NHÀ THƠ NGUYỄN VĂN DINH
Tên thật: Nguyễn Văn Dinh
Sinh năm: 1932
Bút danh: Thanh Viên, Linh Giang
Nơi sinh: Quảng Thanh - Quảng Trạch - Quảng Bình.
Các tác phẩm:
- Trường ca Quảng Bình (1956)
- Cánh buồm (1976)
- Gặp nụ cười (1980)
- Lá mướp lá bàng (1987)
- Chút mặn mòi (1989)
- Hoa quê Bác (1991)
- Tự tình (1991)
- Giàn thiên lý (1992)
- Hai con sóng (1995) Xem chi tiết tập thơ này ở đây
- Lời dã tràng (1996)
Nguyễn Quang Vinh viết về ông trên báo Lao Động (46/15.02.2003): "Nhà thơ Nguyễn Văn Dinh vốn đã nổi tiếng cả nước. Đời thơ ông gắn với thơ tứ tuyệt. Ông bằng tuổi cha tôi nhưng coi tôi như bạn. Gặp ông ở đâu ông cũng vồn vã, cười tươi hơn hớn và bất cứ lúc nào cũng được ông "bắn" ngay cho một bài thơ mới làm. Tôi trọng ông. Trọng nhân cách và trọng tình yêu thơ ở ông. Trọng hơn nữa, là mấy năm qua, ông lao công khổ tứ làm ra tới 110 bài thơ tứ tuyệt về Bác Hồ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi đọc cũng phải cảm động viết lời tựa giới thiệu cho độc giả xa gần tìm đọc tập thơ về Bác của ông. Đặc biệt nữa, từ hàng ba chục năm rồi, nhà thơ Nguyễn Văn Dinh làm một việc có một không hai trên trái đất này, ông gom từng đồng nhuận bút thơ đi gửi tiết kiệm. Mỗi lần gửi là mỗi lần nhận được nhuận bút thơ, ngày xưa vài đồng, sau đó là vài chục đồng, rồi vài ngàn đồng, bây giờ là vài chục ngàn, vài trăm ngàn. Hoá ra ông Dinh lại có cái thú chơi nhuận bút thơ bằng sổ tiết kiệm. Nhưng tôi còn biết, ông coi nhuận bút thơ không phải là tiền, nhuận bút thơ làm sao nuôi sống được nhà thơ- ông coi nhuận bút thơ như cái dấu chân còn lại sau những chuyến đi, sau những đêm dài, sau những vật vã bên trang viết, đó không còn là tiền, hàng trăm cuốn sổ tiết kiệm ấy cộng lại không đến vài triệu bạc nhưng đó là phép cộng của bao giọt mồ hôi và công sức trong cuộc hành trình làm thơ suốt một đời của ông."
Trước Biển
Nói gì với biển, biển ơi!
Nghìn năm con sóng không thôi vỗ bờ.
Riêng em từ ấy đến giờ,
Vẫn chưa hiểu hết bến bờ nơi anh.
BÓ HOA
Đến Quảng bình-nhận bó hoa tươi
Không giàng cho mình, Bác tách làm đôi
Nửa, tặng vị lão thành cách mạng
Nửa, tặng nhà sư vừa đến thăm Người
ĐỒNG HỚI
Mảnh đất tột cùng Bác trở về Nam
Đồng Hới nhận phần vinh dự nhất
Ba mươi bảy năm mà như phút chốc
Nhật Lệ còn in dấu Bác dừng chân
Thời gian
Thời gian rồi sẽ qua đi
Nắng mưa lắng đọng những gì trong ta
Tháng năm như vị phù sa
Thấm vào lòng đất mượt mà nuôi cây
Cuộc đời lọc hết đắng cay
Cho người xích lại cầm tay với người
Thời gian không đợi chén mời
Mà qua giận dỗi nên lời trao duyên
thời gian nhân hậu lãng quên
Bao điều nông nổi bấy phen lỡ lầm
Tháng năm thanh lọc lặng thầm
Cho bao ngôn ngữ lại nằm trong thơ
thời gian đâu phải bất ngờ
Hoá thành trái chín ngẩn ngơ mắt nhìn
Thời gian dẫu cứ lặng im
Công bằng quá đỗi với mình… thời gian.


