ĐÔNG TRÌNH
Tên thật: Nguyễn Đình Trọng
Sinh năm: 1942 (có sách ghi là 1944?)
Nơi sinh: Bố Trạch - Quảng Bình
Bút danh: Đông Trình, Trần Hồng Giáo, Hồng Chi
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Hội viên Hội Nhà văn Đà Nẵng.
Tốt nghiệp Đại học Sư phạm và Đại học Văn khoa Huế. Ông là một trong những nhà thơ có ảnh hưởng lớn trong phong trào văn nghệ phản kháng ở đô thị Miền Nam trước 1975.
Từ những năm 1957- 1958, ông khởi đầu bằng viết truyện ngắn trên các báo Gió Mới, Phổ Thông, Phụ Nữ Diễn Đàn, Văn Mới… Bắt đầu từ năm 1960, ông chuyển hẳn qua làm thơ và xuất hiện thường xuyên trên các nhật báo, tập san, tạp chí phản kháng như Đối Diện, Bách Khoa, Ý Thức, Văn, Điện Tín, Đại Dân Tộc, Thái Hoà, Đứng Dậy, Sinh Viên, Thế Hệ (Canada), Sứ Mệnh (Nhật Bản)... Ông là thành viên sáng lập hội Hồng Sơn, sau đổi thành nhóm Việt (1968). Ông gia nhập Hội Nhà văn Việt Nam năm 1985.
Đông Trình đã xuất bản nhiều tuyển tập thơ, trường ca, tản văn, tiểu luận phê bình.
Tác phẩm chính đã xuất bản:
- Khi mùa mưa bắt đầu (thơ) - 1967.
- Lót ổ cho đại bác (thơ) - 1968.
- Rừng dậy men mùa (thơ) - 1972.
- Giữa vòng tay thân hữu (tiểu luận) - 1974.
- Tên gọi mới của hạnh phúc (thơ) - 1982.
- Từ chiếc tao đời mẹ ru (thơ) - 1986.
- Lấm tấm hạt đau (thơ) - 1990.
- Những chiếc xe màu lửa (thơ thiếu nhi) - 1992.
- Trà dư tửu hậu (tạp chí) - 1995.
- Nếm mật (thơ thiếu nhi) - 1995.
- Vườn đời lá vẫn xanh cây (tiểu luận) - 1996.
- Mất và tìm (thơ) - 1996.
- Khéo dư nước mắt (tạp văn) - 1998.
Giải thưởng văn học:
- Giải thưởng VHNT của Ủy ban Nhân dân Quảng Nam- Đà Nẵng, 1997.
- Giải thưởng Văn học thiếu nhi, Hội Nhà văn Việt Nam, 1992.




