Bạn đang xem trang 1 / 1 trang
Nhà thơ Đông Trình- Nếu tôi làm ra nước mắt

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 9:58 am
gửi bởi Xvetta
ĐÔNG TRÌNH
Tên thật: Nguyễn Đình Trọng
Sinh năm: 1942 (có sách ghi là 1944?)
Nơi sinh: Bố Trạch - Quảng Bình
Bút danh: Đông Trình, Trần Hồng Giáo, Hồng Chi
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Hội viên Hội Nhà văn Đà Nẵng.
Tốt nghiệp Đại học Sư phạm và Đại học Văn khoa Huế. Ông là một trong những nhà thơ có ảnh hưởng lớn trong phong trào văn nghệ phản kháng ở đô thị Miền Nam trước 1975.
Từ những năm 1957- 1958, ông khởi đầu bằng viết truyện ngắn trên các báo Gió Mới, Phổ Thông, Phụ Nữ Diễn Đàn, Văn Mới… Bắt đầu từ năm 1960, ông chuyển hẳn qua làm thơ và xuất hiện thường xuyên trên các nhật báo, tập san, tạp chí phản kháng như Đối Diện, Bách Khoa, Ý Thức, Văn, Điện Tín, Đại Dân Tộc, Thái Hoà, Đứng Dậy, Sinh Viên, Thế Hệ (Canada), Sứ Mệnh (Nhật Bản)... Ông là thành viên sáng lập hội Hồng Sơn, sau đổi thành nhóm Việt (1968). Ông gia nhập Hội Nhà văn Việt Nam năm 1985.
Đông Trình đã xuất bản nhiều tuyển tập thơ, trường ca, tản văn, tiểu luận phê bình.
Tác phẩm chính đã xuất bản:
- Khi mùa mưa bắt đầu (thơ) - 1967.
- Lót ổ cho đại bác (thơ) - 1968.
- Rừng dậy men mùa (thơ) - 1972.
- Giữa vòng tay thân hữu (tiểu luận) - 1974.
- Tên gọi mới của hạnh phúc (thơ) - 1982.
- Từ chiếc tao đời mẹ ru (thơ) - 1986.
- Lấm tấm hạt đau (thơ) - 1990.
- Những chiếc xe màu lửa (thơ thiếu nhi) - 1992.
- Trà dư tửu hậu (tạp chí) - 1995.
- Nếm mật (thơ thiếu nhi) - 1995.
- Vườn đời lá vẫn xanh cây (tiểu luận) - 1996.
- Mất và tìm (thơ) - 1996.
- Khéo dư nước mắt (tạp văn) - 1998.
Giải thưởng văn học:
- Giải thưởng VHNT của Ủy ban Nhân dân Quảng Nam- Đà Nẵng, 1997.
- Giải thưởng Văn học thiếu nhi, Hội Nhà văn Việt Nam, 1992.
Giới thiệu một số tác phẩm của nhà thơ Đông Trình

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 10:02 am
gửi bởi Xvetta
Giới thiệu tác phẩm:
Lửa bếp
Nếu bông lúa nở ngay thành hạt cơm
Lửa và chúng mình không gần nhau đến thế
Và bất tận ca dao vô cùng chuyện kể
Bên ánh lửa hồng chắc chắn sẽ nghèo đi
Chiều nay lửa bếp nói với ta điều gì
Que cời trong tay em khơi lò trấu
Có anh sà vào cho tàn tro đậu
Lấm tấm mái đầu trắng sợi tóc xanh.
Đã gần thế mà em chẳng nhìn anh
Giữa hai đứa mình trung gian là lửa
Cơm vào độ sôi nước reo tở mở
Cùng reo với lửa là hai trái tim
Lửa nói đủ rồi nên ta lặng im
Em buông que cời nắm tay anh thật chặt
Lửa đi từ đâu mà hôm nay có mặt
Rất hồng hào như lửa sơ khai
Lửa bếp hôm nay và lửa điện ngày mai
Rồi con cái mình sẽ quên đi nồi cơm nấu trấu
Chúng ta phải nhắc với lòng nhân hậu
Hạt lúa biết đốt vỏ mình cho ruột gạo thành cơm.
NGƯỜI TA NGẠI GẶP
Có người ta ngại gặp
Đôi mắt như ánh đèn
Những điều ta muốn nói
Người nhìn đã sáng lên
Có người ta ngại gặp
Mở tâm hồn đại dương
Ta như con thuyền nhỏ
Lòng nhỏ nhoi cánh buồm
Có người ta ngại gặp
Vì một bàn tay lơi
Nắm ta rất hờ hững
Mà được ta suốt đời
Có người ta ngại gặp
Như ngại gặp lòng ta
Người chân phương thô mộc
Càng lộ mình điêu ngoa
Có người ta ngại gặp
Bởi ít nói ít cười
Chào ta cúi đầu thấp
Mà đứng cao ngang trời
Những người ta thường gặp
Rồi còn nhớ được ai
Riêng người ta, ngại gặp
Chong mãi ngọn đèn soi.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 10:09 am
gửi bởi Xvetta
BIỂN VÀ BUỒM
Lòng đời như dòng biển
Không biết lấy gì đo
Bao công trình thám hiểm
Cuối cùng còn sức thơ
Một trang sách mở ra
Triệu mái đầu cuối xuống
Và câu - thơ - hạt - giống
Nảy mầm trong tim ta
Người xưa xa mù xa
Tay dài không với được
Giọt nước mắt còn ướt
Trên trang đời đã khô
Bây giờ là bao giờ
Ngàn năm hay một buổi
Những cây thơ có tuổi
Đến bao giờ nghỉ hưu?
Ta có những buổi chiều
Không bao giờ tắt nắng
Một câu thơ ánh sáng
Bắn rớt triệu hoàng hôn
Một câu thơ đã tròn
Mở ra điều chưa viết
Những cái dấu chấm hết
Lại chỉ mới qua hàng
Mùa bay bay lá vàng
Lòng bay bay sương sớm
Lộc non vừa mới chớm
Đã triệu ngày thu sang
Ta giương những cánh buồm
Thơ bay về hướng mới
Biển muôn trùng sóng dội
Không chao được chân trời.
[align=center]Ở ÐÂU NGOÀI CÁT BỤI
Ngôi nhà tôi xoay về hướng bắc
Người chủ cũ không ưa mặt trời
Mùa này
gió thốc tháo mù mịt thổi
Gió,
thật ra cũng có lúc ta cần
Nhưng ào ạt vào nhà tôi như chiều nay
Bạn không thể hình dung ra
sự khốc liệt của gió
Gió xoắn lấy tóc tôi
như người đàn ông giận vợ
Rồi chính ông ta chứ không phải
người đàn bà bị chồng đánh vật vã kêu khóc
Gió
Không đi một mình
Gió mang theo lá khô và rác
Bụi. Gần như trái đất trong bàn tay của gió
Đã bị nghiền nát thành cám thành mạt cưa
Tất cả nắn tôi thành một người khác hẳn
Tôi ư? Không còn tôi
Không còn ai trong ngôi nhà này nguyên hình dáng
Tôi ngồi hai bàn tay úp lên mặt
Bốn bên gió rít ghê hồn
Tôi vùng chạy ra khỏi ngôi nhà
Cũng chỉ còn đủ sức
Để mang một mình tôi chạy
Đi tìm một nơi trú ẩn khác
Ở đâu ngoài cát bụi
Khi chính tôi
Từ cát bụi sinh ra?
[/align]

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 10:48 am
gửi bởi Xvetta
[align=center]Từng chút một
Một chút vui một chút buồn
Như hai giọt nước lăn tròn trên dây
Một chút đêm một chút ngày
Như hai đốm lửa trên tay anh cầm
Tình yêu tình yêu muôn năm
Nở rất đầy đặn giữa năm tháng dài
Chút vui anh ghé bên vai
Chút buồn anh gởi vào tai thì thầm
Chút đêm gởi cho trăng rằm
Chút ngày anh giữ để làm của tin.[/align]
Dòng sông riêng
Tôi có nhiều kỷ niệm với dòng sông
Không ai biết
Bao nhiêu người
Huênh hoang nói về dòng sông
Như không hề có tôi
Tôi vẫn giữ nguyên
Không bao giờ tiết lộ
Để con sông vĩnh viễn chảy cho mình...

Đã gửi:
Thứ 5 Tháng 8 14, 2008 12:11 pm
gửi bởi Xvetta
Dị bản những mùa xuân xa
Cánh diều đứt dây
Chấp chới vút lên không
Hoàn toàn cách ly mặt đất
Tôi không còn nhìn ra tôi
Ngày tháng cũ đi về
Lạ lẫm thời gian - Ngỡ ngàng gương mặt
Nuối vọng phía sau mình
Con đường hun hút dấu chân quê...
Tấm áo đỏ niềm vui
Bà ướm lên mình cháu
Những chiếc phong bao
rực rỡ rồng chầu
Con gà đất bôi phẩm màu sắc sỡ
Đuôi cong tròn
Như gié lúa uốn câu
Những mùa xuân xa
Nhập nhòe dị bản
Bàn tay thời gian vỗ mực không đều
Gỡ từ hồi ức
ngắm lên ánh sáng
Tôi gặp một khung trời
lộng lẫy hoa thêu

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 8 19, 2008 5:35 pm
gửi bởi Xvetta
Mùi bò
Thoáng qua con đường có hiệu phở ấy
lúc nào tôi cũng ngửi thấy mùi bò
dấy lên khắp toàn thân một cảm giác gai ốc
không kiềm giữ được là phải nôn
Thuộc về mùi của bò còn lắm thứ
rơm rạ cỏ khô thơm thoảng
thuộc về mùi của bò không phải ư
còn là tiếng chim buổi sáng
hoa nở đường thôn
ngai ngái hoàng hôn
Ngay cả cái mùi phân hoai trong lá mục
Thân thuộc đến dường nào?
Thoáng qua con đường có hiệu phở ấy
Bò
chỉ còn một mùi
buồn nôn
Ngôn ngữ - Đông Trình

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 10 29, 2008 11:20 am
gửi bởi Xé Váy
Ngôn ngữ
Tận khuya khoắt
Đêm nào xóm tôi cũng bật ra tiếng khóc
của phụ nữ
Cái xóm đến lạ
Khuya khoắt đêm nào
Tiếng khóc - Tiếng khóc của phụ nữ
cũng tìm cách bật ra
Đầu hôm vài ba đám cưới
Sáng ngày lác đác đám ma
Hạnh phúc - Khổ đau
Người đàn bà
Chỉ có một ngôn ngữ
Tiếng còi tàu

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 10 29, 2008 11:21 am
gửi bởi Xé Váy
Tiếng còi tàu
Đổi đầu máy
Những con tàu
quành qua trước cổng tôi
Ném tiếng còi vào mâm ăn
vào giấc ngủ
Chẳng còn gì thiết tha ấp ủ
Không bị tiếng còi tàu xóa đi
Hoặc là lột con đường sắt ném vào chân núi
Hoặc mang ngôi nhà đến một nơi khác
Cả hai
tôi đều bất lực
Lời tỏ tình em nói nửa chừng
Câu thơ tôi viết dở
Tất cả đều bị phá vỡ
Bởi tiếng còi tàu
hống hách và bạo liệt
Ấy thế mà đã có một thời
Tôi yêu tiếng còi tàu dường bao!
Nếu tôi làm ra nước mắt - Đông Trình

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 10 29, 2008 1:23 pm
gửi bởi Xvetta
Nếu tôi làm ra nước mắt
Nếu tôi làm ra nước mắt
Nước mắt không thể không màu
Nếu tôi làm ra nước mắt
Nước mắt không dễ tan đâu
Nước mắt có màu xanh dâu
Điệp với bạt ngàn cây cỏ
Nước mắt có màu huyết dụ
Điệp với lá cờ đang bay
Nước mắt có màu vỏ chai
Điệp với nồng nàn giọt rượu
Nước mắt có màu vỏ lựu
Điệp với huy hoàng trái cây
Nếu tôi làm ra nước mắt
Nước mắt không dễ tan đâu
Nếu tôi làm ra nước mắt
Nước mắt như tóc trên đầu
Cho những bảo tàng ngày sau
Không chỉ trưng bày vũ khí
Cho những người đời nối nhau
Biết soi mình vào hạt lệ
Và em - người yêu thi sĩ
Quỳ trong thánh đường chiều nay
Lần chuỗi nước mắt trên tay
Hiểu ra tâm hồn thế kỷ