Lưu Trọng Lư - dưới trăng mờ thổn thức

  

Lưu Trọng Lư - dưới trăng mờ thổn thức

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 8 20, 2008 2:30 pm

Lưu Trọng Lư

Sinh ngày: 19 tháng 6 năm 1912
Mất ngày: 10 tháng 8 năm 1991

nhà thơ, nhà văn, nhà soạn kịch.

Lưu Trọng Lư quê làng Cao Lao Hạ, xã Hạ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Ông học đến năm thứ ba tại trường Quốc học Huế thì ra Hà Nội làm văn, làm báo để kiếm sống.

Ông là một trong những nhà thơ khởi xướng Phong trào Thơ mới và rất tích cực diễn thuyết bênh vực "Thơ mới", đả kích các nhà thơ "cũ".

Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia Văn hoá cứu quốc ở Huế. Trong kháng chiến chống Pháp, ông hoạt động tuyên truyền, văn nghệ ở Bình Trị Thiên và Liên khu IV. Sau năm 1954, ông tiếp tục hoạt động văn học, nghệ thuật: hội viên Hội nhà văn Việt Nam từ năm 1957, đã từng làm Tổng thư ký Hội nghệ sỹ sân khấu Việt Nam.

Ông đã được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật năm 2000.

Tác phẩm tiêu biểu
Thơ
* Tiếng thu (1939)
* Tỏa sáng đôi bờ (1959)
* Người con gái sông Gianh (1966)
* Từ đất này (197l)

Sân khấu
* Nữ diễn viên miền Nam (cải lương)
* Cây thanh trà (cải lương)
* Xuân Vỹ Dạ (kịch nói)
* Anh Trỗi (kịch nói)
* Hồng Gấm, tuổi hai mươi (kịch thơ,1973)

Văn xuôi
* Người sơn nhân (truyện, 1933)
* Chiếc cáng xanh (truyện, 1941)
* Khói lam chiều (truyện, 194l)
* Mùa thu lớn (tuỳ bút, hồi ký, 1978)
* Nửa dêm sực tỉnh (hồi ký, 1989)

(Theo wikipedia tiếng Việt)
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 8 20, 2008 2:36 pm

Tiếng thu là một trong "nhiều bài thực không phải là thơ, nghĩa là những công trình nghệ thuật". Bài thơ đã vượt qua thời gian để mỗi dịp thu về lại làm người ta nhớ đến - những hình ảnh "chính là tiếng lòng thổn thức cùng hòa theo tiếng thổn thức của lòng ta".

Tiếng thu

Em không nghe mùa thu
Tiếng trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô?
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 2 Tháng 8 25, 2008 12:38 pm

Nắng mới

- (Tặng hương hồn thầy me)

Mỗi lần nắng mới hắt bên song.
Xao xác gà trưa gáy não nùng;
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời,
Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa.
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 2 Tháng 8 25, 2008 2:17 pm

KHI LÁ THU RỤNG

-Lưu Trọng Lư

Em có khi nào nói với anh
Những câu tình tự thuở ngày xanh,
Khi lá thu rụng bên hè vắng
Tiếng pháo ngàn xa vẳng trước mành

Em có khi nào nghĩ tới anh
Khi tay vịn rũ lá trên cành,
Cười chim cợt sáo nào ai biết
Chua xót lòng anh biết mấy tình

Lòng anh như nước hồ thu lạnh
Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà,
Ngày tháng em mong chầm chậm lại
Hững hờ em mặc tháng ngày qua

Mùa đông đến đón ở bên sông
Vội vã cô em đi lấy chồng
Em có nhớ chăng ngày hạ thắm
Tình em lưu luyến một bến lòng...
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi h2t_052 » Thứ 2 Tháng 8 25, 2008 3:14 pm

Em Mai


Cây bàng trước sân đổ gãy.
Bảng đen chữ phấn toác làm đôi
Thật rồi! Em Mai nằm đấy:
Mẩu bút chì nắm chặt trong tay.
Quả táo bầm lăn bên túi vải,
Mảng tường đổ, nắng chiều in bóng chân em vừa chạy
Giữa bom gầm còn vọng lại
Hai tiếng :"Thầy ơi!"
Gió mưa là bệnh của trời...
Tương tư là bệnh của tôi với ...nàng!!!
h2t_052
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 668
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 5 07, 2008 4:28 pm
Đến từ: Hội bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi tỉnh QB

Tình điên - Lưu Trọng Lư

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 10 15, 2008 2:50 pm

Tình điên

(Tặng các bạn cũ và những ngày qua)

Mười bảy xuân em chửa biết sầu
Mối tình đưa lại tự đâu đâu...
Em xinh em đẹp, lòng anh trẻ,
Dan díu cùng nhau giấc mộng đầu.

Tình trong như nước biển trong xanh
Huyền ảo như trăng lọt kẽ mành;
Phơi phới như hoa đùa nắng sớm,
Rạt rào như sóng vỗ đêm thanh...

Hôm ấy trăng thu rụng dưới cầu,
Em cười, em nói suốt trăng thâu;
Yêu nhau những tưởng yêu nhau mãi,
Tình đến muôn năm chửa bạc đầu...

Ngày tháng trôi xuôi với ái ân...
Bên cầu lá rụng đã bao lần!
...
...

Tình ái hay đâu mộng cuối trời
Nhầm nhau giây lát hận muôn đời
Kẻ ra non nước, người thành thị,
Đôi ngả tình đi, người mỗi nơi.

Hôm nay ngồi ngóng ở bên song,
Ta được tin ai mới lấy chồng;
Cười chửa dứt câu, tình đã vội...
Nàng điên trên "gối mộng" người thương.

Ta mơ trong đời hay trong mộng?
Vùng cúc bên ngoài, đọng dưới sương
Ta dí đôi tay vào miếng kính,
Giật mình quên hết nỗi đau thương...

Ta hát dăm câu vô nghĩa lí;
Lá vàng bay lả vào buồng ta.
Ta viết dăm câu vô nghĩa lí;
Người điên xem đến hiểu lòng ta.


(Tiếng thu - 1939)
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Lưu Trọng Lư trong Chân dung và đối thoại của Trần Đăng Khoa

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 10 15, 2008 2:59 pm

[align=justify]LƯU TRỌNG LƯ
(trích trong Chân dung và Đối thoại - Trần Đăng Khoa)

Lưu Trọng Lư là nhà thơ tiên phong của phong trào Thơ mới. Nhận định về nghệ thuật thơ ông, nhà phê bình thiên tài Hoài Thanh đã có những nhận xét thật chuẩn xác: Tôi biết có kẻ trách Lư cẩu thả, lười biếng, không biết chọn chữ, không chịu khó gọt giũa câu thơ. Nhưng Lư có làm thơ đâu Lư chỉ để lòng mình tràn lan trên mặt giấy.

Nhận định này dường như đã thành nỗi ám ảnh, và rồi suốt đời, Lưu Trọng Lư cứ loạng choạng, cứ bập bõm bước trong cái vòng kim cô mà Hoài Thanh đã tiên đoán và vạch ra ngay từ khi ông mới xuất hiện trên thi đàn,

Còn về con người Lưu Trọng Lư, thiết tưởng cũng chẳng có ai hiểu ông hơn Hoài Thanh: Cả đời Lư cũng là một bài thơ, nếu quả như người ta vẫn nói, thi sĩ là một kẻ ngơ ngơ ngác ngác, chân bước chập chững trên đường đời thì có lẽ Lư thi sĩ hơn ai hết.

Quả đúng vậy, và nếu chọn một bài thơ thơ nhất của Việt Nam, nghĩa là ngoài thơ ra, nó không có gì bấu víu, thì đó chính là Tiếng thu. Đây là bài hay nhất trong đời thơ Lưu Trọng Lư, cũng là bài thơ thơ nhất của thi ca Việt Nam hiện đại:

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác,
Đạp trên lá vàng khô...


Bài thơ vẻn vẹn có 9 câu, chia làm ba đoạn, mỗi đoạn lại so le, các ý trong bài thơ rời rạc, khấp khểnh, chẳng ý nào ăn nhập với ý nào. Nếu cứ theo cách hiểu máy móc của những nhà phê bình quen thói bắt bẻ, cứ đè thơ ra mà tìm tư tưởng, tìm ý nghĩa thì đây là bài thơ đầu Ngô mình Sở. Đã thế, tác giả còn tỏ ra vụng về, tỳ vết của sự thô vụng ấy nằm trong hai câu chẳng thơ tí nào, nó như câu văn xuôi bình giảng văn học của học sinh phổ thông:

Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ


Ấy vậy mà khi gộp tất cả lại, nằm trong một tổng thể, bài thơ hay đến lạ lùng, người ta không còn thấy dấu vết thô vụng đâu nữa. Đây là điều duy nhất xảy ra ở văn học Việt Nam và chỉ xảy ra có một lần. Cái hay của bài thơ này không nằm ở câu chữ. Nó hoàn toàn siêu thoát, là cái hồn phảng phất đâu đó đằng sau những con chữ rất sáng tỏ mà lại vời vợi mông lung kia. Người ta chỉ cảm thấy được, chứ không thể nói ra được một cách rạch ròi. Đây là bức tranh thiên nhiên được vẽ bằng hồn, bằng cả điệu nhạc rất riêng của tâm hồn thi sĩ. Bởi thế, người đọc cũng phải dùng hồn để chiêm ngưỡng nó, chứ không thể ngắm nó bằng lý trí tỉnh táo. Đã không ít nhà phê bình nghiên cứu mang lý trí ra để làm con dao cùn mổ xẻ những con chữ rất ngơ ngác này. Có người còn viện đến cả thi pháp học để cố hiểu cho bằng được bài thơ, lấy thi pháp làm chìa khoá mở cánh cửa thực dụng, đi vào cõi mù mờ tâm linh này. Bằng cách vận dụng thi pháp, có người cho đây là bài thơ nói về nỗi cô đơn không có sự chia sẻ. Không phải ngẫu nhiên bài thơ có 9 câu mà đã có đến ba câu điệp Em không nghe:

Em không nghe mùa thu
Em không nghe rạo rực
Em không nghe rừng thu...


Em không nghe, còn anh thì nghe thấy hết. Nghe thấy hết mà không nói ra được. Đây là cuộc đối thoại mà kẻ đối thoại lại ẩn sau sự câm lặng. Hoặc giả em cũng đã nghe thấy, nhưng anh vẫn hỏi như vậy, nghĩa là anh không hiểu em. Đằng nào thì cũng vẫn cứ là thiếu niềm đồng cảm. Một bên thì thổn thức, rạo rực, kêu xào xạc, một bên thì không nghe, không nghe, không nghe, cả con nai ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô, nghĩa là nó cũng không nghe nốt. Hiểu một cách sống sít như thế thì thật thô thiển. Nhà phê bình đã kéo những đám mây ngũ sắc đang bay bảng lảng trong không trung, rồi rải xuống đường làm rơm rạ lót chân, và như thế còn đâu cánh rừng thu, tâm hồn thu cho con nai vàng trú ngụ. Mấy câu điệp khúc ấy thực chất chỉ để tạo giai điệu rất đặc biệt cho bài thơ này. Ở đây, nhạc điệu cũng là một phần nội dung chính làm nên hồn vía bài thơ. Còn ở góc độ khác, cũng nhìn bằng con mắt lý trí, có người còn cho rằng đây là bài thơ Lưu Trọng Lư thâu cóp của nước ngoài. Thực tế trong bếp núc sáng tác, có thể có sự trùng hợp ngẫu nhiên. Người bình luận còn viện cớ rằng: Thực tế Việt Nam làm gì có khu rừng vàng. Đấy là rừng châu Âu. Rừng Việt Nam là rừng luốm nhuốm. Mùa thu Việt Nam đúng như Nguyễn Du mô tả trong Kiều: Rừng thu rừng biếc chen hồng? Và con nai Việt Nam cũng nhanh nhẹn lắm, tinh ranh lắm, nó đâu có ngơ ngác? Ơ hay, Lưu Trọng Lư có nhìn thiên nhiên bằng con mắt thịt đâu! Lại phải mời Hoài Thanh về làm luật sư bào chữa cho ông thôi: Trong thơ Lư, nếu có cả chim kêu, hoa nở, ta cũng chớ tin. Hay ta hãy tin rằng tiếng ấy, màu kia chỉ có ở trong mộng. Mộng! Đó mới là quê hương của Lư. Thế giới thực của ta với bao nhiêu thanh sắc huy hoàng. Lư không nghe thấy gì đâu. Sống ở thế kỷ 20, ngày ngày nện gót trên các con đường Hà Nội mà người cứ mơ màng thấy mìn gò ngựa ở những chốn xa xăm nào

Tương truyền khi viết bài thơ này, Lưu Trọng Lư đến thăm nhà một người bạn. Rồi nhân cớ thấy cái bình gốm cổ có vẽ con nai đứng giữa núi non. Lưu Trọng Lư bèn vịnh ngay bài thơ này. Thực chất, nếu chuyện đó là thật, thì con nai trên bình gốm chỉ là cái cớ rất nhỏ, là tiếng động rất nhỏ đánh thức con nai vàng và khu rừng vàng trong tâm hồn Lưu Trọng Lư thức dậy và toả hương. Nhờ thế, thi ca Việt Nam đã có một kiệt tác thật hiếm có, ngỡ như đó là khúc nhạc huyền bí của thần linh, chứ quyết không phải là tiếng ca phàm tục của người đời...
[/align]
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 5 Tháng 10 16, 2008 9:45 am

Xvetta đã viết:Tiếng thu là một trong "nhiều bài thực không phải là thơ, nghĩa là những công trình nghệ thuật". Bài thơ đã vượt qua thời gian để mỗi dịp thu về lại làm người ta nhớ đến - những hình ảnh "chính là tiếng lòng thổn thức cùng hòa theo tiếng thổn thức của lòng ta".

Tiếng thu

Em không nghe mùa thu
Tiếng trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô?

Oa, không biết có topic này nên vừa mới post một cái hình "y chang" vào box Hình ảnh. Thế này thì phải copy link qua đây minh họa cho nó sống động mới được.

Hình ảnh

Focus cho những bài như thế này ra homepage kìa
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 5 Tháng 10 16, 2008 12:16 pm

Ê Rec, bắt quả tang câu bài nhé, có mỗi cái ảnh đòi post 2 lần lận, ăn gian! :mozilla_cool:
Mà là cái cây hoa vàng hay sao ấy chứ có phải lá đâu?!??

(sì pam nhé - sẽ xóa :) )
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi focus » Thứ 6 Tháng 10 17, 2008 12:14 am

Một sự kết hợp tinh tế giữa Trần Đăng Khoa, Xvetta, REC và Focus :mozilla_cool:

http://www.quangbinhonline.com/cms/news ... s_action=0
1. Đơn giản không có nghĩa là không đẹp.
2. Cần nói đúng sự thật, lời ton hót chỉ biện hộ cho s gi to <focus>
Hình đại diện của thành viên
focus
Bạn không thể rời QBO
Bạn không thể rời QBO
 
Bài viết: 3476
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 4:04 pm
Đến từ: Đồng Hới

Trang kế tiếp

Quay về Thi nhân Quảng Bình

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách