Truyện cực ngắn.

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Re: Truyện cực ngắn.

Bài viết chưa xemgửi bởi phan » Thứ 6 Tháng 5 22, 2009 12:27 pm

Những mất ngủ của yêu thương

Con mưa đầu mùa thu thường khiến tôi nhớ đến bố- người đàn ông gầy quắt với một cái bướu trên lưng khiến ông lúc nào cũng như gù xuống.Tôi không có mẹ.Bố tôi cũng không bao giờ kể về bà và tôi nghĩ là tôi cũng không bao giờ hỏi.Một người đàn ông bị gù có một cô con gái, và mẹ của nó chẳng bao giờ xuất hiện chắc hẳn là một câu chuyện rất buồn, và tôi thì không bao giờ muốn bố tôi phải buồn.
Bố là phép lạ trong cuộc đời thiếu thốn của tôi.Tôi vẫn nhớ những chiếc đèn lồng bằng ống bơ bò sữa khoét hình mặt trăng và những ông sao thật tỉ mẩn.Chiếc đèn đã khiến người ta phải chú ý đến một con bé đi dép lê mòn quẹt, mặc quần rộng thùng thình trong hội thi đèn trung thu của phường.Tôi vẫn nhớ cảnh bố tôi ra chợ rất muộn, nhặt những củ su hào khoai tây bị ủng thối người ta bỏ lại trên sạp, đem về gọt đi những phần bị hỏng và luộc cho tôi ăn còn mình hầu như chỉ một bát cơm và chan canh bằng thứ nước luộc đó.Tôi vẫn nhớ cảm giác hả hê hạnh phúc khi bố xuất hiện, hưo cây đòn gánh mà vẫn dùng để gánh thuê dọa thằng con trai đã đánh tôi vì tôi nhặt được tờ tiền mà nó nhìn thấy trước. Bố là cả tuổi thơ của tôi, là một cái gì mà thiếu hụt đi thì dường như những kỉ niệm của tôi không sao kể được vì thiếu đi nhân vật chính...
Sinh nhật 15 tuổi, có một cậu bạn trai cùng lớp mà tôi rất thích, tặng tôi một chiếc chuông gió. Nó có những ngôi sao màu xanh bằng nhôm va leng keng vào những mặt trăng màu vàng. Cậu ấy để ý là tôi thích những họa tiết hình trăng và hình sao nên đã chọn một chiếc chuông gió dễ thương như vậy.
Tôi treo chiếc chuông gió trước cửa sổ, nhìn ra bờ sông, cái chuông gió leng keng khiến những bức tường dán giấy báo để che những vệt nước lên ẩm mốc của ba con tôi, của căn nhà chúng tôi như có thêm một người bạn vui vẻ vô tư lự...
Nhưng bố từ đó thường mất ngủ. Cả ngày quần quật ngoài chợ, về nhà chỉ cần một chén rượu thuốc là bố ngủ say.Thế mà bây giờ bố mất ngủ, mắt thâm quầng xanh tím. Bố nói là nghe tiếng chiếc chuông gió bố không sao ngủ đc. Một điều lạ là vì đêm nào chẳng có những chuyến tàu chạy rầm rập trên cầu, bố cũng đâu có thức giấc. Cái chuông bị gỡ xuống nằm yên trong ngăn bàn, thấy tôi có vẻ buồn, bố có vẻ bối rối vì cảm thấy mình có lỗi. Đến bữa ăn, bố chợt kể chuyện...
Khi lạc đến khu chợ này, mẹ con hầu như đói lả. Bố thương tình mời mẹ một bữa cơm, rồi câu chuyện qua lại, đời mẹ con cũng cay đắng lắm, chẳng kể ra đây cho con buồn lòng. Rồi bố mẹ về ở với nhau, sinh ra con. Rồi hôm con đầy tháng, bố đi chợ, mẹ gửi con cho bà bán nước rồi đi không thấy trở lại. Mọi người nói mẹ con là một người đàn bà chẳng ra gì. Nhưng bố tin rằng chẳng phải vây. Một chút tiền bố dành dụm được, mẹ con biết chỗ cất nhưng không hề động đến, mẹ đến thế nào thì mẹ đi như vậy thôi.Bố cảm ơn mẹ con đã sinh ra con cho bố, một người như bố mà có được một đứa con thì còn đòi hỏi gì hơn...
Những ngày mẹ mới đi thật vất vả, ban ngày bố nhờ bà hàng xóm trông. Ban đêm , cả ngày vất vả rồi nên bố thường ngủ rất say, có khi con thức dậy đòi ăn mà bố cũng không biết. Rồi bố mua cho con một cái lắc bạc gắn một cái chuông, chỉ cần con lắc nhẹ chân là tiếng chuông đã kêu leng keng rất rõ. Bố biết đường mà trở dậy ru, nựng, pha sữa...Nhiều năm rồi, nhưng mỗi khi đi làm nghe tiếng chuông xích lô leng keng bố cũng giật mình, cả cái chuông gió của con bây giờ nữa...

Chiếc chuông gió từ đó ngoan ngoãn nằm im trong ngăn kéo. Chỉ có những thương yêu là không lặng im, nó rung lên mải miết và sâu lắng từ trong trái tim của 2 cha con sống ở ngôi nhà nhỏ bé này.

[Sưu tầm]
Next stop, happiness!
Hình đại diện của thành viên
phan
Bạn chí cốt QBO
Bạn chí cốt QBO
 
Bài viết: 161
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 18, 2009 12:27 pm
Đến từ: Đồng Hới! Đồng Hới!

Re: Truyện cực ngắn.

Bài viết chưa xemgửi bởi hoangtrungspkt » Thứ 4 Tháng 6 17, 2009 2:07 pm

Nỗi niềm
- Kim Thúy -
Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi bà soạn tủ: “Ba con không thích má cho ai quần áo cũ. Ông nói: “Thà mình cho họ một số tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc...”
Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa... Chiều nay, má đẩy sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán hàng ăn ở vỉa hè, để bao lần phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấp thoáng bóng dáng của mẹ tôi đang tất tả ngược xuôi trên hè phố...
http://vn.360plus.yahoo.com/hoangtrungspkt


Thụy bây giờ về đâu
Anh là chim bói cá
Em là bóng trăng ngà
Chỉ cách một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa
Hình đại diện của thành viên
hoangtrungspkt
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 527
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 9:53 pm
Đến từ: University of Technical Education HCM City

Re: Truyện cực ngắn.

Bài viết chưa xemgửi bởi hoangtrungspkt » Thứ 4 Tháng 6 17, 2009 2:08 pm

Xót xa
- Thanh Hải -
Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du lịch, chị Hai ở luôn trên Thành phố làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và phát triển Du lịch tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng. Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh soạn :
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?
Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình, lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:
- Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc!
Nói xong, chị Hai đứng dậy bỏ ăn, nhanh chân bước lên nhà trên.
Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn ngọng nghịu :
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!
http://vn.360plus.yahoo.com/hoangtrungspkt


Thụy bây giờ về đâu
Anh là chim bói cá
Em là bóng trăng ngà
Chỉ cách một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa
Hình đại diện của thành viên
hoangtrungspkt
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 527
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 9:53 pm
Đến từ: University of Technical Education HCM City

Re: Truyện cực ngắn.

Bài viết chưa xemgửi bởi hoangtrungspkt » Thứ 4 Tháng 6 17, 2009 2:09 pm

Giúp
- PV -
Đã lâu tôi mới có dịp ra thành phố. Trước lúc chuẩn bị ra về người bạn chở tôi bằng xe máy lên trung tâm sắm sửa một số đồ dùng.
Tôi đang nhìn ngắm những đổi thay của thành phố, bỗng “roạc”, một tiếng va mạnh, cả hai chúng tôi ngã ra đường. Bạn tôi ngồi trước bị va mạnh hơn nên ngất xỉu. Tôi thì bị xe đè lên, đau điếng. Nhưng đau hơn là khi nhìn thấy hai thằng choai choai tông vào chúng tôi vội vàng nhặt mấy quyển vở của chúng văng ra, rồi dựng xe của chúng dậy rồ máy chạy thẳng, mặc cho chúng tôi quằn quại với nỗi đau.
Thành phố nhộn nhịp người mua bán ven đường, ấy vậy mà đến đỡ chúng tôi dậy chỉ có vài anh xe ôm. Khi chúng tôi được dìu vào lề đường, chưa kịp cảm ơn thì họ đã đi mất.
Tôi ân hận lắm. Chỉ đến khi vào mua hộp dầu bóp tạm chỗ đau, móc túi trả tiền thấy rỗng không, mới chợt hiểu tất cả.
http://vn.360plus.yahoo.com/hoangtrungspkt


Thụy bây giờ về đâu
Anh là chim bói cá
Em là bóng trăng ngà
Chỉ cách một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa
Hình đại diện của thành viên
hoangtrungspkt
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 527
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 9:53 pm
Đến từ: University of Technical Education HCM City

Trang trước

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến7 khách