HOA CỎ MAY

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi hoa cỏ may » Thứ 4 Tháng 1 23, 2008 9:23 am

:smt016
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay
Hình đại diện của thành viên
hoa cỏ may
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 437
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 12, 2008 8:27 am
Đến từ: Cha Trạch

Bài viết chưa xemgửi bởi hoa cỏ may » Thứ 4 Tháng 1 23, 2008 10:19 am

Rec đã viết:Tò mò quá. Ai mà văn thơ lai láng thế này được nhỉ ???

Giá như có Goals bây giờ để đối đáp thì hay biết mấy. Goals ơi, giờ này chú đang ở đâu :D


Vì "Xa mặt" nên "cách lòng" thôi Bác ạ, lâu lắm rồi không gặp Bác, chẳng hiểu dạo này Bác thế nào, mặc dù qua ảnh (trên QBO) thấy hình như Bác không thay đổi là mấy. Hẹn gặp Bác vào đợt ọp ẹp cuối năm nay. :)
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay
Hình đại diện của thành viên
hoa cỏ may
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 437
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 12, 2008 8:27 am
Đến từ: Cha Trạch

Cho Hoa Cỏ May!

Bài viết chưa xemgửi bởi kiengiangriver » Thứ 5 Tháng 6 12, 2008 10:36 am

Lướt nét, vô tình thấy bài ni hay hay. Chợt nhớ QBO có thành viên với nick hoacomay - dù chưa biết bạn nhưng cũng Ctrl - C và Ctrl - V bài ni coi như 1 lời chào :mozilla_cool: :) .

Có lẽ bây giờ, hoa cỏ may đã quên lãng trong ký ức của bạn bè tôi, có thể sẽ không còn ai nhớ tới nó nữa. Nhưng với tôi, thật lạ, hoa cỏ may sống trong hiện thực và trong cả giấc mơ, những giấc mơ thấy mẹ và bà húp cháo cỏ may, thấy trên ba lô của ông găm đầy hoa cỏ may…

Hình ảnh
Tôi như tìm được chút bình yên trong loài hoa cỏ may bé nhỏ, khiêm nhường. Ảnh: Kỳ Duyên.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may

Áo em sơ ý cỏ găm đầy…”

(Xuân Quỳnh)


Thỉnh thoảng buồn hay nhớ nhà tôi lại chạy ra triền đê sông Hồng, thả bộ trên những đám ruộng đầy hoa cỏ may, để nó bám vào quần, rồi ra bãi giữa ngồi gỡ từng cái một. Dường như khi đó, tôi như tìm được chút bình yên trong loài hoa cỏ may bé nhỏ, khiêm nhừơng mà đầy cá tính. Không hiểu sao, tôi lại hay nhớ đến loài hoa này đến vậy.

Đi trên đường hay giữa cánh đồng mênh mông, nhìn thấy nơi nào nhiều hoa cỏ may là ắt hẳn tôi ồ lên sung sướng. Bạn bè thường bảo: Không hiểu có gì hay mà nó cứ thích? Còn tôi, thậm chí sung sướng khi lỡ “động chạm” phải loài hoa đồng nội hoang dã này. Có phải vì tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo, gắn nhiều với kỷ niệm cỏ may mà thành “duyên nợ”?

Mẹ tôi kể: Ngày xưa nhà ngoại nghèo lắm, không có gạo để nấu cháo, ngọai thường ra đồng cắt hoa cỏ may về rồi bóc vỏ, nấu cháo cho các con ăn. Những bông hoa nhỏ li ti như cái kim, thân mỏng manh cũng như cái kim mọc hiên ngang giữa đất trời, chẳng sợ ai. (Ngày đó, bọn trẻ chúng tôi đặt cho nó cái tên Ương ngạnh).

Hằng đêm, sau những chuyến xuyên rừng kiếm củi đổi cơm, tối về, ngoại thường thức trắng đêm để lột vỏ cỏ may, sáng ra cũng đuợc một bát đầy trộn với mấy củ khoai rồi nấu cháo. Nhiều lúc đói quá, chẳng đợi nấu, ngoại nhặt vỏ đến đâu mẹ ăn tới đó, rồi uống nước, thế là cũng qua bữa. Theo chân ngoại, một số nhà trong làng cũng đi cắt cỏ may về nấu cháo. “Nhờ hoa cỏ may mà cái đói cũng qua đó con ạ”.

Ông tôi cũng kể, những ngày hành quân giữa đường rừng hay trên cánh đồng mịt mù khói lửa, vừa đi vừa ngắt ít nhánh hoa cỏ may để khi ngồi nghỉ giữa chặng, lại nhấm nháp cho đỡ đói. Những lúc đó, hình bóng quê nhà hiện lên, thấy ấm áp hẳn. “Nhà mình nặng nợ với cỏ may nhiều”, ông bảo vậy.

Những năm tháng Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, quê tôi rực lửa bom đạn giặc. Cánh đồng hoa cỏ may cũng bị cháy dần. Thỉnh thoảng bão lụt lại tàn phá khiến cho hoa cỏ may “nhếch nhác” hẳn. Bà tôi hay ra đứng triền đê, nhìn ra xa, hay bà nhìn những vạt cỏ may đang mất dần mà đỏ hoe mắt. Thế mà chỉ mấy tháng sau, hoa cỏ may lại bung đầy như thách thức với bom đạn, với những cơn cuồng phong của đất trời. Bà cười: Cứ hiên ngang như cỏ may mà sống con ạ.

Hình ảnh
"Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may..." Ảnh: Kỳ Duyên.

Ngày còn nhỏ, trẻ con quê tôi thường ra con kênh đầu làng, nơi có nhiều hoa cỏ may mọc, rồi tranh nhau “bình” hoa cỏ may. Tại sao thân nhỏ mà lại mọc được dài, mọc cao?...Tại vì nó không muốn khổ. Tại vì nó muốn hít thở khí trời. Tại vì cỏ dành mất phần nên nó phải mọc cao lên…Những câu trả lời ngộ nghĩnh trẻ thơ... Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể trả lời được tại sao.

Ngày ấy, tôi thường theo mẹ đi tảo mộ. Những bông hoa cỏ may đâm hết vào quần. Tối về, tôi với mẹ lại hì hục gỡ. Mẹ thường bảo: Để mẹ thử lột vỏ xem được bao nhiêu. Cả quần tôi và quần mẹ găm đầy hoa, nhưng khi gỡ ra chỉ được đáy bát. Mẹ nói: Thế mới biết ngày xưa bà phải cắt nhiều hoa cỏ may lắm.

Lên lớp 7, chị gái đọc tôi nghe bài Hoa cỏ may của Xuân Quỳnh, rồi chị bình thơ, bình về loài hoa cỏ may, giọng chị thủ thỉ, mắt chị sáng lung linh. “Chị bình thơ hay chị bình hoa”. Tôi trêu. Chị chỉ cười. Gương mặt con gái ửng lên mầu hồng đang yêu…

Tình yêu của anh chị cũng gắn liền với những chiều cỏ may trên triền đê, những ngày đói anh thường hái hoa cỏ may rồi lột vỏ cho chị ăn. Chỉ thế thôi rồi nên vợ nên chồng. Ngày cưới, không nhẫn cưới vàng, nhẫn cưới bạc, anh tặng chị chiếc nhẫn làm bằng thân cỏ may, và đọc bài thơ “Hoa cỏ may”: “Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may. Áo em sơ ý cỏ găm đầy”... Chị khóc vì cảm động. Hạnh phúc đơn sơ, mộc mạc và chân thành. Hoa cỏ may “găm” vào những hồi ức thiếu nữ của chị từ những ngày “Đắng cay gửi lại bao mùa cũ”.

Tôi vào đại học, đứa bạn thân dúi vào tay tôi cuốn sổ ép nhánh hoa cỏ may rồi quay đi khóc. Tôi biết giờ nó lại gắn mình với lòai hoa cỏ may, với những chiều cắt cỏ ở triền đê, vì nhà nghèo, vì em đông, nó không có tiền để học tiếp.

Hình ảnh
Vẫn kiêu hãnh vươn thẳng lên đầy thách thức. Ảnh Kỳ Duyên.

Đêm cuối chia tay ra phố trọ học, mẹ hì hục gỡ cỏ may nấu cho tôi bát cháo. Giờ không còn phải ăn khoai nữa, cũng chẳn cần phải ăn hoa cỏ may, nhưng mẹ vẫn làm thế, dường như để tôi luôn nhớ về loài hoa cỏ may, nhớ về một thuở ấu thơ đói nghèo để nuôi chí học hành.

Tôi ra thành đô, mang theo trong mình nghị lực của loài hoa "Ương ngạnh". Thỉnh thoảng tôi buồn, thỉnh thoảng tôi nhụt chí, và sau những dòng nuớc mắt để nó tự trào, tôi lại cầm nhánh hoa cỏ may ngày nào bạn tặng ra ngắm. Thật lạ, qua năm tháng nó vẫn không đổi thay, vẫn kiêu hãnh vươn thẳng lên đầy thách thức. Tôi chợt nhủ thầm: Hà cớ gì mình phải khóc?

Những lúc thất vọng, tôi thường lang thang đi tìm hoa cỏ may như tìm về niềm đam mê của tuổi thơ để đắm mình trong cảm giác thanh bình. Chợt nghĩ đến các em tôi. Rồi sau lớn lên, chúng có trò chơi nào, có niềm đam mê trẻ thơ nào để khi buồn hay thất vọng, lại “tựa” vào đó mà thanh lọc tâm hồn, để biết gìn giữ những giá trị, hay có khi chỉ là gìn giữ một nhánh hoa cỏ may?

Có lẽ bây giờ, hoa cỏ may đã quên lãng trong kí ức của bạn bè tôi, có thể sẽ không còn ai nhớ tới nó nữa. Nhưng với tôi, thật lạ, hoa cỏ may sống trong hiện thực và cả trong giấc mơ, những giấc mơ thấy mẹ và bà húp cháo cỏ may, thấy trên ba lô của ông găm đầy hoa cỏ may…Để rồi khi tỉnh dậy, tôi hồn nhiên cười, lại thấy yêu quê mình hơn, nhớ quê hơn và thấy mình mạnh mẽ, nghị lực hơn. Trong tình yêu lãng đãng mà da diết ấy, vẫn kiêu hãnh một nhánh hoa cỏ may.


Lê Phan

Nguồn: http://vietbao.vn/Xa-hoi/Hoa-co-may/20783316/122/
Rách tả tơi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa!
kiengiangriver
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 844
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 6 14, 2007 12:00 pm
Đến từ: Japan

Bài viết chưa xemgửi bởi hoa cỏ may » Thứ 5 Tháng 6 12, 2008 4:08 pm

Cám ơn kiengiangriver rất nhiều.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay
Hình đại diện của thành viên
hoa cỏ may
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 437
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 12, 2008 8:27 am
Đến từ: Cha Trạch

Bài viết chưa xemgửi bởi maihoang.tran » Thứ 5 Tháng 6 12, 2008 5:54 pm

Mình cũng thích những loài hoa dại, thấy topic này dành cho Hoa Cỏ May nên mình copy paste một bài viết nhặt được về Hoa cỏ may vô đây.


Những con đường mòn chỉ quen thuộc với trung du có sim mua hoang dại, cằn cối, nở một chút tím để tự an ủi nỗi cô đơn. Con đường làng là sợi chỉ nâu, chỉ hồng khâu liền những thôn xóm, mảnh đất xa xôi, cho cách biệt hoá nên gần. Không sầm uất đông vui nhưng nó là một phần cơ thể đất đai phơi mình trong nắng ngút ngàn, dầm thân vào mưa chan lụt lội. Nó có đọng tiếng sấm tháng ba, tiếng giông tháng bảy, cho hạt nhãn bên vệ cỏ nẩy mầm, cho hoa cỏ may xào xạc găm bước chân người, là những con ngõ nhỏ, lượn theo bờ ao, có cây dừa, cây vối, cây sung, ngả bóng xuống ao cho con rô, con trê bắt bóng làm mồi.

Những con ngõ nhỏ, đường làng rợp bóng đều cong cong, ngoằn ngoèo đi giữa hai thảm cỏ, hai bên chỉ có cây dại. Và loài cỏ ven đường cũng đặc biệt lạ lùng. Trinh nữ và cỏ may là hai loại cây hầu như ven đường nào cũng có. Trinh nữ bò lan mặt đất, lá như lá me, hoa nở từng chùm. Loài cây hay thẹn thùng, e lệ. Hễ ai động bàn tay vào, lá trinh nữ cụp lại, héo rũ, tái nhợt như người con gái lần dầu cham phải da thịt chàng trai, dù chỉ là sự va chạm của bàn chân vô tình bên bàn tiệc. Thân và cuống lá trinh nữ cũng có gai, để tự vệ một cách yếu đuối, thiên nhiên đã tạo ra cho phù hợp với loại cây này. Còn cỏ may, loài cỏ không bò lan như những loài cỏ khác. Cây cỏ cao hơn đầu gối người, lá như lá lúa tẻ. Hoa cỏ may tím như màu mây chiều. Mùa thu, hoa nở tím biếc như nhung, trải dài ra tít tắp. Trai gái yêu nhau, ngồi bên đường làng đều được hoa cỏ ghim vào áo quấn. Để khi họ chia tay nhau ra về, ngồi nhặt hoa cỏ, cấm cái màu tim tím trên tay cho lòng càng nhớ nhau.

Rong ruổi trên mọi nẻo đường ai có còn nhớ, một thời mình đã giấu cha, giấu mẹ, ngồi bên ngọn đèn dầu nơi góc buồng nhặt hoa cỏ may cho dài nỗi nhớ. Ai đã có lần xuýt xoa khi ngắt bông trinh nữ, gai cào xước da tay. Bây giờ, hoa cỏ may vẫn cài nỗi nhớ thương, tim tím, chung thuỷ vào áo quần những trai gái mới tìm nhau. Hoa trinh nữ vẫn thẹn thùng, e lệ như xưa, cái nữ tính của loài cây dại trời phú cho nghìn đời vẫn thế.

Người xa ơi! Thu đến trong sắc nắng vàng ươm rồi người có về không? Ta về dẫm bàn chân trần trên cỏ, nghe bâng khuâng nhớ lại bao kỷ niệm của thời tấm bé. Nghe tiếng ai hò khoan mà thèm khát những lần hẹn hò trên những triền đê, cho cây trinh nữ xấu hổ thay người, cho hoa cỏ may ghim cài nỗi nhớ...
Khoảng khắc nhỏ
Mêng mông ...dòng ký ức ...
Giai điệu ru về...
Đánh thức ... một ngày xưa.
maihoang.tran
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 12
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 01, 2008 5:18 pm
Đến từ: VN

Re: Cho Hoa Cỏ May!

Bài viết chưa xemgửi bởi Chip » Thứ 6 Tháng 6 13, 2008 12:30 am

kiengiangriver đã viết:Lướt nét, vô tình thấy bài ni hay hay. Chợt nhớ QBO có thành viên với nick hoacomay - dù chưa biết bạn nhưng cũng Ctrl - C và Ctrl - V bài ni coi như 1 lời chào :mozilla_cool: :) .



Eng! Em méc chị đó nghen :)

Nhưng mà em cũng thích bài thơ của Xuân Quỳnh, eng tìm toàn bài rồi gửi em với hí.
Merci eng nhiều nghen!
Em thích hoa gì nhất?/Hoa Făng đỏ/Ha ha ha ha ha/Anh cười vô duyên quá/.............../Có biết vì sao lúc nãy anh cười không?/Không?/Vì em lại giống anh "chúng ta cùng thích Făng".
Hình đại diện của thành viên
Chip
Nick bị cấm vĩnh viễn
 
Bài viết: 582
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 11 25, 2006 11:58 am
Đến từ: Lệ Thủy

Bài viết chưa xemgửi bởi kiengiangriver » Thứ 6 Tháng 6 13, 2008 8:57 am

Đây Chíp này :smt023 !

HOA CỎ MAY
Xuân Quỳnh

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay ?
Rách tả tơi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa!
kiengiangriver
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 844
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 6 14, 2007 12:00 pm
Đến từ: Japan

Bài viết chưa xemgửi bởi Chip » Thứ 7 Tháng 6 14, 2008 1:39 pm

Hay thiệt! Merci eng hí, em để dành để bựa mô tặng giai 4 khổ cuối :smt024

Giai vẫn hay đến mấy phố đèn đỏ lắm, nghe kể mà rùng hết cả mình. Khiếp quá :smt017
Em thích hoa gì nhất?/Hoa Făng đỏ/Ha ha ha ha ha/Anh cười vô duyên quá/.............../Có biết vì sao lúc nãy anh cười không?/Không?/Vì em lại giống anh "chúng ta cùng thích Făng".
Hình đại diện của thành viên
Chip
Nick bị cấm vĩnh viễn
 
Bài viết: 582
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 11 25, 2006 11:58 am
Đến từ: Lệ Thủy

Chuyện tình cỏ may

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 6 16, 2008 2:54 pm

Nhân thấy có cỏ may, mình góp một bài cũ nhé!

Chuyện tình cỏ may

"Em cứ nghĩ em như hoa cỏ may
Anh là gió lay hồn em thoáng chốc
Nhưng bất chợt một sáng choàng thức giấc
Mới biết rằng cơn gió chỉ vu vơ "

LLW

Ngác ngơ mãi không biết gió vu vơ
Cho may tím hút mùa Đông giá ngắt
Ai ngồi bứt chiều mưa run bần bật
Ghánh may rơi tơi tả dưới chân giầy....

Ngày xưa...em kể chuyện mới đây
Nàng công chúa yêu tiều phu tha thiết
Nhà vua yêu cầu sao khắc nghiệt
Hái bông may đủ trăm gánh cầu hôn...

Đông tái tê cứa buốt giá tận hồn
Trong cấm cung nàng xót xa mà khóc
Thương cho ai ngoài kia khó nhọc
Những bông may hút gió triền đê...

Tình yêu sao nặng trĩu những câu thề
Chàng rét mướt hái quên tình rét mướt
Gió Đông run từng cơn như giễu cợt
Tấm tình si hoang lạnh chiều Đông.

Nàng khắc khoải đan khăn mong ủ ấm mùa Đông
Nào đâu biết tấm thân chàng khô lạnh
99 gánh bông may trơ lại
Lời cầu hôn rớt lại theo mùa...

Em kể nghe...câu chuyện ấy ngày xưa...
Linh hồn ai quấn từng bông may tím
Quấn chân ai có lạc lối đi tìm
Cho 99 ghánh tình rơi rớt lại...

Anh đi qua không một lần ngoảnh lại
Cũng chẳng buồn xem may tím vướng vào thơ...
Nói bâng quơ anh là gió hững hờ
Nhẹ tênh bước mặc bờ sông hút gió...

Nhuệ Giang trưa...
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi kiengiangriver » Thứ 2 Tháng 6 16, 2008 4:06 pm

Chip đã viết:
Giai vẫn hay đến mấy phố đèn đỏ lắm, nghe kể mà rùng hết cả mình. Khiếp quá :smt017


Giai đó mới đi loanh quanh ngoài phố Shibuya thôi Chíp ơi :smt032 . Đi hết công đoạn của nó a, chắc phải gấp đôi tổng số chú ấy nói cho Chíp biết kekekeke :mozilla_cool:
Rách tả tơi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa!
kiengiangriver
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 844
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 6 14, 2007 12:00 pm
Đến từ: Japan

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến17 khách

cron