Ghé chơi

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 5 24, 2011 9:45 am

Còn tùy thuộc vào chiện Bêu ăn ở ra sao, hí hí
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi Nguyễn Huy Quang » Thứ 4 Tháng 5 25, 2011 6:26 am

Cảm ơn As Eros! mình rất thích những vần thơ của bạn, hy vọng suối thơ sẽ tiếp tục tuôn trào :hoa :hoa :hoa
Sống vui tươi danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
¯`•.(¯`•.♥ღ♥◘♥QuangMinh♥◘♥ღ♥.•´¯).•´¯
Nguyễn Huy Quang
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 1305
Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 7 19, 2009 8:10 am

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 5 Tháng 6 16, 2011 3:54 pm

Hình như thế....

Thèm lại

Ôi thèm lại những giác quan ngày cũ!
Để được yêu, được hận đến cuồng mê
Để chuốc mình thơ phú đọa tái tê
Được vùi thây giữa đắm say mộ chữ.

Ôi tỉnh táo xiết khô mùi tự tử
Tháng lương này…tiền thưởng lẫn mùi danh
Đêm vẫn thức ai nhớ thiết gió giăng
Kế hoạch tuần, kế hoạch ngày, kế hoạch…!

Dưng dửng với mình cơn bất hạnh
Trống trơn em giữa xứ lạ người dưng
Trống trơn em với run rẩy ngập ngừng
Vờ mơn trá thản nhiên tình tự huyễn.

Ôi thèm lại giác quan, ôi vĩnh viễn
Cằn khô em, hoen lệ ráo cằn khô
Người tình nào ve vuốt lại niềm mơ
Ai vuốt mắt kẽ tay rơi bội bạc.

Em bấu víu vào đâu tìm khao khát
Và vắt mình sao khô nỗi dửng dưng
Viết một câu không bị gãy giữa chừng
Ôi thèm lại những giác quan ngày cũ!
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 6 Tháng 6 17, 2011 12:25 am

Dốt nát nên đọc đếch hiểu được nhưng vẫn thấy hay. Bởi thấy rất tinh tế & tâm trạng của 1 người nhạy cảm. Tại hạ xin cám ơn. =D> =D> =D>
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 6 Tháng 6 17, 2011 11:03 am

@ taczan: Bác cứ khéo động viên anh em, chứ với cái bài sắp chữ này, có đứa nó bảo em là đang "chổng... khu vào Thi ca" đấy ợ! :((
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 6 Tháng 6 17, 2011 4:28 pm

ĐỘC ẨM

Tiêu sầu không bóng hoàng hôn
Không em không cả giận hờn ngày qua
Người yêu giờ gọi người ta
Chát trên môi những thiết tha nửa vời...

Ngập ngừng gọi dấu yêu ơi
Ngước lên chỉ có đầy vơi thế này
Hỏi người có phải ta say
Mà sao sóng sánh đắng cay ngập lòng.

Rót đầy chén đổ dòng sông
Nhuệ Giang cạn nước anh đong cho đầy
Áo anh còn vướng bông may
Mùa đông năm ấy về đây bây giờ...

Em bao giờ nhớ thẫn thờ
Nhỏ nhoi một chút... ơ hờ là em
Chập chờn say tỉnh hỡi đêm
Bao giờ uống cạn nỗi niềm không em?
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi focus » Thứ 6 Tháng 6 17, 2011 8:51 pm

As Eros đã viết:ĐỘC ẨM

Tiêu sầu ....
Chát trên môi những thiết tha nửa vời...
....
Mà sao sóng sánh đắng cay ngập lòng.
Rót đầy chén đổ dòng sông
......
Mùa đông năm ấy về đây bây giờ...
..........
Bao giờ uống cạn nỗi niềm không em?



Cứ như thơ của .... Lý Mạc Sầu :smt036
1. Đơn giản không có nghĩa là không đẹp.
2. Cần nói đúng sự thật, lời ton hót chỉ biện hộ cho s gi to <focus>
Hình đại diện của thành viên
focus
Bạn không thể rời QBO
Bạn không thể rời QBO
 
Bài viết: 3476
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 4:04 pm
Đến từ: Đồng Hới

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi nongdan8x » Thứ 7 Tháng 6 18, 2011 12:56 pm

As Eros đã viết:ĐỘC ẨM

Tiêu sầu không bóng hoàng hôn
Không em không cả giận hờn ngày qua
Người yêu giờ gọi người ta
Chát trên môi những thiết tha nửa vời...

Ngập ngừng gọi dấu yêu ơi
Ngước lên chỉ có đầy vơi thế này
Hỏi người có phải ta say
Mà sao sóng sánh đắng cay ngập lòng.

Rót đầy chén đổ dòng sông
Nhuệ Giang cạn nước anh đong cho đầy
Áo anh còn vướng bông may
Mùa đông năm ấy về đây bây giờ...

Em bao giờ nhớ thẫn thờ
Nhỏ nhoi một chút... ơ hờ là em
Chập chờn say tỉnh hỡi đêm
Bao giờ uống cạn nỗi niềm không em?


Em Karo đọc ko hiểu cho lắm nhưng mà vẫn thấy thích những bài thơ của Chị:) :smt043
Lão Già và Biển cả.
Thả hồn tới cõi mênh mông...
Hình đại diện của thành viên
nongdan8x
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 532
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 25, 2010 8:22 am

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi Ms bear » Chủ nhật Tháng 6 19, 2011 5:47 pm

Hôm qua đọc thơ nàng xong tự nhiên nghĩ đến bài hát của phi hùng có đoan thế này:
"Nơi ấy xa xôi mây cuối chân trời người có ngắm sao.
Còn anh nơi đây nhưng em nơi đâu nên dấu nhạt nhòa.
Xin hãy cho anh mãi mãi được làm một ánh sao băng.
Rớt xuống nơi kia tìm ai một thời. "
Sống là phải cho đi! Hãy cho đi tất cả những gì bạn có,để rồi hối hận nhận ra rằng đòi lại sẽ rất khó !
Hình đại diện của thành viên
Ms bear
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 646
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 15, 2008 10:20 am
Đến từ: đâu thì đâu hỏi làm chi

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 6 20, 2011 2:10 pm

Tìm lại, giữa những ngày tháng chới với....

Mẹ, con gái, và...

Con đã khóc nhiều, bản năng từ lúc lọt lòng mẹ giữa những vũng huyết, những giọt nước mắt của đòn roi và khổ cực, những giọt nước mắt sũng đêm trôi theo người tình bội bạc hay giữa nhục vinh của nghề nghiệp, nhưng chưa lần nào con khóc về mẹ vì nhớ mẹ và thèm mẹ. Con chưa lần nào!

Có lúc con nghĩ con hận mẹ


Sau bao nhiêu năm, người ta vẫn kháo nhau về sự khắc nghiệt của mẹ. Con nghe mà thấy có cái gì như nhói đau và yêu thương lắm lắm. Ký ức về tuổi thơ con gắn liền với đòn roi của mẹ. Nó là chuyện hàng ngày và bất cứ đâu. Trời mưa, con dọn lạc phơi trên nóc nhà không kịp, mẹ đi làm về vớ lấy cái bàn trang và giáng xuống, con né và nó lao thẳng vào chân con. Hình như trúng mắt cá chân. Con khuỵu xuống và ngỡ bị liệt vĩnh viễn. Lớp 5, con bắt đầu theo đi học cấy, con lóng ngóng và dò dẫm, không nhớ vì sao đó nữa mà mẹ cầm cái bồ cào, thân được làm bằng cây tre đực giáng vào con. Con ngã sấp xuống, bùn và phân xộc thẳng vào mũi, vào mồm. Người ta chạy đến giằng lấy con, con khóc và hình như mẹ cũng khóc… Ký ức về đòn roi vằn vện trong mọi giác quan của con. Hình như ngày ấy, có lúc con muốn bỏ đi thật xa để không phải ngày nào cũng bị ăn đòn, dù con của mẹ học rất giỏi, giỏi hơn bất kỳ một đứa bạn nào cùng trang lứa mặc dù con chả có lúc nào được ngồi học cho tử tế và dù ai cũng khen, hai đứa con của mẹ rất ngoan, rất chịu khó dù bố chúng nó ở xa. Và hình như, thuở ấy, đã có lúc con nghĩ con hận mẹ. Tha lỗi cho con vì đã có lúc con đã nghĩ như thế.

Tuổi thơ và những cuộc trò chuyện với những nấm mồ

Mẹ sinh con vào mùa giáp hạt, mẹ vẫn nói thế, anh em con lớn lên còi cọc như miếng dăm sắn khô quắt lại đựng trong cái vại góc nhà quanh năm suốt tháng ẩm mùi nồng nồng, đến nỗi, sau này, đi đâu, cứ hễ nhìn thấy cái màu trắng nhưng nhức và cái mùi khê nồng ấy là con lại có cảm giác chếnh choáng say. Ừ thì chả riêng gì nhà mình đói khổ, ừ thì chả riêng gì hai con của mẹ đói rách.

Bố thì biền biệt xa, thoảng về thăm nhà một lần trên chiếc xe đạp cọc cạch và còm cõi như dáng của bố xiết từng vòng xích sau chặng đường hơn 60km.

Con phải làm việc từ năm lên mấy? Con không nhớ, chỉ nhớ, mẹ và anh đi làm, con ở nhà làm mọi việc từ năm lên 5 tuổi. Tay con biết cầm liềm có lẽ trước khi cầm bút. Tóc con bao bận bị cháy khét vì vừa đun bếp, vừa học bài, vừa ngủ gật. Lên 8 tuổi, một mình con còn trơ lại trên cánh đồng khuya, bé lũi cũi, gánh nước đến xiêu vẹo để tưới rau. Vụ đông mà, lối xuống cái đầm nhầy nhẫy, con phải bấm những ngón chân mình xuống cho khỏi ngã. Có lẽ thế mà bàn chân con giờ to, to đến thô kệch. Gió mùa đông buốt mà lưng con lấm tấm mồ hôi. Xung quanh tối om và rần rật tiếng ếch nhái. Con vừa gánh nước, vừa lầm rầm nói chuyện. Con nói chuyện với con Míc đã bị bán để làm thịt, con khóc vì con nhớ nó và cảm thấy mình có lỗi vì con đã gọi nó về, cho nó ăn nên người ta mới bắt được nó. Từ bấy đến giờ con không thể nào ăn được thịt chó. Con nói chuyện với chính cái bóng của mình tưởng tượng để quên đi nỗi sợ hãi về những nấm mộ nhấp nhô xung quanh. Quên đi những câu chuyện về những âm hồn, những bóng ma lay động. Sau này con gọi, đó là cuộc trò chuyện với những nấm mồ.

Từ cổ tích ngày nay…

Đã 15 năm, con đã không còn bị những trận đòn roi cơm bữa. Làng quê đã lùi xa, cả nhà mình đã được ở gần nhau. Bố mẹ được ở cùng nhau sau xấp xỉ 20 năm ngày cưới. Tay con và tay mẹ không còn tanh mùi bùn đất, tóc con mọc thẳng không còn ám khét mùi cháy nắng. Mẹ chả bao giờ đánh chúng con nữa và từ bao giở bao giờ con không hề còn nghĩ đến chuyện bỏ đi hay hận mẹ. Không còn nhớ lại những ám ảnh vằn vện roi vọt thuở nào. Nhà mình nhắc lại chúng như gì đó rất xa xôi. Tự nhiên, con đủ lớn để hiểu cái đói khổ quá khiến cho tình yêu thương của mẹ biến thành sự khắc nghiệt. Và hình như, con cứ đinh ninh rằng, trong nhà không có đàn ông, nếu mẹ không nghiêm khắc quá như thế, có thể anh em con đã hư hỏng theo một nghĩa nào đấy. Mẹ không nghiêm khắc thế, sao bố có thể yên tâm mà học hành ở xa để một ngày nọ, sau này, con viết lại trong về ký ức của mình, hình ảnh bố gày gò, đạp xe hối hả hơn 60km về, chạy ra ruộng tặng hoa cho vợ, ngày bố bảo vệ thành công luận án. Mọi người xung quanh ngớ ngác, nắng táp vào mắt mẹ long lanh. Hình như mẹ khóc.

… Đến cái bật lòng bản năng.

Con lục tìm trên google, tìm mãi mà không hề thấy được một trang nào, một dòng nào, một bài nào… dành riêng cho mẹ. Trong khi, cái tên con hiện ra cả trăm trang, hình như rặt phường điêu trá về khát khao, về đam mê, về yêu hận… con đã từng viết đến chai tay, gõ đến mòn phím chữ về những đẩu đâu, tình chân với bội bạc, tri kỷ với lợt lờ…. không hề có một cái gì liên quan đến mẹ!

Con đã khóc nhiều, bản năng từ lúc lọt lòng mẹ giữa những vũng huyết, những giọt nước mắt của đòn roi và khổ cực, những giọt nước mắt sũng đêm trôi theo người tình bội bạc, về những cay đắng của nghề nghiệp, nhưng chưa lần nào con khóc về mẹ vì nhớ mẹ. Con chưa lần nào!

Con đã kể nhiều với bạn bè mình về bố, về người đàn ông tuyệt vời nhất trong cuộc đời con, niềm kiêu hãnh ngấm ngầm, và ánh mắt con rực sáng, về những bài học giản dị mà lớn lao… nhưng, hình như con ít khi kể gì đến mẹ.

Hình như mẹ biết và hình như mẹ buồn lắm vì những điều ấy. Mẹ vẫn nói như hờn giận lắm: “Vâng, tôi nghèo, tôi ít học…”. Con, hình như đã mang cái nhấm nhẳng ấy của mẹ trong những đêm triền miên thức đến rạc người bên máy tính. Con cũng chưa lần nào nói cho mẹ biết cái lần con bị bệnh đến mù mắt, cả trời đất tối sầm trước mắt con và ngỡ tuổi 18 vĩnh viễn khép lại, trước khi nhào ngã xuống đất, con đã hốt hoảng kêu “mẹ ơi”.

Con cũng không nói cho mẹ biết, khi con bị hất văng ra trong một vụ tai nạn, trước khi kịp nhận thức cảm giác chạm tay vào cái chết, con đã gọi “mẹ ơi”.

Và khi con đối diện với chính nỗi đau hay tủi nhục của mình, chỉ một mình con nằm co quắp, nước mắt ướt lạnh một góc gối, toàn thân run bần bật, con cắn chặt môi mà vẫn không ngăn nổi tiếng “mẹ ơi”.

Khi những ồn ào qua đi, khi nét cười lặn mất, khi mùi men thếch lạt, khi niềm kiêu hãnh bị lột trần, khi những đam mê bị dội tắt, con mới biết điều gì lớn lao nhất, bình yên nhất, vĩnh hằng nhất, của con, nơi tiếng gọi bật ra từ vô thức…!

Sài thành đêm tha hương 10/2007

Image


Nhớ Nhuệ Giang kinh khủng và ước ao được trở về, ra chỗ này, nằm xuống bãi cỏ ven dòng Nhuệ, ngửi mùi cỏ, mùi đất, mùi sông, mùi của cánh đồng, nghe tiếng bầy sẻ đồng chóc chách... bứt những bông may và cắn nhẹ để thấy vị chát len ở đầu lưỡi...

... nhưng mà chẳng thể! Cũng như nhiều thứ khác, cứ tuột trôi đi...
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến4 khách