Ghé chơi

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi EmHongAnh87 » Thứ 7 Tháng 7 09, 2011 9:07 pm

Khi Nhớ

Khi nhớ Anh, em lại ngồi đọc thơ
Những bài thơ về một ngày vẫn gió
Những bài thơ của riêng em
Giấu chút tình nho nhỏ
Anh đi xa có biết để quay về

Khi nhớ Anh, em dạo bước bên lề
Con đường nhỏ
Sắp xuân...
Nắng ải
Phố xá đông người sao lòng mình trống trải
Bóng lạnh đi về trong đáy mắt hanh hao
Em muốn gửi Anh một nỗi nhớ ngọt ngào
Không có niềm đau thương trong nỗi buồn ngăn cách
Khi Anh nghĩ về em - sẽ là nơi bình yên nhất
Dẫu em nơi này
Thương với nhớ cứ bâng khuâng
EmHongAnh87
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 75
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 6 09, 2010 6:49 pm

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 4 Tháng 7 20, 2011 9:11 am

Chào mừng QBO đã trở lại, vote 5*, 5 chai cho Dê, Math cũng như những ai đã rất cố gắng khôi phục QBO.

@ Kim Cẩm: Math trong khoảnh khắc hớ môi tiết lộ, mục đích lớn nhất của việc Math nhanh chóng khôi phục QBO vì đám cưới của nàng Chân dài. Dã man thật!
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 5 Tháng 7 21, 2011 11:28 am

Nhủ

Ai người còn đợi cho ta nhắn
Tới kẻ thương yêu trót nhỡ vương
Nguyệt quế còn đây ấp nõn nường
Vẫn khô môi lạnh chờ ân ái...

Chẳng có chiến chinh rầy quan ải
Thơ phú nhờn môi luỵ phấn son
Cung đàn gây gẩy mãi câu hờn
Đơn phương tình hận trời Nam Bắc...

Muốn hỏi sợ lòng người lệch lạc
Yêu thế lấy gì tỏ lòng son
Chữ nghĩa không nuôi đời bắt nọn
Trơn môi miệng thế thiếu gì trông...

Hỏi đã làm gì cho núi sông
Hay chỉ quen hơi ghếch điệu trườn
Ảo danh mờ mắt cùn mơ ước
Ve vuốt mộng đời có bấy nhiêu?

Người cứ rủa ta hớ môi kiêu
Đăm đắm trông mong của mĩ miều
Khoé đêm buồn bã hằn cơn mỏi
Nhủ người bằng tất cả thương yêu...
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 6 Tháng 7 22, 2011 3:00 pm

Sự thực là lúc nào mình cũng chỉ muốn nói thật/nghe thật, có người đã bảo đó là sự dịu dàng một cách trắng trợn :hs, ờ, thích zị đó! Thì sao nào? Chả sao sất! :smt017

... nàng ước gì có thể thi thoảng ngồi xem lại vài mảng màu ký ức hoặc hình dung trong tương lai và mỉm cười, như thế này!


Chuyện của chàng


Thật khó tin nếu như nàng bảo với ai đó rằng, chàng và nàng vừa yêu nhau (có tỏ tình, có gật đầu) vừa coi nhau như đối thủ. Vừa muốn gắn kết với nhau, vừa muốn giữ chừng với nhau. Những lời thầm thì luôn mang sắc màu của sự thận trọng.

Sự thận trọng ấy có từ khi họ còn là bạn của nhau. Thân thiết đấy nhưng không gần gũi được. Chia sẻ đấy nhưng không cởi mở. Chàng thì sợ sẽ yêu nàng nhiều hơn, sợ mất kiêu với nàng. Ôi chao, chàng sẵn sàng vứt bỏ hết, vứt sạch, thậm chí là đập vỡ những khái niệm dù thương yêu đến mấy, chỉ để giữ cho bằng được cái kiêu ngạo của mình, đặc biệt là trước nàng. Chàng hầm hừ, chàng gục gặc, vì chàng biết, nàng biết rõ mười mươi như vậy, chàng muốn phát điên lên vì nàng sẽ mỉm cười với những điều ấy. Nàng cười bằng cái miệng đáo để và nheo đuôi mắt tròn to, nghiêng nghiêng như thách thức, như khiêu khích mà như mời gọi.

Chàng cứ phải tỏ ra bình thản, như là vô tư lự trước những cái nàng cho là kỷ niệm, là ký ức. Ôi dào, chàng thèm vào bận tâm. Nó không xứng cho chàng phải bận tâm. Chàng giấu sự khó chịu vì biết nàng luôn bận tâm đến chúng. Không, chàng không khó chịu với chúng, chúng chả là cái gì với chàng cả. Nói đến kỷ niệm, đến ký ức, chàng cũng ối ra đấy chứ. Nhưng mà…sao nàng cứ bận tâm đến chúng như vậy nhỉ? Chàng giật mình, hình như khoảnh khắc nào đó, chàng phân vân tự hỏi, không biết, giữa chàng và những ký ức, những kỷ niệm của nàng. Sâu thẳm trong cái đầu bướng bỉnh kia, nàng dành cho phần nào nhiều hơn? Không, chàng không thèm nghĩ như vậy. Hừ, chúng chả là cái gì so với sự hiện hữu của chàng. Chàng sẵn sàng cười khẩy. Nhưng sao nàng cứ loanh quanh với chúng trong những bài thơ của nàng thế. Nếu như không nặng lòng, sao nàng cứ viết mãi thế. Ai mà biết được đấy là chuyện thiên hạ hay chính là xúc cảm của nàng? Nàng là còn thản nhiên đọc cho chàng nghe nữa chứ. Lại còn muốn chàng cùng cảm nhận nữa chứ. Nghe thì nghe, cảm nhận thì cảm nhận, chả nhẽ chàng lại để cho nàng nghĩ ràng chàng đang khó chịu vì điều ấy lắm. Nàng nhất định sẽ dẩu môi lên mà bảo vệ có cái lý thơ thẩn của nàng. Chỉ là thơ thôi, chàng không thèm chấp!

Chàng yêu nàng, muốn ve vuốt cái gai góc của nàng. Có lần nàng cười bảo rằng: “Chúng ta giống nhau nhiều thứ, một trong những cái giống ấy là muốn thống trị lẫn nhau”. Làm gì có cái khái niệm nàng có thể thổng trị được chàng, điều vớ vẩn nhất, nghịch lý nhất, chàng đã cười khẩy nghĩ thầm. Và hiển nhiên là chàng muốn làm cái việc mà có một cậu em nàng bảo với nàng rằng: “Có lẽ anh ấy sẽ thuần phục được chị”. Nàng cười khẩy với cái ý nghĩ rằng nàng sẽ chịu để cho ai đó thuần phục nàng. Chàng thì râm ran trong bụng lắm. Câu nhận xét vu vơ ấy tăng thêm sự tự tin cho chàng.

Ai sẽ thống trị ai, ai sẽ thuần phục ai? Hay họ tự thuần phục lẫn nhau? Nhưng nếu có điều đó đi chăng nữa, họ sẽ chẳng bao giờ chịu thừa nhận với nhau. Thậm chí, với ngay chính thâm tâm, họ cũng không muốn thừa nhận. Họ sợ mất đi cái Tôi ngạo nghễ trong mắt nhau.

Chàng luôn bày tỏ cho nàng thấy sự chủ động của chàng trong mọi tình huống. Thậm chí kể cả khi chàng sai. Chàng nói to, chậm rãi, thậm chí gằn từng tiếng. Thế mà nàng cứ tưng tửng, nhếch cái miệng đáo để, nghiêng cái đôi mắt to. Mà sao mắt nàng lại có thể to như thế nhỉ? Có con kiến bò bò dưới bàn chân ngứa ngáy của chàng khi chàng chỉ nghe thấy tiếng thở của nàng ở bên kia đầu dây. Cái mà chàng muốn nghe không phải là tiếng thở của nàng để trả lời hay phản ứng lại những gì chàng đang cố chứng minh là chàng đúng và nàng đã sai, nàng phải nói gì chứ, nói cái gì đi chứ. Cái miệng đáo để thế cơ mà. Không, nàng cứ thở, đều đều, hay thở dài, thậm chí là cười như giễu cợt. Lại có người dám giễu cợt chàng cơ à. Làm gì có cái mùa quýt ấy. Chàng không bao giờ cho phép điều đó, bất kỳ ai, thế mà nàng lại cười. Không được, chàng không thể chịu được cái cảm giác ấy. Nàng biết, chàng biết thừa là nàng biết thế mà cứ như không hề đếm xỉa gì đến.

Chàng sẵn sàng không cần ngay, đập vỡ ngay. Bản chất chàng là thế mà. Làm gì có cái chuyện chàng để cho người ta biết rằng chàng cần họ. Ồ, nàng thử nhìn lại xem, nàng vừa gầy, không, rất gầy, chàng có ví nàng như cái mắc áo chắc không ngoa. Nàng lại vừa già. Có thể kết luận, nàng chả xinh tý nào, chả có sự hấp dẫn nào. Mà mắt chàng thì, ối giời, có sạn đi được ấy chứ. Chàng chả thiếu gì những cô nàng xinh xinh, đáng yêu, và quan trọng nhất là chàng có cái cảm giác lớn lao bên những cô nàng bé bỏng ấy. Còn nàng thì sao, lúc nào cũng giơ cho càng thấy bộ lông nhím của mình, lại còn cái kiểu “đếm đi xem có bao nhiêu cái gai”. Nàng chả bao giờ nói được với chàng một lời dịu dàng, ngọt ngào. Mà chàng thì chàng ưa ngọt ngào lắm. Ngọt nhũn ra ấy chứ. Đó là một lợi thế quá đi chứ, ấy thế mà nàng lại tỏ ra khó chịu với cái tính tỏ ra dịu dàng của chàng. Nàng bảo “anh dịu dàng với tất cả mọi người”. Hoạ có điên mới nghĩ đó là một câu khen ngợi của nàng.

Mà sao nàng chưa bao giờ nói là nàng yêu chàng nhỉ? Nếu như có hỏi nhiều lắm thì nàng chỉ gật gật cái đầu, không biết là nàng đang buồn ngủ hay là đang đồng ý với chàng. Nhưng chàng sẽ chẳng yêu cầu nàng phải nói, mặc dù, nhu cầu ấy cứ lớn dần trong chàng. Nhưng chàng sẽ không yêu cầu nàng nói, chàng sẽ làm cho nàng phải tự nói ra với chàng. Nhưng mà…cái đầu bướng bỉnh ấy đang nghĩ gì??? Chàng cứ phải căng óc ra để đọc. Chàng chỉ muốn được nàng nói cho nghe, nhưng nàng lại cứ bắt chàng phải đọc chúng, đọc cho nàng nghe. Mà chàng thì không thích bị ai đó bắt làm cái gì cả. Chàng lại hậm hực…

Người ta mới chỉ có vừa là bạn, vừa là đối thủ. Đằng này, chàng với nàng…chàng lờ tịt câu thơ mà nàng đã từng đọc cho chàng nghe:
“Nếu trong tình yêu còn cảnh giác dối lừa nhau
Thì nhân loại này tìm đâu ra trung thực”.


Trông nàng chẳng có gì hấp dẫn, còn về tâm lý thì sao, nàng như con ngựa bất kham. Chẳng có gì hấp dẫn cả. Thế mà sao chàng lại yêu nàng nhỉ? Càng ngày càng nhiều hơn. Kể cả khi chàng gầm gừ muốn tung hê, muốn đập vỡ nàng ra, xé nát nàng, muốn bóp vụn nàng…thì đó cũng là lúc chỉ có chàng biết, chàng yêu nàng đến phát điên. Và chàng muốn phát điên lên thật, muốn xe vụn nàng ra, trong tay chàng!

Nhưng, nàng cứ ngồi, một cách rất kiểu cách, đuôi mắt to, nhìn chàng bằng cái miệng cười đáo để, như khiêu khích, như thách thức, như mời gọi…
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi nho_QB » Thứ 2 Tháng 7 25, 2011 10:59 am

As Eros đã viết:
Nhưng, nàng cứ ngồi, một cách rất kiểu cách, đuôi mắt to, nhìn chàng bằng cái miệng cười đáo để, như khiêu khích, như thách thức, như mời gọi…


hô hô...giống lắm í,
p/s: sáng cn mời em cafe Đức Bà đi để em còn nhớ mà đem bột cho chứ ko hết lúc nào ko hay... :smt016
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già.
nho_QB
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 402
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 12, 2009 5:42 pm
Đến từ: BL-SG

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 9:27 am

Cuối tuần này có thể chị về nhà nên không gặp Gà được. Sau giờ làm việc của ngày nào đó trong tuần đi em. :)
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 10:25 am

Lựa
Bài thơ viết chung với Vũ

Anh chẳng thể nói một câu tử tế lúc đầu
Cũng như em không quen hay chưa quen gần hơi người khác
Cũng như em giữa những chiều biếng nhác
Thả hồn mình giữa bãi vắng con sông
Hay cứ mặc lòng để rớt rụng hết nhớ mong
Vào chân mây góc trời nào xa tít tắp

Chạm vào nhau dù chỉ trong khoảng khắc
Đã thấy rằng chẳng thể ai khác ngoài nhau
Đừng gục đầu buồn rũ cứa lòng đau
Rồi lại mang trái tim vốn nhiều màu đi đập vỡ
Rồi lại thêm những lần dang dở
Lỡ một lần là lỡ mãi về sau.

Lựa một câu
Chẳng thể dối lòng đâu
Chân bước về phố cũ
Còn nghe trái tim cồn trong ngực thở
Tồn dư biết bao mến trìu thương nhớ
Chợt mỉm môi cười hờ hững cánh may mơn

Gối đã quỳ dưới cỏ trơn
Tay nựng những cánh mềm
-Này của em nhận lấy
Đừng ngoảnh đi cái bối rối bật lòng
Đừng liếc sang phía ấy của dòng sông
Cho anh xin những liếc tình dịu ngọt.

Câu chuyện ngày mai chẳng có ai bỡn cợt
Phút lắng lòng của những trái tim côi
Thương yêu! Thương yêu đã chớm một mầm chồi
Em nghe nhé tiếng cựa lòng khe khẽ.

Anh bỗng ứa lòng khi kết một bài thơ cho em phải đâu ký tự này bắt bẻ
Giả vờ nhờ em thôi
Viết đoạn kết để đời mình
không còn lênh đênh trôi nổi
Lựa vào nhau để cô đơn không còn chỗ nào đòi nợ
Để hơi người hun ấm lạnh lùng nhau
Xin trái tim bớt đau
Môi bớt lạt màu...
Chạm vào chiều chân không bơ vơ tìm nơi bình yên gõ cửa
Không khát thèm yêu đương của những người qua lại nữa...

Lựa vào đêm
Giấc mơ em trong anh
Lựa nói một lời mà sao khó quá
Để mai này chúng ta không còn xa lạ
Để mỗi chiều về anh không còn những bước chân xiêu.

Vũ - As

Chợt một ngày gặp lại cố nhân, dầu là thi nhân hay kẻ tình si nàng, hay là kẻ rong chơi lần hồi cơn đói khát của yêu thương và cô độc, hoặc khi trần trụi đến đê tiện, thì những gì Vũ làm và để lại dấu ấn trong lòng người khác và cõi tục này, dầu tao nhã, thánh thiện hay say đắm hoặc điên rồ; khi cao thượng, lúc đớn hèn... thì vẫn mãi mãi là cuộc hạnh ngộ tuyệt đối của thi ca.

Gửi tới Vũ - bạn tôi, nhà thơ, nhiếp ảnh gia, kẻ yêu lan mê muội, gã hành khất đức tin... vẫn là 1 sự trân trọng sau rất nhiều nham nhở của yêu tin!

Forgave, long ago!
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi eha3107 » Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 12:56 pm

Điều tất lẽ chúng ta sẽ lại yêu
Nhưng tình yêu là dành cho người khác
Không phải cho nhau.

Người em lo lắng sẽ không phải anh đâu
Dù những tin nhắn vẫn là những lời nhớ
Và chắc hẳn em sẽ không bỡ ngỡ
Khi anh dìu tay ai khác qua đường

Trong tim em vẫn tràn ngập yêu thương
Nhưng người được trao không còn là anh nữa
Anh vẫn có những chiều ngồi tựa cửa
Nhớ một người, đó lại chẳng là em

Những nụ hôn vẫn nồng nàn môi êm
Tay vẫn trong tay trong chiều lộng gió
Nụ cười vẫn sẽ vang trên phố nhỏ
Nhưng hai người không phải em – anh

Anh vẫn sẽ lau những giọt long lanh
Trên mi mắt của người con gái khác
Em vẫn hờn dỗi trong chiều nắng nhạt
Người làm em buồn không phải là anh

Hạnh phúc rồi sẽ tràn ngập trời xanh
Nhưng gặp nhau cũng xin anh đừng hỏi
Em không muốn lòng mình sẽ buốt nhói
Chẳng ai đành lòng nói dối con tim.
eha3107
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 3
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 12:51 pm

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 2:41 pm

eha3107 đã viết:Điều tất lẽ chúng ta sẽ lại yêu
Nhưng tình yêu là dành cho người khác
Không phải cho nhau.

Người em lo lắng sẽ không phải anh đâu
Dù những tin nhắn vẫn là những lời nhớ
Và chắc hẳn em sẽ không bỡ ngỡ
Khi anh dìu tay ai khác qua đường

Trong tim em vẫn tràn ngập yêu thương
Nhưng người được trao không còn là anh nữa
Anh vẫn có những chiều ngồi tựa cửa
Nhớ một người, đó lại chẳng là em

Những nụ hôn vẫn nồng nàn môi êm
Tay vẫn trong tay trong chiều lộng gió
Nụ cười vẫn sẽ vang trên phố nhỏ
Nhưng hai người không phải em – anh

Anh vẫn sẽ lau những giọt long lanh
Trên mi mắt của người con gái khác
Em vẫn hờn dỗi trong chiều nắng nhạt
Người làm em buồn không phải là anh

Hạnh phúc rồi sẽ tràn ngập trời xanh
Nhưng gặp nhau cũng xin anh đừng hỏi
Em không muốn lòng mình sẽ buốt nhói
Chẳng ai đành lòng nói dối con tim.


eha3107 chính là A.P đó ư?
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Re: Ghé chơi

Bài viết chưa xemgửi bởi eha3107 » Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 11:24 pm

TRĂNG KHUYẾT
.............

Thôi anh ạ! Đừng đợi chờ nhau nữa
Chiếc hôn xưa nay đã vội thay màu
Em cứ tưởng mình em là duy nhất
Nên dại khờ lỡ đánh mất anh yêu

Chuyện hôm qua dễ có đến trăm điều
Em không biết bắt đầu từ đâu nữa
Như trăm sông luôn đổ về biển cả
Âm hưởng vui buồn xin trả lại cho anh

Em chợt hiểu rằng hạnh phúc mong manh
Như làn khói khó cầm nhưng dễ mất
Anh đã đến,vội đi,tình đã khuất
Vầng trăng cuộc đời khuất mãi không thôi.

Mọi con đường giờ mãi mãi chia đôi
Yêu thương lắm rồi cũng thành dâu bể
Em sẽ viết thành câu chuyện kể
Bởi kí ức một thời đâu dễ xoá trong nhau!
eha3107
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 3
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 7 26, 2011 12:51 pm

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]7 khách

cron