gửi bởi canaryxao » Thứ 6 Tháng 7 06, 2007 10:18 am
Cảm xúc ngày 5.5
NẾU Ở NHÀ THÌ HÔM NAY TÔI ĐÃ ĐƯỢC ĂN THỊT VỊT!!!
Hôm nay, ngày mồng năm tháng năm âm lịch, một ngày với nhiều ý nghĩa khác nhau ở các vùng miền.
Hồi ở nhà, tôi được dạy rằng ngày 5.5 âm lịch là ngày Tết đoan ngọ, đồng thời cũng là ngày giỗ của một bác sĩ người Trung Quốc. Tích truyền rằng, ngày xưa, có một thời gian nước Nam ta bị điêu đứng vì một dịch bệnh, mà khoa học bây giờ gọi là bệnh đậu mùa, trình độ y học thấp, người dân chết dần chết mòn trong bệnh tật mà không tìm được lối thoát. Và rồi một ngày, có một ân nhân đã xuất hiện, đó là một người đến từ Trung quốc, ông đã mở lòng từ bi, ra tay cứu giúp nước Nam thoát khỏi nạn dịch. Để tỏ lòng nhớ ơn vị ân nhân này, nhân dân ta hàng năm vẫn thắp hương ngày giỗ của ông, kèm theo đó là một số phong tục.
Vào ngày 5.5, ở quê tôi có một món ăn không thể thiếu đó là thịt vịt. Ba mẹ tôi thường làm tiết canh nhưng món ăn đó không phải là khoái khẩu của tôi, tôi thường thích ăn món cháo vịt, cháo nấu vừa tầm chứ không quá nhuyễn cùng với đậu xanh và nước hầm vịt; cuối cùng cho rau quế vào (là thứ rau mà ở ngoài Bắc vẫn gọi là rau húng chó). Món cháo thơm thơm là, tôi vẫn ăn được rất nhiều cái món đó.
Một thú vui nữa của tôi trong ngày đó là đi hái lá về nấu nước. Không hiểu sao người xưa dạy rằng vào ngày đó, đúng 12giờ trưa, chúng ta có thể đi hái bất kỳ thứ lá nào về phơi khô nấu nước uống mà không sợ lá độc, không sợ phản ứng phụ, ngược lại, rất mát, rất ngon. Cạnh nhà tôi có nạp cây, nhiều cây bụi mọc từ trước khi nhà tôi chuyển đến ở. Do đó, chúng tôi thường đi ra nạp hái lá, đúng là có thể hái bất kỳ lá gì, nhưng tôi thích hái lá vằng nhất, thứ lá vừa đắng, vừa ngọt, càng uống càng ngon.
Sẽ là thiếu sót nếu không nói đến cảnh đi bắt thằn lằn vào ngày 5.5. Quê tôi gọi con vật bò ở tường, nhất là các bóng đèn nê ông là thằn lằn chứ không phải thạch sùng như ngoài Bắc. Người xưa quan niệm rằng vào ngày đó trẻ con được tắm chung với thằn lằn thì sẽ hết rôm sảy. Xóm tôi nhiều trẻ con và tôi vẫn thường chạy theo chú cạnh nhà đi các nhà bắt thằn lằn cho mấy đứa nhỏ tắm. Thằn lằn cũng khôn ra phết, những ngày đó, từ buổi sáng, thằn lằn đã rủ nhau trốn hết. Phải chịu khó tìm ở các gậm giường, ngách cửa, hay những nơi xó xỉnh thì mới may ra tìm được. Mà nếu nhìn thấy thì phải thật nhanh tay để bắt chứ lóng ngóng thì thằn lằn cũng sẽ chạy mất. Vốn nhát gan, tôi chỉ biết lục tung các ngóc ngách và hễ nhìn thấy thằn lằn thì dùng mắt ra hiệu cho chú D, không ồn ào, không làm bọn thằn lằn giật mình. Và niềm vui thật lớn khi bắt được một con, ngày đó coi như hai chú cháu đầu quân thắng lợi.
Sáng nay, ngủ dậy, nghe bà nói hôm nay là mồng 5.5, bà bảo ăn tạm quả vải kẻo sớm bà chưa kịp mua rượu nếp. Ở ngoài Bắc này, ngày tết Đoan ngọ, không có những phong tục như trong nhà nó. Mọi người thường gọi đây là ngày "Giết sâu bọ". Vào ngày này, bằng việc ăn hoa quả với rượu nếp người ta nghĩ rằng sẽ không còn sâu bọ trong người nữa mà quấy nhiễu. Mà phải ăn vào buổi sáng sớm, khi chưa cho thức gì vào bụng thì mới hiệu quả. Hôm nay, nó tiếp tục đi học bên Trung tâm đào tạo, nếu ở phòng chắc sẽ được ăn hoa quả của Cô B và rượu nếp của Tr. Luôn luôn là thế mà, hai người chu đáo nhất phòng nó ắt sẽ không quên nhiệm vụ đâu. Tiếc quá, nó không về phòng được vì như thế sẽ muộn học mất.
Vừa đi xe vừa nghĩ ngợi, nó quyết định dừng xe ở quán bánh ngọt có đề rõ là "Có bán rượu nếp". "Nhập gia tùy tục" mà, nó cũng phải kỉ niệm ngày này bằng cái gì đó chứ. Nó tự gọi cho mình một cốc sữa chua nếp cẩm và một lát bánh ngọt. Thế là đủ no rồi. Coi như nó đã nhớ đến ngày Giết sâu bọ!
Chiều được nghỉ học sớm, nó phóng lên phòng, mọi thứ vẫn còn và gần như nó dự đoán. Cô B mua vải và Tr mua rượu nếp. Không phải là nếp cẩm mọi người vẫn thích Tr mua cho ăn mà là rượu nếp trắng, chắc hôm nay mọi người mua nhiều quá nên hết hàng. Cũng ngon mà, nó thử một miếng cho biết vị rồi ngồi ăn vải.
Tối đó đi học, nó thông báo với T về ý nghĩa của ngày hôm nay. T tỏ ra ngạc nhiên như không hề xem lịch. "Trời ạ, cô bạn của tôi, lúc nào cũng thế, chẳng để ý gì cả, chịu thua bạn đấy!"
Nghỉ học sớm, T rủ nó đi lang thang, nhất trí liền, mặc dù hôm nay nó rất no đủ nhưng vẫn muốn chiều lòng bạn. Hai đứa quyết định đi ăn chè, sau ly chè đầu tiên, nó sực nhớ là T chưa được ăn nếp cẩm trong ngày này, không được. Lại hai ly sữa chua nếp cẩm nữa, vẫn ăn ngắc ngư gần hết. Nó cũng thấy lạ là sao hôm nay bụng nó chứa được nhiều thế, ăn được bao nhiêu thứ mà vẫn không sao.
Về nhà lại điệp khúc ăn hoa quả mà Giết sâu bọ, nó no căng đến nỗi không thiết tha gì cơm cháo.
Một ngày 5.5 no đủ, cho dù với ý nghĩa nào đi chăng nữa, mọi tập tục tốt đều đáng trân trọng, đó cũng là một cái mốc để cuộc sống thêm sinh động, thêm nhiều kỷ niệm. Và tôi sẽ nhớ mãi ngày 5.5 năm nay!