Blog Văn Thơ và những Đoản khúc

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi bckt » Chủ nhật Tháng 6 24, 2007 9:58 am

Hạt nắng đỏ Sáng, nắng, nóng rực cả lan can.

Chiều, nắng, cháy đen, nụ cười khô rang.

Tối, nắng vẫn vấn vương, níu kéo không khí nóng đến ngột ngạt, trong mơ màng.

Nắng cháy, nắng chảy, nắng...Trong cái nóng như thiêu đốt, anh tự hỏi "Ô hay, sao người ta có thể gán cho nắng những từ mỹ miều, đẹp đến thế?".

Nào là hoa nắng, tia nắng, mầm nắng, vạt nắng, lá nắng, giọt nắng... đủ cả!

Sinh ra, lớn lên trong xứ nắng đất Quảng, nơi mà con người thường thấy nóng rát, mồ hôi chảy ròng ròng, gió cũng mang hơi nóng quần quật tát từ tây sang đông, nắng chảy nghiêng nghiêng trên từng đồi cát... anh cảm thấy nắng thân thuộc biết nhường nào.

Nhưng sao nắng ở đây khác quá, ở xứ đất khách quê người anh thấy nắng đang bào mòn từng nơron thần kinh của anh, đốt cháy từng xúc cảm, cháy cả tâm can, nhiệt huyết.

Nếu nắng ở quê anh sẳn sàng làm hoa đậu trên tóc thì ở đây, bờ vai cũng phải nghiêng đi vì nắng...

Anh thấy nhớ góc nắng trước nhà, ước gì anh đang ngồi đó, hứng hạt nắng đỏ và hét như thả hết nắng trong lòng.


Kent-24/6 Nắng và nhớ nhà.
Hình đại diện của thành viên
bckt
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 65
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:49 pm
Đến từ: Cầu Dài

Lượm từ Blog...

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 6 Tháng 7 06, 2007 10:18 am

Cảm xúc ngày 5.5
NẾU Ở NHÀ THÌ HÔM NAY TÔI ĐÃ ĐƯỢC ĂN THỊT VỊT!!!


Hôm nay, ngày mồng năm tháng năm âm lịch, một ngày với nhiều ý nghĩa khác nhau ở các vùng miền.

Hồi ở nhà, tôi được dạy rằng ngày 5.5 âm lịch là ngày Tết đoan ngọ, đồng thời cũng là ngày giỗ của một bác sĩ người Trung Quốc. Tích truyền rằng, ngày xưa, có một thời gian nước Nam ta bị điêu đứng vì một dịch bệnh, mà khoa học bây giờ gọi là bệnh đậu mùa, trình độ y học thấp, người dân chết dần chết mòn trong bệnh tật mà không tìm được lối thoát. Và rồi một ngày, có một ân nhân đã xuất hiện, đó là một người đến từ Trung quốc, ông đã mở lòng từ bi, ra tay cứu giúp nước Nam thoát khỏi nạn dịch. Để tỏ lòng nhớ ơn vị ân nhân này, nhân dân ta hàng năm vẫn thắp hương ngày giỗ của ông, kèm theo đó là một số phong tục.

Vào ngày 5.5, ở quê tôi có một món ăn không thể thiếu đó là thịt vịt. Ba mẹ tôi thường làm tiết canh nhưng món ăn đó không phải là khoái khẩu của tôi, tôi thường thích ăn món cháo vịt, cháo nấu vừa tầm chứ không quá nhuyễn cùng với đậu xanh và nước hầm vịt; cuối cùng cho rau quế vào (là thứ rau mà ở ngoài Bắc vẫn gọi là rau húng chó). Món cháo thơm thơm là, tôi vẫn ăn được rất nhiều cái món đó.

Một thú vui nữa của tôi trong ngày đó là đi hái lá về nấu nước. Không hiểu sao người xưa dạy rằng vào ngày đó, đúng 12giờ trưa, chúng ta có thể đi hái bất kỳ thứ lá nào về phơi khô nấu nước uống mà không sợ lá độc, không sợ phản ứng phụ, ngược lại, rất mát, rất ngon. Cạnh nhà tôi có nạp cây, nhiều cây bụi mọc từ trước khi nhà tôi chuyển đến ở. Do đó, chúng tôi thường đi ra nạp hái lá, đúng là có thể hái bất kỳ lá gì, nhưng tôi thích hái lá vằng nhất, thứ lá vừa đắng, vừa ngọt, càng uống càng ngon.

Sẽ là thiếu sót nếu không nói đến cảnh đi bắt thằn lằn vào ngày 5.5. Quê tôi gọi con vật bò ở tường, nhất là các bóng đèn nê ông là thằn lằn chứ không phải thạch sùng như ngoài Bắc. Người xưa quan niệm rằng vào ngày đó trẻ con được tắm chung với thằn lằn thì sẽ hết rôm sảy. Xóm tôi nhiều trẻ con và tôi vẫn thường chạy theo chú cạnh nhà đi các nhà bắt thằn lằn cho mấy đứa nhỏ tắm. Thằn lằn cũng khôn ra phết, những ngày đó, từ buổi sáng, thằn lằn đã rủ nhau trốn hết. Phải chịu khó tìm ở các gậm giường, ngách cửa, hay những nơi xó xỉnh thì mới may ra tìm được. Mà nếu nhìn thấy thì phải thật nhanh tay để bắt chứ lóng ngóng thì thằn lằn cũng sẽ chạy mất. Vốn nhát gan, tôi chỉ biết lục tung các ngóc ngách và hễ nhìn thấy thằn lằn thì dùng mắt ra hiệu cho chú D, không ồn ào, không làm bọn thằn lằn giật mình. Và niềm vui thật lớn khi bắt được một con, ngày đó coi như hai chú cháu đầu quân thắng lợi.

Sáng nay, ngủ dậy, nghe bà nói hôm nay là mồng 5.5, bà bảo ăn tạm quả vải kẻo sớm bà chưa kịp mua rượu nếp. Ở ngoài Bắc này, ngày tết Đoan ngọ, không có những phong tục như trong nhà nó. Mọi người thường gọi đây là ngày "Giết sâu bọ". Vào ngày này, bằng việc ăn hoa quả với rượu nếp người ta nghĩ rằng sẽ không còn sâu bọ trong người nữa mà quấy nhiễu. Mà phải ăn vào buổi sáng sớm, khi chưa cho thức gì vào bụng thì mới hiệu quả. Hôm nay, nó tiếp tục đi học bên Trung tâm đào tạo, nếu ở phòng chắc sẽ được ăn hoa quả của Cô B và rượu nếp của Tr. Luôn luôn là thế mà, hai người chu đáo nhất phòng nó ắt sẽ không quên nhiệm vụ đâu. Tiếc quá, nó không về phòng được vì như thế sẽ muộn học mất.

Vừa đi xe vừa nghĩ ngợi, nó quyết định dừng xe ở quán bánh ngọt có đề rõ là "Có bán rượu nếp". "Nhập gia tùy tục" mà, nó cũng phải kỉ niệm ngày này bằng cái gì đó chứ. Nó tự gọi cho mình một cốc sữa chua nếp cẩm và một lát bánh ngọt. Thế là đủ no rồi. Coi như nó đã nhớ đến ngày Giết sâu bọ!

Chiều được nghỉ học sớm, nó phóng lên phòng, mọi thứ vẫn còn và gần như nó dự đoán. Cô B mua vải và Tr mua rượu nếp. Không phải là nếp cẩm mọi người vẫn thích Tr mua cho ăn mà là rượu nếp trắng, chắc hôm nay mọi người mua nhiều quá nên hết hàng. Cũng ngon mà, nó thử một miếng cho biết vị rồi ngồi ăn vải.

Tối đó đi học, nó thông báo với T về ý nghĩa của ngày hôm nay. T tỏ ra ngạc nhiên như không hề xem lịch. "Trời ạ, cô bạn của tôi, lúc nào cũng thế, chẳng để ý gì cả, chịu thua bạn đấy!"

Nghỉ học sớm, T rủ nó đi lang thang, nhất trí liền, mặc dù hôm nay nó rất no đủ nhưng vẫn muốn chiều lòng bạn. Hai đứa quyết định đi ăn chè, sau ly chè đầu tiên, nó sực nhớ là T chưa được ăn nếp cẩm trong ngày này, không được. Lại hai ly sữa chua nếp cẩm nữa, vẫn ăn ngắc ngư gần hết. Nó cũng thấy lạ là sao hôm nay bụng nó chứa được nhiều thế, ăn được bao nhiêu thứ mà vẫn không sao.

Về nhà lại điệp khúc ăn hoa quả mà Giết sâu bọ, nó no căng đến nỗi không thiết tha gì cơm cháo.

Một ngày 5.5 no đủ, cho dù với ý nghĩa nào đi chăng nữa, mọi tập tục tốt đều đáng trân trọng, đó cũng là một cái mốc để cuộc sống thêm sinh động, thêm nhiều kỷ niệm. Và tôi sẽ nhớ mãi ngày 5.5 năm nay!
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Love story

Bài viết chưa xemgửi bởi Tom » Thứ 6 Tháng 7 27, 2007 2:37 pm


MÙA MƯA NGÂU
Thảo tì má vào khung cửa sổ, những giọt mưa ngâu tí tách, rỉ rả lọt qua tay. Mưa suốt cả ngày, hết cơn này đến cơn khác. Dường như trời mưa không muốn dứt. Thảo thở dài, nhớ tới câu chuyện bà kể năm nào, về mối tình chung thủy của chàng Ngưu Lang và nàng Chức Nữ. Chao ôi, mỗi năm chỉ được gặp nhau một lần, khao khát thế mà sao lại đổ vơi đầy nước mắt?
Tin nhắn của Uyên: “Chẳng qua vì cả năm mới gặp nhau một lần nên Ngưu Lang Chức Nữ mới thành chuyện cổ tích. Nếu họ sống gần nhau như chúng ta, vụn vặt đời thường liệu có làm tình yêu của họ vơi đi theo ngày tháng! Thôi đừng buồn vô cớ, mọi thứ đã đi qua rồi, chúng ta phải sống với thực tại...”.
Liệu có phải vậy không anh. Khi chúng ta xa nhau, đêm nào cũng khắc khoải nhớ thương. Những buổi chiều thứ 7 rưng rức đường tàu. Em chờ anh trở về phố nhỏ. Tình yêu bủa dài mấy trăm ngàn cây số. Anh nay đây mai đó, theo những công trình xây dựng. Em giết tháng ngày triền miên trong công việc văn phòng. Em trở thành kẻ lộng lẫy kiêu sa, lạnh lùng hờ hững. Bởi phía trước là anh.
Thi thoảng, anh lao ào về phố, đem theo cả bụi bặm, đất đỏ, cái nắng gắt gao của miền Trung rực lửa. Không còn thời gian mà giận dỗi, không có đủ phút giây để giãi bày. Chiếc xe chạy cạn xăng vì những cuộc sum vầy bè bạn, những bữa liên hoan liên miên, những buổi hát hò ầm ĩ. Để rồi anh lại ra đi, bỏ em lại một mình giữa sân ga.
Một năm, hai năm, rồi ba năm. Mẹ em hỏi về chuyện cưới xin. Em chợt nhớ ra là mình tròn 25 tuổi. Và rồi 2 năm nữa trôi đi. Em vẫn sớm khuya đi về một mình. Bao chàng trai xe đưa xe đón, em vẫn một mực lắc đầu. Có người khen em chung tình; có người gật gù rằng em lãng mạn; có người hớt hải rằng em dại khờ, tuổi xuân vùn vụt trôi qua... Anh vẫn băng mình trên những vùng đất mới. Cuộc sống của anh được em hình dung qua những cuộc điện thoại triền miên suốt bốn mùa xuân hạ, thu đông. Mẹ lại giục thêm một lần nữa. Anh quyết định trở về. Vậy là chúng ta bắt đầu có cuộc sống gần nhau. Em háo hức chờ đợi điều này bao nhiêu. Đến bây giờ em mới hiểu rằng mình đã đi qua bao ngày đông lạnh giá, bao mùa mưa dầm dề dài lê thê.
Anh trở về. Những ngày hạnh phúc vồ vập bỗng hóa thành gang tấc; những buổi chiều đón đưa nhau không gặp; những buổi tối văn phòng bất ngờ yêu cầu em làm thêm việc; những buổi anh lỡ hẹn hò đi nhậu nhẹt đến khuya... Ôi cuộc sống đời thường! Đó là những thứ vụn vặt từng ngày, từng ngày thử thách... Anh chợt nhận ra rằng, em quá nhiều người đàn ông vây bủa. Em giật mình thấy xung quanh anh bao cô gái trẻ vui vầy. Anh muốn em nghỉ nơi làm việc cũ, bởi nơi ấy, với anh đầy cám dỗ. Em sợ hãi mỗi tuần có mấy lần anh tiếp khách thâu đêm. Niềm tin khi xa xôi sao vững chắc, ở sát gần kề sao bỗng hóa mỏng manh? Chúng ta tranh luận hay cãi vã. Chúng ta suy nghĩ hay giận hờn? Bạn bè lần lượt mỏi mệt vì những buổi hòa giải. Em và anh chìm ngập trong những buổi cãi vã liên miên. Anh bảo: “Thà cứ ở công trường không về nữa”. Em gào lên rằng: “Có lẽ như thế lại hơn”... Câu nói cuối cùng vỡ tan. Đó là chuyến tàu lần đầu tiên anh ra đi mà không có em đưa tiễn. Mưa tháng 7 rưng rức đường ray. Anh lầm lì nhìn qua khung cửa kính, từng dãy phố ngập trong nước, những nụ cười ngày nào của em rớt lại đằng sau...
Một tháng rồi hai tháng, trăng khuyết trăng lại tròn. Anh chợt nhận ra rằng, mỗi miền đất không còn cám dỗ. Từng đêm, từng đêm dằng dặc trôi đi. Không còn ai bước vào giấc mơ của anh, lưu lại trong anh nỗi vui buồn thổn thức. Còn em, em cũng kịp nhận ra rằng, chính anh là người gõ cửa trái tim em. Xa nhau rồi, chúng ta mới giật mình tỉnh giấc, hiểu rằng mình vẫn đau đáu tìm nhau trong biển trời vô tận. Ôi những vụn vặt đời thường! Sao chúng ta không học cách vượt qua. Anh hãy nói rằng: “Anh muốn trở về”. Còn em, em sẽ chờ đợi ở sân ga, cho dù đó là chuyến tàu cuối cùng.
Ngày mai cho dù mưa chưa hết.
Tom
Bạn sơ giao QBO
Bạn sơ giao QBO
 
Bài viết: 34
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 7 26, 2007 5:40 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Tom » Thứ 2 Tháng 7 30, 2007 8:45 am

Ngày ấy, anh bỏ đi. Hà Nội mưa rả rích.
Em khóc!
Thế mà anh vẫn ra đi. Vầng trăng xẻ làm đôi. Phương tây tràn trề hứa hẹn. “Chỉ vài năm thôi, vài năm...”. Những lá thư đầu tiên của anh, không chỉ đượm mùi nước hoa mà trĩu nặng cả đôi bờ thương nhớ. Anh muốn gửi cả phương trời xa thẳm, cho em, vẫn những lời thề.
Em triền miên trong những đêm dài mất ngủ. Tiếng gió thì thào cũng làm em giật mình thảng thốt ngỡ bước chân anh. Và mỗi sáng thức dậy, dường như bầu trời quên rải cả những sợi nắng hanh vàng. Không có anh, em như con chim sã cánh. Cô đơn giữa chốn đông người. Không có anh, giấc mơ của em trở nên hoang tàn ảo ảnh.
“Đợi anh về em nhé!”. Chỉ chừng ấy thôi, em sẵn sàng đi xuyên qua bao mùa đông giá lạnh, đăm đắm chờ trông. Một năm, rồi hai năm. Những lá thư của anh, mỏng manh, nhạt nhòa theo thời gian. Những lá thư em viết cho anh, dường như không người đọc. Ôi, thành Paris mù mịt. Lặng im.
Em khóc, một mình trong căn gác nhỏ.
Bao nhiêu người đàn ông, bao nhiêu lời hò hẹn đều đi qua, mong manh, nhạt nhẽo. Em muốn vùi dập hình anh trong hình ảnh người đàn ông khác. Mọi thứ cuốn đi. Đọng lại mình anh.
Người ta bảo: “Xa cách đối với tình yêu như gió với lửa. Gió sẽ thổi bùng ngọn lửa lớn, và dập tắt ngọn lửa nhỏ”. Em đã lấy đêm, lấy công việc bộn bề, lấy những lời hò hẹn để vá víu, để lấp che nỗi cô đơn trống hoác trong lòng. Năm tháng trôi đi. Danh vọng, tiền tài và những chiều cô đơn dằng dặc...
Bức thư cuối cùng của anh: “Chúng ta phải học cách dần quên đi tất cả...”. Em khóc. Mình không thể... Để rồi chiều nay, bất ngờ giữa phố đông, anh tay trong tay người con gái trẻ. Em rã rời. Lâu đài vá víu vỡ vụn dưới chân. Em trở lại căn phòng, trong gương, những vết chân chim hằn bên khóe mắt. Em bật cười. Người ta bảo: “Nước mắt chảy xuôi. Đố ai vặn ngược thời gian quay trở lại”. Em đứng đây, cũng bên khung cửa ngày xưa. Nhìn những cánh bằng lăng ngập trong mưa, bạc phếch. Anh đúng, em phải học cách - “quên đi tất cả!”.
Tom
Bạn sơ giao QBO
Bạn sơ giao QBO
 
Bài viết: 34
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 7 26, 2007 5:40 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 3 Tháng 7 31, 2007 1:01 pm

Thức dậy

Sáng nay thức dậy chợt thấy bình minh đi vắng
Ta ngủ quên vì ban mai không gọi như mọi ngày
Sáng nay thức dậy chợt thấy đời im ắng
Ta mơ hồ nhìn mọi thứ vỡ trên tay

Hạnh phúc như một kẻ đi trên dây và chao đảo
Bên này bình minh và bên kia sẽ hoàng hôn
Ta có bị mê hoặc không trong trò chơi ảo
Những ban mai lang thang như kẻ mất hồn

Nếu buổi sáng không còn nghe những gì quen thuộc nữa
Những thanh âm trong trẻo lạc đâu rồi
Nếu buổi sáng không còn ai đánh thức
Ta sẽ nằm im cho giấc ngủ cứ trôi

Sáng mai thức dậy thấy bình minh trở lại
Ta bơi, ta ngụp lặn trong ánh sáng bềnh bồng
Cho dù cuối ngày hoàng hôn vẫn khóc
Ta có quyền mơ ước chứ, tại sao không?!

- Thanh Hà -


Có cảm giác càng ngày càng lớn con người ta càng đánh mất những niềm vui của mình trong những lo toan và phiền muộn của cuộc sống đời thường. Biết vậy mà không thể ngừng như vậy. Không thể níu giữ những thanh âm trong trẻo cứ trôi qua trong lãng đãng. Nhiều lúc buồn. Thấy điều này đến điều kia vụn vỡ hay bỏ ra đi. Lặng lẽ hay nóng vội cũng chẳng bao giờ thoả hiệp để ở lại trên môi đã bớt những nét cười vô tư lự. Và những cái chau mày cùng những nếp nhăn, những lời ca cẩm.... Làm sao giữ lại đuợc cho mình những tháng ngày qua xa khuất?! Chỉ là mơ ước trước bình minh thôi!
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

HÔM KIA ANH VỀ ĐỒNG HỚI TÌM EM..

Bài viết chưa xemgửi bởi lonely_star » Thứ 5 Tháng 9 13, 2007 9:24 am

ANH VỀ ĐỒNG HỚI MỘT CHIỀU MƯA
(Tặng em: ...)

Anh về Đồng Hới một chiều mưa
Thành phố chìm trong bụi nước mờ
Dấu chân người xưa rêu đã phủ
Nữa còn như thực..nữa như mơ.

Em có hay chăng những phút giờ
Anh ngồi nghe kể chuyện ngày xưa
Bao chuyện vui buồn đời con gái
"Bạc phận hồng nhan" anh biết chưa?

Lòng thấy tương tư tự thuỡ nào.
Trời ơi! anh nhớ.. nhớ làm sao?
Phố buồn đã vắng người qua lại
Hoa sữa đưa hương, luống nghẹn ngào

Anh về tìm gặp ánh sao xanh
Tìm mấy vần thơ nét bút lành
Tìm dáng em anh trong chuyện cổ
Trong từng kỷ niệm thoáng qua nhanh.

Cũng đủ nhà tranh trái tim vàng
Cần chi mơ ước chuyện cao sang
Nếu cả hai ta chung nhịp thở
Hạnh phúc sẽ tràn khắp thế gian.


Giờ đây anh đã đi xa Đồng Hới và xa em thật rồi, quá khứ chỉ còn là kỷ niệm....
lonely_star
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 5 25, 2007 8:36 am

Bài viết chưa xemgửi bởi Tom » Thứ 3 Tháng 9 18, 2007 2:01 pm

“Em có yêu anh không?”. Em lặng im không trả lời, vùi sâu khuôn mặt vào ngực tôi, có cái gì âm ấm, tan chảy. Ôi nước mắt của em. Tôi ôm ghì lấy em, đâu ngờ rằng, đó là lần cuối cùng, tôi được gần gũi em như thế.
Có hàng ngàn lần tôi trách mình khờ khạo. Có hàng ngàn lần tôi xin được nói lại cùng em, nhưng em đã ra đi. Tôi đã phạm một sai lầm, sai lầm kế tiếp những sai lầm. Sao tôi lại không một lần ở vào vị trí của em. Tôi dày vò em mà tôi đâu có biết, để bây giờ khi nhận ra thì em đã không còn bên tôi nữa.

Ba năm trước, tôi đã có một cuộc tình với Phương. Gần nhau chưa được nửa mùa trăng, chúng tôi chia tay, mỗi người một ngả. Ba mùa thu đi qua, tôi không yêu một người đàn bà nào khác. Phương cũng âm thầm dõi theo suốt chặng đường vất vả của tôi. Cả tôi và Phương đều nghĩ rằng, mãi mãi tình yêu của chúng tôi là một câu đố.
Thế rồi tôi gặp em.
Không dịu dàng như Phương, không băng cả mấy trăm cây số để đợi tôi đến tận chuyến xe cuối cùng. Em một nửa thiên thần, một nửa kỳ bí. Có cái gì dịu ngọt giống Phương, nhưng sâu thẳm dường như lại khác. Đôi lúc em làm tôi giá lạnh, có lúc em thiêu đốt tôi tan ra trong dòng nham thạch. Có lúc em như người đàn bà từng trải, rồi bất chợt nhoẻn cười như cô bé 13. Em làm tôi ngây ngô khờ dại, thèm được nắm lấy tay em, thèm được một lần chìm vào nơi sâu thẳm nhất, vậy mà tôi lại khiến tâm hồn mỏng tang của em giật mình thảng thốt.
Tôi điện thoại cho Phương, nói rằng, dường như tôi đã yêu “người ấy”. Phương khóc. Điện thoại tắt nửa chừng. Tôi cứ ngỡ ngần ấy thời gian, Phương đã trở về bên tôi như người bạn. Vậy mà...
Tôi tìm đến với Phương, hai đứa ôm nhau khóc. Phương bảo: “Nếu không vì mấy trăm cây số cách xa, Phương sẽ không bao giờ để anh rơi vào tay người con gái ấy”. Trái tim tôi quặn đau, phải chăng tôi vẫn còn yêu Phương nhiều lắm? Trở về, tôi quyết định trốn chạy em, trốn chạy những gì đang sắp xẩy ra, tôi bỗng hóa thành một thằng đàn ông kỳ quái. Tối trước tôi còn ôm Phương, gật đầu rằng: “Chúng ta sẽ có 3 tháng để làm lại từ đầu”. Vậy mà đêm sau, tôi đã ngã vào vòng tay em.
Để rồi từ đó, tôi dày vò giữa hai người đàn bà. Tôi thấp hèn không biết mình phải đối diện ra sao.
Tôi biết rằng Phương chỉ yêu mình tôi. Ngày nào Phương cũng nhắn tin, điện thoại. Dường như Phương đang níu kéo, chạy đua với em. Còn tôi, càng muốn xa em, tôi càng muốn gặp. Tôi sợ quá khứ bắt mất em, tôi sợ người đàn ông mà em yêu sẽ quay trở lại. Tôi sợ mấy lời ong bướm của mấy gã đàn ông xung quanh tán tỉnh. Tôi sống trong nơm nớp lo âu.
Vậy mà lần gặp gỡ nào, cuộc vui nào, tôi cũng để Phương xen vào giữa. Tôi đã kể cho em, về lời hẹn ước 3 tháng, về những tin nhắn liên miên, những cuộc điện thoại mấy giờ đồng hồ trong đêm khuya vắng, những giọt nước mắt của tôi và Phương. Tôi nói với em cả những dằn vặt, những bối rối âu lo... Em mỉm cười và lặng lẽ lắng nghe. Em bảo: “Em chia sẻ cùng anh, em thương chị ấy, thương cả tình yêu của hai người nữa...”. Và rồi một ngày, em bất ngờ hỏi tôi: “Anh có còn yêu Phương không?”. Tôi lặng thinh không trả lời. Em nhẹ nhàng áp đầu tôi vào ngực, vuốt tóc tôi và nhìn tôi thật lạ lùng: “Anh hãy quay trở với Phương. Em sẽ không bao giờ trách anh, không bao giờ”...
Và rồi em ra đi.
Tôi có yêu em không, có còn yêu Phương không? Chỉ biết rằng, khi không còn em ở bên tôi nữa, khi không được nghe tiếng em cười; không được nhìn vào đôi mắt nâu u uẩn vào một chiều mưa; không được nắm tay em lang thang trên phố phường Hà Nội, tôi thấy trái tim mình mất đi một nửa. Thà rằng, tôi phải phụ một người.
Sáng nay thức dậy, người đầu tiên mà tôi nghĩ đến là em... Em ơi, em ở đâu? Minh Quang
Tom
Bạn sơ giao QBO
Bạn sơ giao QBO
 
Bài viết: 34
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 7 26, 2007 5:40 pm

Em tìm anh trên bán đảo Bancăng

Bài viết chưa xemgửi bởi lonely_star » Thứ 5 Tháng 9 20, 2007 10:44 am

EM TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BAN CĂNG

Em tìm anh trên bán đảo Ban-căng
Tìm không thấy, chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong màn đêm thanh vắng
Tim bồi hồi, chân bước vội dưới trăng.

Em trèo lên đỉnh cao Ca-pat
Nhìn theo anh mất hút! biết về đâu
Chân ai đi xa lạc chốn trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra - chua chát!

Em lại đến biển Đen xưa dào dạt
Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
Buồn! Chao ơi, gió làm em phiêu bạt
Thân cô đơn, kinh ngạc cả trăng hiền.

Em lại đến dòng sông xưa Đa-nuyp
Thấy bóng trăng nhòa nhạt giữa lòng sông
Mà ngàn năm sóng hòa cùng một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng

Ôi trái đất rộng làm chi bát ngát!
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc thổi bùng cơn bão cát
Cho tình ta chưa bén đã vội tàn...

Ôi nhân gian mấy nghìn năm kiếp sống
Có hay chăng? quằn quại một tình yêu
Anh có nghe chăng gió ngàn đang xao động
Em lang thang lạc lối giữa rừng chiều

Anh không biết chỉ vì không muốn biết
Trái tim anh sao tê lạnh hững hờ?
Và giờ đây dù tình anh dù đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ...

Em lại đến biển Đen xưa dào dạt
Đến bên dòng Da-nuyp giữa đêm trăng
Lại trèo lên đỉnh cao Ca-pat
Đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng.

Bucharest, 19/3/1969
lonely_star
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 5 25, 2007 8:36 am

KHÔNG ĐỀ

Bài viết chưa xemgửi bởi lonely_star » Thứ 6 Tháng 9 21, 2007 9:54 am

KHÔNG ĐỀ
TG: lonely star

Ta như con én lạc loài
Giữa mùa xuân chẳng đoái hoài tìm xuân
Tình ta bao nẽo trầm luân
Hỡi người quân tử, còn xuân nỗi gì??
lonely_star
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 5 25, 2007 8:36 am

VẾT SẸO THỜI GIAN

Bài viết chưa xemgửi bởi lonely_star » Thứ 6 Tháng 9 21, 2007 10:00 am

VẾT SẸO THỜI GIAN
TG: lonely star

Đồng Hới, đêm về che khuất lối..
Cơn mưa chiều vừa lướt nhẹ ngang qua
Tỏa mát hồn anh trong đêm
Sưởi ấm tình em khờ dại..
Có ngọn gió nào thổi mãi
hòa tiếng ve ngân
Trong đêm sâu thắm
một chút buồn nghiêng lặng
Bóng đêm phủ tiếng mưa giờ im lắng
Nhắc chi thời xưa ấy?
Mùa hạ qua rồi mưa ngập lối..
Tìm em trong chiều mưa
Con đường xưa rêu phong đã phủ
Dấu chân ai còn in một nữa
Một nữa nhòa dần.. như vết sẹo thời gian.
lonely_star
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 5 25, 2007 8:36 am

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]9 khách