gửi bởi hanny » Thứ 4 Tháng 5 07, 2008 2:55 pm
Đó là một buổi chiều thứ hai bình thường như bao ngày bình thường khác, sau giờ tan học, tôi đạp xe về nhà. Theo thường lệ, tôi rẽ vào con đường Quách Xuân Kì rồi ra đường chính về nhà, nhưng hôm nay vì một sự run rủi nào đó tôi đã rẽ vào đường Dương Văn An. Và, thật tình cờ, tôi trông thấy các em. Trên vỉa hè một bên trường Tiểu Học Đồng Mĩ, có chừng bốn mươi em học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đang sếp thành hàng theo chỉ dẫn của hai người phụ nữ đứng tuổi, điều đó đã làm tôi tò mò. Tôi đứng từ xa theo dõi họ và chợt nhận ra các em là những đứa trẻ do làng SOS nhận nuôi, và hai người phụ nữ kia là " mẹ " của các em .
Các em tự động xếp thành hàng và nối đuôi nhau đi theo các mẹ. Tự dưng lúc đó , trong tôi chợt nảy ra ý nghĩ là: tại sao mình không xin chở một trong số các em về làng, và tôi đã thực hiện ngay ý nghĩ đó. Nhưng các mẹ đã không cho phép tôi được làm như vậy, các gì đã khen và cảm ơn tôi. Còn các em thì nhìn tôi đôi mắt long lanh sáng rõ, ra điều ngạc nhiên lắm! Khi ác em đã đi xa rôi, vẫn quay lại nhìn tôi và cất tiếng gọi :"chị ơi". Đó có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi có nhiều em đến vậy, cảm giác đó thật hạnh phúc và hạnh diện. Chính vì ý nghĩ đó mà tôi đã quyết định đi theo các em về tận làng. Tôi đạp xe theo sau các mẹ và các em.
Các mẹ tuy đã nhận ra sự có mặt của tôi nhưng không ai nói gì cả, chỉ có các em là ngoái đầu lại nhìn và lại gọi " chị ơi".Tôi vui lắm ! Tôi vẫy tay và cười với các em , vừa đi tôi vừa nhìn ngắm khuôn mặt ngây thơ của các em, tôi vui thú khi được nhìn thấy các em cười , một cảm giác xốn xang đến lạ kì.
Khi các em đi qua đường, cả đoàn xe dừng lại nhường đường cho các em. Thậm chí có người còn vẫy tay với các em nữa. Khi đi qua những dãy phố , những người dân xung quanh hỏi thăm các mẹ, họ cũng cười với các em.Tôi đi theo các em một lúc khá lâu nhưng không dám bắt chuyện , may sao lúc gần về làng một người mẹ đã hỏi thăm tôi. Dì ấy đã hỏi tên tôi, gia đình và nhiều điều khác nữa. Khi nhận ra rằng các dì ấy thật dễ gần thì tôi đã hỏi lại rất nhiều , do đó tôi biết được trong đoàn này có chừng 42 em , đủ mọi lứa tuổi từ lớp 1 đến lớp 5. Buổi sáng đúng 6 giờ, các em tự chuẩn bị sách vở và theo các mẹ đến trường. Chiều về, các em lại được các mẹ dẫn về như hôm nay tôi đã thấy.Dì còn kể cho tôi về hòan cảnh của các em trước khi được làng nhận nuôi nữa. Tôi đã đọc cho dì nghe bài thơ tôi làm tặng các em và dì khen tôi lắm! Dì kể cho tôi về nhóm bạn bằng tuổi tôi đã đến thăm làng và phát kẹo cho các em hôm mồng 4 Tết nữa. thì ra các bạn ấy tôi đều quen cả. Thì ra các bạn tôi đã sớm có những ý nghĩ hay đến thế , tôi thật lấy làm khâm phục .
Khi các em đã về đến làng, tôi cũng quay xe lại và về nhà .Trước khi tôi đi các em không quên chào tôi , Các dì cũng vậy , khen tôi và chúc tôi về nhà an lành. Tôi sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, chắc sẽ là một kỉ niệm thật đẹp của tuổi thơ mà tôi nhớ mãi !
Trong nắng chiều mùa hạ
Phượng lấp ló cành xa
Nhẹ nhàng bàn chân bước
Tay nắm chặt, thân thương