gửi bởi Xvetta » Thứ 3 Tháng 5 20, 2008 4:40 pm
Quê ngoại
Nó bắt đầu hành trình về những miền quê hương của nó bằng chuyến xe ngược lên vùng đất, nơi người ta thường bảo là “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Còn nó, nó gọi nơi đó giản đơn và thân thương: “quê ngoại”. Ấy cũng là nơi chôn rau cắt rốn của nó...
Trung du bạt ngàn hoa sở
Cọ xoè nở những ô che
... Một mảnh đồi, một cái ao, một góc vườn, một bờ giếng, mấy khóm tre và vài cây nhãn, cây mận, cây khế chua lòm, ngọn cau cao vút, những buồng dừa và những múi mít... nhiều, nhiều lắm...
Ta nhớ tháng Tư vì có một miền quê
Mẹ hoài thai ta giữa mùa hoa rất đỏ
Bạc phếch áo cha một mùa nắng gió
Ta sinh ra lúc lúa trổ đòng đòng...
Nó về quê những ngày nghỉ hè. Màu đỏ quạch của bụi đường và không khí phủ mờ mắt kính. Lưa thưa nhà. Lúa xanh mượt dưới những ruộng dộc bên chân những xóm đồi yên ả ấy... Nó men theo triền đồi. Và nắng, nắng lên xanh trên tàu cọ xoè ô trong bài thơ ngày bé đến trường. Và tím, tím đến nao lòng những cánh sim mua. Và trắng, trắng xoá hoa chè hoa sở. Nó đi trong rạng rỡ những sắc màu quê hương ấy về nhà mà chỉ mong được chia xẻ với bạn bè và người thân phong cảnh hữu tình với cái tình quê tha thiết ấy...và cuộc sống...
Quê nó nghèo nhưng đẹp. Nó rời quê đến đất khác đã lâu nhưng nó vẫn nhủ “mình đã từ đồng đất đi ra”. Ngày bé nó hay về quê lắm, lúc nghỉ hè. Và vì thế nó biết được khối thứ mà bọn trẻ con thành thị bây giờ ngơ ngác. Nó thường cùng lũ em và cháu lau nhau xuống ruộng xuống ao tát cá, bắt cua mò ốc. Để rồi sợ chết khiếp mấy con đỉa. Bọn nó cũng lên đồi rừng chăn trâu thả bò, cắt tế về đun, “tiện thể” hái sim mua ăn đến đen ngòm cả miệng, nhặt cọ về om... Lại còn vào đồng trong hái đỗ, chui bờ rào tìm cây đum đũm và quả mâm xôi, trèo cây hái ổi vặt khế... Ngã sứt tay trật chân là “chuyện thường ngày ở huyện”, nói gì đến bị sâu róm bọ nẹt hay ong đốt sưng người... những cuộc chơi như thế, lẽ tất nhiên, nó luôn được lũ em và cháu nhường nhịn (chị bé, cô tí hon mà), thường chỉ làm cho có biết, còn chủ yếu nhận vai trò cổ vũ và thu hoạch. Ấy thế mà nó cũng giỏi giang ra phết, biết cả đi cấy đi gặt, chỉ mỗi tội là mon men gần bờ vì sợ đỉa!
Nó sung sướng lắm vì cả họ hạng nhà nó từ lớn đến bé đều yêu quý nó. Sinh sau đẻ muộn, nó có một lũ em và cháu xấp xỉ. Thế nhưng vì bọn nó suốt ngày được tận hưởng cái sung sướng ở quê hương rồi nên chẳng được chiều bằng nó khi về quê. Bằng chứng là cứ vào mùa gặt, nếu nó lẵng nhẵng bám theo dì, mợ, các bá, các chị ra đồng thì ắt hẳn hôm đó nó được mùa muôm muỗm. Cả làng có họ “dây mơ rễ má” với nhau nên hết góc ruộng này đến góc ruộng khác có người gọi nó ra xâu muỗm. những con muỗm to hơn con cào cào một chút, béo múp... nó cũng thảo lắm, mấy chị em cô cháu lại rủ nhau hì hụi nướng rồi xúm vào oánh chén. Thường thì nó chén nhiều nhất vì món này ở quê là thường, còn với nó là sơn hào hải vị (có lẽ đây là lí do mà hồi đó nó hay phải tẩy giun )
Nó sinh ra vào mùa lạc. Mẹ nó bảo lúc đó nhà chất đống toàn lạc là lạc. Có thể dớp thế nào ấy nên về sau này nó hay kêu nhặm mặt lúc sang Hạ, và vì thế mà khoái vã nước vào mặt cho mát (thói quen này nhiều khi báo hại nó phải lau cặp kính ướt nhoẹt vì quên không tháo trước khi vục đầu vào chậu nước). Mà nó cũng thích ăn lạc nữa. Quê nó nhiều vừng và lạc. Cơm nắm là cọ hoặc bi cau mà chấm muối vừng, muối lạc thì chỉ có gọi là số một. Đặc sản vùng đồi mà lại...
Quê ngoại. Nó nhớ ngôi nhà mái lá vách đất trên nền đất ngày trước. ở đó có một cái võng đỏ, mẹ và bà, cô và chị dâu nữa đã đưa võng ru nó. ở đó, bố nó mỗi lần đi công tác về, hễ trời mưa lại hì hụp soi đèn bắt ếch bắt cóc về làm ruốc chống suy dinh dưỡng cho nó. Nó vẫn nhớ mùi thơm hấp dẫn ấy. Thế nên bây giờ nó mới “đô cây” như thế này, và nick name của nó ở quê đã chuyển từ “cóc con” sang “cóc cụ”!!! Ở đó, có cái cối xay lúa cứ kêu cót két, cái cối giã gạo to đuỳnh phải dùng chân dậm dập. Nó đã tập tọng, với không tới thanh vịn nên bám vào tường, mấy lần suýt vập mặt (may mà không mất cai răng cửa nào vì thế). Có lần, nó suýt nữa thì bổ chày xuống con cún con nằm ngủ trong lòng cối, hú hồn hú vía... ở đó anh nó đi câu trộm cá về cho mẹ nuôi em (he he, quá đã!!!! Cá hợp tác, mà câu chùm cơ đấy, sợ chưa!!!!). Ngày anh nó rước chị dâu về, nó thập thò bụi tre đầu ngõ, tần ngần, ngơ ngác đón. Người nhà thông gia cho nó mấy bông sen đẹp lắm. nó còn nhớ bà chị họ ôm đàn hát bài gì đó hay tuyệt phía sau cánh gà, giờ vẫn “một mình”; cây mận hoa trắng quả chua loét dùng làm cột chống rạp đã bị chặt... Anh nó đẹp trai và chị nó xinh gái. Đầu năm sau, một chú nhóc ra đời. Nó trở thành một bà cô khi mới lên 4 tuổi.
Nó vẫn nhớ con búp bê mẹ mang về cho nó sau lần đi mua trâu cho hơp tác xã. Nó chơi chán rồi bị bọn trẻ con xúi đem đi đổi kẹo. những cây kem mật đã từng làm mê say ấu thơ của nó. Cái loại kem màu đỏ sậm hấp dẫn. Bọn trẻ con chúng nó ngậm rồi mút, mát lẹm, mắt lim dim sung sướng. Được một chốc, mở mắt ra, cây kem đã chuyển thành màu trắng. Ngày đó, đâu có đứa nào biết ấy là cái loại kem mật hoà nước đóng đá. Hút hết mật là còn toàn đá,nhạt thếch.Lại cứ tưởng có gì kì lạ lắm . Và lấy làm khoái chí, mê thích lắm, cái loại kem đổi mầu ấy. Cả đống đồ chơi bằng nhựa của nó có lẽ đã chui vào cái bụng ỏng của nó theo những cây kem ngày ấy...
------
Đành để bao câu xoan ghẹo
chống chèo nhớ nhớ thương thương...
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!