Blog Văn Thơ và những Đoản khúc

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi h2t_052 » Thứ 5 Tháng 6 12, 2008 9:58 pm

Con sông chảy bao giờ củng sạch.
cây lá xanh bao giờ củng tốt
Kẻ lâm tặc bao giờ củng dử
tất cả đều dựa vào rừng...

cuộc đời này rất xanh và rất đẹp.
nhưng có bao giờ ta tin nó đâu
mọi thứ đều trở nên vô nghĩa
nhành lá rụng kẻ vắng đìu hiu

trong tất cả đường đời đều e ấp
ta và ta xa lánh lâu hoài...
anh và em chợt đi và đến
nào có ngờ thất bại ngày dài
vẩn vùng vãy trong chuổi ngày thất vọng

hạnh phúc ta phải cùng cố gắng
cùng đạt được là niềm hứng khởi............
Gió mưa là bệnh của trời...
Tương tư là bệnh của tôi với ...nàng!!!
h2t_052
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 668
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 5 07, 2008 4:28 pm
Đến từ: Hội bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi tỉnh QB

MỘT THỜI YÊU EM

Bài viết chưa xemgửi bởi Đức Trung » Chủ nhật Tháng 6 29, 2008 4:18 pm

EM CỦA MỘT THỜI

Em còn nhớ những chiều trên đất Lệ ?!
Tay trong tay xiết chặt cả vành môi
Ai cũng hiểu chỉ còn em không hiểu.
Hát vu vơ bên ngã đường về.

Em còn nhớ những chiều Xứ Lệ ?!
Ngã đường về ai đó hát tỉ tê.
Thôi đành vậy kỷ niệm ôi là nhớ.
Hành trang xanh dõi bước suốt dặm đời.

Huế tháng 4 năm 2008
Về Kiến Giang đi em !
Hình đại diện của thành viên
Đức Trung
Bạn chí cốt QBO
Bạn chí cốt QBO
 
Bài viết: 148
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 27, 2008 2:12 am
Đến từ: TP Đồng Hới - Quảng Bình

Đừng Khóc Một Mình Nhé Em!

Bài viết chưa xemgửi bởi giabangmuahe » Thứ 3 Tháng 7 01, 2008 9:24 pm

Đừng Khóc Một Mình Nhé Em!
----- ---------------------------------------------------------------------------

Yêu lắm chứ! Nên lòng đau lắm chứ!
Nhìn em buồn mà chẳng thốt nên câu
Nhìn em khóc mà lòng dạ u sầu
Không an ủi được một câu trọn vẹn.

Nếu có thể anh mong em hãy trách
Để anh hay lòng em vẫn có anh
Nếu có thể xin em hãy sẻ chia
Anh đâu chỉ yêu nụ cười, êm ả..

Anh yêu em, yêu lắm, rất nhiều mà
Cả niềm vui, cả nỗi buồn, tất cả
Đâu phải yêu mà xem như xa lạ
Quan tâm nhiều, nhớ lắm đó, biết không?

Em có buồn đừng cố giấu trong lòng
Nói anh đi, dẫu rằng anh không thể
Làm em vui như chuyện chưa như thế
Nhưng sẽ buồn, sẽ rơi lệ cùng em!

Đôi vai anh dẫu chẳng thể rộng thêm
Lời nói anh dẫu không mềm không ngọt
Tiếng nói anh dẫu không như chim hót
Nhưng lòng anh sẽ chia sớt nỗi buồn!

Và thân anh dẫu vẫn gầy, vẫn guộc
Nụ cười anh cũng chẳng thuốc tiên thần
Đôi mắt anh cũng chẳng sáng như ưng
Nhưng tay anh, vô chừng, như rộng lắm!

Anh yêu em từ con tim sâu thẳm
Đâu phải vì chìm đắm bởi sắc nhan
Đâu phải vì nét đẹp quá ngỡ ngàng
Mà nhớ nhung đến xốn xang như thế!

Hiểu không em? Đừng tránh anh, rơi lệ
Khóc một mình như thế sẽ buồn hơn
Đừng gượng cười mà sầu muộn dâng lên
Hãy để anh được bên em, người nhé
Đừng đánh con gái dù chỉ là một cánh hoa
Mà lấy cái khăn mùi xoa, gói hòn gạch lại chọi lên đầuHình ảnh
giabangmuahe
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 84
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 8 14, 2007 3:41 pm
Đến từ: Miền đất sống

Dặn em vào Đại Học

Bài viết chưa xemgửi bởi duc1982 » Thứ 5 Tháng 7 03, 2008 3:40 pm

Dặn em vào đại học

- Dăm cân gạo, mấy củ khoai
Lẫn trong hành lý theo Mai đến trường
Mẹ cha một nắng hai sương
Gửi cho em cả tình thương của người

Lấm lem khoai lúa một đời
Mẹ cha đâu biết có thời sinh viên.
Hôm nay tà áo em hiền
Ra Hà Nội, tạm xa miền quê thân

Học xa, mẹ chẳng ở gần
Em liệu gìn giữ chữ nhân cha rèn
Kinh thành đầy những bon chen
Thương em phận gái yếu mềm ngây thơ

"Gừng cay muối mặn" ngày xưa
Quê nghèo cha mẹ vẫn thừa vui tươi.
Mai ơi, gắng học lên người
Mồ hôi rơi… mắt mẹ cười theo em!

KHÚC HỒNG THIỆN
Image
Làm trai chỉ sợ không sự nghiệp
Lo gì trần thế thiếu mỹ nhân.!!
Hình đại diện của thành viên
duc1982
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 1581
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 11 26, 2007 11:54 pm
Đến từ: Angola

Bài viết chưa xemgửi bởi kiengiangriver » Thứ 5 Tháng 7 03, 2008 4:26 pm

Bài thơ rất cảm động :smt028 :smt032 . Đọc bài ni miềng chợt nhớ lại ngày Mạ miềng đưa miềng vô Huế thi. 3 giờ sáng, miềng chở Mạ miềng trên chiếc xe đạp nam, đạp lên bến xe gần chợ Tréo. Trước khung xe đạp miềng treo thêm 30 chục loong gạo để vô Huế có cái mà nấu ăn. Trời lờ mờ sáng, rứa mà mấy eng Thuế vụ huơ huơ đèn pin bắt mình dừng lại vì tưởng mình đi buôn :mozilla_cool: . Khổ thiệt ! Chừ ngồi ơ nơi thiệt xa đại xa nghĩ lại vừa tủm tỉm cười mà nước mắt cứ chảy :mozilla_cool: :smt032 :smt032 :smt032
Rách tả tơi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa!
kiengiangriver
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 844
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 6 14, 2007 12:00 pm
Đến từ: Japan

Đối diện sự thật

Bài viết chưa xemgửi bởi sonminh2011 » Thứ 6 Tháng 7 04, 2008 4:41 pm

Có lẽ là phút giây khong có đủ
Nơi một lời,để nói một lời thôi
Thương em sao tôi có thể nói,
Mất em rồi đau xót trái tim.
Lúc quen nàng tôi đâu có biết
Phía sau nàng còn có một ai kia
Đau một lúc tâm hồn khong thở được
Nhớ một người khong thể nhớ một giây
Có khi nào em nhớ đến người yêu
Những lúc nhớ tâm hồn thật đau nhói
Nói làm gì lời nói thật vô tri
Khi đã mất đi người mình yêu quý
Lúc tôi về đường phố đã văng em
Phút giây này em đang bên người ấy
Lúc vui này em có nhớ đến tôi
Một thằng ngốc vẫn cứ chờ đọi mãi
Con gió nhẹ ùa vào từng chiếc lá
Chiếc lá buồn nhưng nó khong lung lay
vì lúc ấy cây chỉ cần có lá
chiếc lá vàng nặng trịu rời bỏ cây
sonminh2011
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 2
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 27, 2008 4:08 pm
Đến từ: quảng bình

Nhân mùa Vu lan, đọc "BÔNG HỒNG CÀI ÁO"

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoa Vinh » Thứ 6 Tháng 8 01, 2008 12:13 pm

Bông Hồng Cài Áo

Thích Nhất Hạnh, 1962

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn.
Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký : tai nạn lớn nhất đã xãy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mất mẹ thì cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi.

Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ hay, cũng haỵ Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thưở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có.
Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu... sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến :

"Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi.
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...
Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời".

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi.
Người nhà quê Việt Nam không ưa cách nói cầu kÿ. Nói rằng bà mẹ già là một kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kÿ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị, vừa đúng mức :
"Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau".

Ngon biết bao nhiêu ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của tạ Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay (bàn tay hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như "chuối ba hương", dịu như "xôi nếp một" và đậm đà lịm cả cổ họng như "đường mía lau". Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; những "chuối ba hương", "đường mía lau", "xôi nếp một" ấy không bao giờ cùng tận.

"Công cha như núi Thái sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêụ Mẹ là giáo sư dạy về thương yêu, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi biết được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý mẹ lấn trùm ý niệm thương yêu của tôn giáo vốn cũng dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quán Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có Đức Mẹ, Thánh Nữ Đồng Trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mầu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ.
Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.

Tây phương không có ngày Vu-lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giũ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó.
Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới nói cho tôi biết dó là "Ngày Mẹ", theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng.

Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương, không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu-lan.
Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói : trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào NHÌN KỸ được mặt mẹ Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc vá maỵ giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thời giờ nhìn kỹ con. Và con không có thời giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ : thật như là mình chưa bao giờ thật có ý thức rằng mình có mẹ.
Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và dang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi :"Mẹ ơi, mẹ có biết không?". Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười :"Biết gì?". Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói :"Mẹ có biết là con thương mẹ không?". Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù ngươi lớn ba bốn mươi tuổi ngươi cũng có thể hỏi như thế, bởi vì ngươi là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.
Ngày Vu-lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục-liên và về sự hiếu dễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ PHẢI đây không phải là luân lý, là bổn phận. PHẢI ĐÂY LÀ LÝ ĐƯƠNG NHIÊN. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ và con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con.
Ngày xưa, thầy giáo hỏi rằng : con mà thương mẹ thì phải làm thế nào ? Tôi trả lời : vâng lời, cố gắng. giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi. Bây giờ thì tôi biết rằng : con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa ! Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức.

Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài nầy để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như "đường mía lau", như "xôi nếp một". Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai nầy anh chị đừng có than thở rằng : đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì hoạ chăng có làm ngọc hoàng thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.
Tôi kể chuyện nầy, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng lẽ chị tôi không nên đi lấy chồng, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói : "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm cơm, khóc. Chị nói : "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu . "Các ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi.
Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào là không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng quí báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn "chuối ba hương", "xôi nếp một" và "đường mía lau".
Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh : không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ. Tôi đã nói là tôi không khuyên răn ai hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà. Tôi chỉ nhắc anh : mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương. Để anh đừng quên. Quên là một lỗi lớn : cũng không phải lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô tình mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng : để anh sung sướng, thế thôi.
Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế nầy : chiều nay, khi đi học về, hoặc khi đi làm việc về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi : "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vưà cười vừa hỏi : "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp :"Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi câu ấy, chị cũng hỏi câu ấy, em cũng hỏi câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em đều là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống trong ý thức tình thương bất diệt. Và ngày mai mẹ mất, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ.
Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đứng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

Quảng Lan
Hình đại diện của thành viên
Hoa Vinh
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 733
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 17, 2008 4:17 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Banana » Thứ 6 Tháng 8 01, 2008 8:01 pm

Đọc bài viết này mới xem lịch âm. Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng bảy, còn nửa tháng nữa mới tới lễ Vu Lan. Nhưng có lẽ Phật tử đã sửa soạn từ bây giờ cho ngày lễ trọng đó rồi. Tôi vốn chẳng theo lương hay giáo nhưng tính tò mò hay để ý những sinh hoạt tôn giáo. Hàng xóm nhà tôi sùng đạo Phật, cứ tới ngày này lại sắp mâm cơm, đốt vàng mã, khấn vái từ chiều tối tới đêm. Âu cũng là lòng thành kính, thể hiện sự hiếu thuận của những người còn đang sống với cha mẹ, tổ tiên.

Thấy người ta bảo lễ Vu Lan có từ tích truyện ông Mục Kiều Liên cứu mẹ. Chuyện rằng xưa kia ông Mục Kiều Liên tu Phật, đạt thành chính quả. Ông vốn người hiếu thuận. Biết mẹ mình khi sống gây nhiều nghiệp ác nên bị đầu thai làm ngạ quỷ, chịu tai ương nơi địa ngục, bèn cầu Phật Tổ tìm cách giúp đỡ. Phật dạy: Vào ngày rằm tháng bảy phải chuẩn bị cúng lễ cầu chư tăng mười phương mới có thể cứu dược mẹ ông thoát khỏi tai ách ấy. Từ đó, rằm tháng bảy trở thành tết Vu Lan, vừa là lễ vừa là ngày hội của những người con báo hiếu.

Vu Lan bồn còn là ngày xá tội vong nhân. Tôi nghe nói trước đây vào ngày này người ta thường cúng cháo Lạp bát. Thường thì vào mỗi dịp tết Vu Lan, nhà nhà đều chuẩn bị cháo rồi để trước cửa nhà, cửa đình, cửa đền, gốc đa,... Họ tin rằng có những hồn ma không người cúng tế, vất vưởng, dói khát, lang thang trên chốn dương gian và dịp này là để những hồn ma ấy có được một bữa no. Đó là một việc làm đẹp, một cử chỉ tích đức như dân gian thường gọi, và cũng phù hợp với đạo lý hành thiện, bố thí của nhà Phật. Tiếc là bây giờ tục này không còn nữa.

Về lễ Vu Lan, quả là có nhiều chuyện để nói: chuyện tôn giáo, chuyện xã hội, chuyện người và cả chuyện của riêng mình nữa, giống như câu chuyện xúc động của thiền sư Thích Nhất Hạnh ở trên. Nếu ngày nào cũng là ngày Vu Lan, người nào cũng là Mục Kiều Liên, Thích Nhất Hạnh, hẳn cuộc sống trần thế chẳng khác chốn Niết Bàn là bao. Nhưng thực tế có được một phần mấy của mong ước đó? Chắc là ai cũng có thể trả lời được câu hỏi trên. Điều quan trọng là bản thân mình, có tâm hướng thiện hay không mà thôi.
"Đời người chỉ sống có một lần..."
Banana
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 657
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 6 27, 2007 3:10 pm

Tôi trở thành Phật Tử

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoa Vinh » Thứ 7 Tháng 8 02, 2008 12:14 pm

...khi tất thẩy đau đớn của cuộc sống vây quấn ta, ta tìm đến với niềm tin mới "tin vào nỗi niềm tuyệt vọng". tin vào cuộc sống tươi đẹp hơn...
Bạn tôi nói ơ đâu niềm tin vào bản thân con người ít ỏi thì ở đấy có tôn giáo,một người bạn khác của tôi, theo Công giáo, tôi là phật tử nhưng vẫn yêu quý nhau đấy thôi vẫn tin vào nhau đấy thôi.

Đã được học tôn giáo là gì ?

Người để tóc, kẻ cạo đầu, nhịn ăn, giữ tiết dục...rút cuộc cũng đi tìm một niềm tin - đức tin là vậy !
Không có cái đạo nào không tốt - chỉ có con người không tốt -cứ tin !

Đạo Phật đối với tôi cũng như các đạo khác - Tôi được giáo dục để trở thành người "tôn giáo không" tại sao vậy ?
Suy nghĩ duy vật là đúng còn duy tâm là sai - tôi nghi ngờ về điều này.
- Bởi tôi tin vào duy thức, nền tảng triết lý của đạo phật.
Bạn bè tôi cười nhạo phật tử gì mày - vẫn uống rượu, ăn thịch chó, chơi gái...thì mày tu kiểu gì ?
- Phật tử hay không phật tử, làm việc ấy có khác nhau không ?
- Bình thường thôi ! - tao tu tại gia !
Vẫn muốn trở thành phật tử - đơn giản tao luôn hướng thiện, tao yêu cuộc sống tươi đẹp!
Từ ngày tao mất mát nhiều trong cuộc sống tao yêu cuộc sống hơn ! An lòng ! và cố gắng trong công việc hơn !

Bạn mình nói : Tao không là phật tử - tao biết những điều mày biết từ lâu rồi !
Thế thì đạo phật có ích cho tao quá ! nhờ nó mà tao bằng bạn bằng bè !

Tôi đi thắp hương, cứ vào chùa là mình chột dạ ! chỉ loanh quanh ngoài sân ngắm hoa ...

..." Có phải ăn chay là tăng trí huệ, là giử được tiết dục, là sớm niết bàn.
- Tại sao con bò ăn chay mà vẫn ngu...Con Dê ăn cỏ mà vẫn dê...!... "
................................................................................................................................................................................................................

Mùa Vu Lan - Chúc cho những người mẹ luôn khỏe !

Quảng Lan
Hình đại diện của thành viên
Hoa Vinh
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 733
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 4 17, 2008 4:17 pm

TỰ TÌNH QUÊ

Bài viết chưa xemgửi bởi Đức Trung » Thứ 4 Tháng 8 06, 2008 8:13 am

Chiều Nhật Lệ
Rãi bước lê thê dọc bờ sông trãi nắng
Tiếng ai hò xa vắng
Nặng tiếng tình quê hương
Lòng tôi lại vấn vương bao điều khó tả...
"Phong Nha ngày ấy mình
Đá Nhảy năm xưa mình đến
Quán Hàu nơi đầu sông Nhật Lệ
Kiến Giang ai hát khi chiều về
Suối Bang chiều đông tỉ tê
Vườn dừa trưa hè chở nắng
Sông Gianh đã một thời xa vắng... mà nặng lòng thương"
Ôi ! Ký ức vấn vương mà nao nao lòng người xa xứ...
Ai đi xa thì nhớ
Ở gần thì xuýt xoa
Ôi...Quảng Bình quê ta
Biết bao điều kỳ diệu...
Ai đi xa mãi nhớ về...
Về Kiến Giang đi em !
Hình đại diện của thành viên
Đức Trung
Bạn chí cốt QBO
Bạn chí cốt QBO
 
Bài viết: 148
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 6 27, 2008 2:12 am
Đến từ: TP Đồng Hới - Quảng Bình

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến10 khách