MÀU THỜI GIAN

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

ANH ĐÃ NÓI...

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Chủ nhật Tháng 9 16, 2007 7:47 pm

ANH ĐÃ NÓI...

Nếu bất cứ một tên con trai nào
làm em khóc.
Anh sẽ không ngại ngại ngần
đánh cho hắn một trân
Vì không biết yêu em.
Anh đã nói:
Nếu có được tình yêu em
Anh sẽ một đời tôn thờ nó
Yêu em chẳng rời xa
Anh đã nói:
Dù cho mọi thứ đi qua
Nhưng tình yêu anh dành cho em
tồn tại mãi
Vậy mà
Tình yêu đó vụt mất
Khi em không yêu anh
Vậy mà
Anh nói : nếu không có tình yêu
Cũng chẳng còn gì cả
Khi em bảo mãi là bạn nhé!
Vậy mà
Người con trai làm em khóc
Chính là anh. :smt022
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

MÀU THỜI GIAN

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 5 Tháng 11 01, 2007 2:09 pm

TÂM TRẠNG

Lại một lần sung rụng chín tả tơi
Tan nát lòng em anh ơi
biết bao lần mong đợi.
Thổn thức đầu môi một lời không dám nói
Chỉ lặng lẽ nhìn màu qủa chuyển trên cây
Ai có biết không chính trong phút giây
Ngập ngừng nhìn khỏang trời ngoài cửa sổ
Vẫn vơ mơ tưởng đến người nào đó...
Không biết ai kia có nghĩ về ta
Em thật ngốc khi để mùa đi qua
Anh khờ dại không biết màu sung đỏ
Gần trước mắt mà cứ tìm đâu đó
Những ngọt ngào ngập ngừng thủa mới yêu.
Qủa trên cây mỗi ngày chín thêm nhiều
Và rơi xuống những quả không chờ nữa.
Có lẽ tình yêu cũng như chùm quả đỏ
Không thể đợi chờ bám mãi vào cây
Giữa anh và em khoảng cách là gì đây
Mà sao nỡ để nhuốm màu tàn lụy
Để lâu quá quả nhạt hương phai vị
Khi giữa hai người vẫn dấu chấm làm ngơ
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 5 Tháng 11 01, 2007 2:26 pm

KHOẢNG LẶNG

Những cái tên thoáng qua đời ta
Như những vì sao băng qua trời đêm
Vỡ vụn.
Ánh hào quang của vì sao nào
Còn để lại trong tâm hồn ta
Vô cảm.
Một khúc dạo lòng trên cánh đồng hoang
Một mầm cây trơ trọi đợi chờ mưa
Lặng lẽ
Trên ốc đảo hoang tàn còn sót lại
Những tàn tích của sự sống sinh sôi
Đã mất
Trong thế giới của ta
Tâm hồn như một hồ nước xanh
Yên ả
Đời thả vài con thiên nga xuống tắm
Làm hồ nước bỗng gợn
Lăn tăn
Trả lại bình yên cho xứ sở trăng rằm
Có những thứ trong cuộc đời nay buộc ta
Chấp nhận
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 5 Tháng 11 01, 2007 2:48 pm

Xin lỗi vì...

Trong tình yêu em là người ích kỷ
Sống lạnh lùng và hờ hững tình anh
Chỉ đuổi theo những mơ ước mong manh
Coi tình yêu không sánh bằng sự nghiệp.

Trong cuộc sống em là người ủy mị
Sống khép mình, nhạy cảm, lại cứng đầu
Khi hạnh phúc sợ chẳng được bao lâu
Lúc buồn tủi lại thấy mình bất hạnh.

Trong gia đình em chỉ biết vâng lệnh
Cũng yêu thương nhưng không phải cưng chiều
Cũng được quyền san sẽ và thương yêu
Nhưng không được cầu riêng mình hạnh phúc.

Anh chỉ yêu em phần con người thực
Tâm hồn em không giống vẻ ngoài kia
Đẳng sau vô tư, vui vẻ, cười đùa
Là bao suy nghĩ đắn đo lo lắng
Đằng sau dịu dàng, hồn nhiên, trong sáng
Là đấu tranh lựa chọn để vươn lên.

Em càng tỏ ra là kẻ điềm nhiên
Anh càng tỏ mình là người hiếu thắng
Em cứ tỏ ra lạnh lùng vô cảm
Anh vẫn kiên trì chẳng bận tâm nhiều....


Cuộc sống mà ai chẳng có quyền yêu
Nhưng lý tưởng không cho em quyền chọn
Giữa tình yêu ,sự nghiệp và gia đình
Nếu chỉ biết chọn hạnh phúc cho mình .

Thì anh ơi em là người tàn nhẫn
Không với tình yêu nhưng với bản thân
Không với anh nhưng với gia đình
Và sự nghiệp em vạch ra từ trước
Lúc chưa gặp anh và được anh yêu.
(5/06)
__________________
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 7 Tháng 3 15, 2008 10:28 am

Đi tìm lời giải của tình yêu.

Lâu lăm rồi tôi với ông mới ngồi uống nước nơi cái quán cũ ấy ông già nhỉ? Sao tự dưng hôm nay ông lại hỏi tôi câu ấy:" Có bao giờ bà đi tìm cho mình một tình yêu chân chính hay chưa?" Tôi đã im lặng và cười, bởi tôi cũng khống biết nữa ông già à! Trong cuộc sống tình yêu chỉ có một còn những cái na ná tình yêu thì rất nhiều.Tìm kiếm thì chưa, vì tình yêu càng cố tìm thì càng chẳng thấy lúc ta mệt mỏi thì tự nó lại đi tìm ta.
Kể từ khi biết rung động trước một người, tôi đã trải qua biết bao cảm xúc tôi cũng chưa biết mình đã tìm được cho mình một tình yêu đích thực hay chưa nữa ông già.

16 tuổi lần đầu tiên biết nhớ 1 người. Anh luôn là tâm điểm bàn tán của tụi con gái, tôi là một đứa con gái rất ghét con trai chính vì vậy tôi đi học võ. Anh luôn trong vai trò của một người hướng dẫn, còn tôi không hẳn là học trò của anh nhưng xét về cấp bậc thì tôi không bằng. Luyện tập với nhau một thời gian nhưng tôi ít tiếp xúc với anh, vậy mà một ngày tự dưng anh nói: “ Anh yêu em”, tôi tròn mắt nhìn anh im lặng, biết nói gì khi lần đâu tiên tôi nghe mấy lời đó.
Sau lần đó tôi cố tình lẫn tránh những lần phải đấu luyện với anh nhưng chẳng trốn được nhiều, mỗi lần bắt cặp phải đấu với anh, anh chỉ luôn cười bảo:” Anh chọn thủ cho em công thoái mái, nhưng ra đòn nhẹ thôi nha bé”. Tôi tuy không ngổ ngáo nhưng lại rất hiếu thắng, lúc nào cũng cố ăn điểm “sanbon” để được 3 điểm, nhưng đấu với anh thì kể như thất bại cố mấy cũng chỉ ăn được mỗi điểm “ Nihon” 2 điểm( từ vai trở xuống vì anh cao hơn tôi mà). Một lần chắc do mệt tôi ra đòn đá mà không quan tâm xem mình ra đòn vào chỗ nào, cứ yên tâm là anh vẫn ở thế thủ như mọi lần. Bỗng nhiên anh ngồi thụp xuống và ôm bụng, cả lớp yên lặng hẳn vì chưa biết nguyên nhân. Tôi sau một lúc mặt bắt đầu chuyển màu từ tím sang đỏ, khi hiểu ra chả là do tôi ra đòn hơi mạnh và hơi…thấp, còn anh thì chắc do phán đoán sai cú ra đòn đó nên lãnh đủ. Vừa ngại vừa ân hận, tôi chỉ biết đứng nhìn anh, cả lớp võ thì được 1 trận cười nghiêng ngả :” Chút nữa là có người đền cả đời cho anh Học rồi đó”. Thấy tôi gần như phát khóc, anh đứng lên bảo mọi người: “ Hi hi đùa chút thôi mà có sao đâu, làm bạn khóc rồi tề”. Tôi bắt đầu nghĩ đến anh nhiều hơn có lẽ do màn cứu nguy đó( lực ra đòn của tôi khi không kiềm chế không phải nhẹ để anh giả vờ như thế).
Tuy vậy tôi vẫn im lặng không một lời xin lỗi, rồi đến ngày anh chào cả lớp và nói với tôi:” Anh phải đi học xa hơn rồi, võ đạo không phải là nghiệp anh chọn. Ở lại gắng học cách kìm chế lực của mình nha bé, nhớ đừng cắt mái tóc dài của em đi vì …”
Ít lâu sau tôi cũng giả từ võ đường vì một tai nạn, sau này tôi có gặp lại anh mấy lần trên mạng, nói chuyện với anh nhiều hơn duy chỉ có tôi vẫn nợ anh 1 sự im lặng của ngày xưa. Anh vẫn hay trêu tôi :”Bữa ni ra đòn nhẹ hơn chưa bé, không luyện đi là có ngày phải đền cả đời cho người ta đó…” “ Em bỏ mấy năm rồi có luyện tập chi nữa đâu mà nặng với nhẹ nữa hả anh, với lại em cũng không muốn phải đền cả cuộc đời mình cho ai đó vì 1 lý do lãng xẹt thế đâu nhá, không bao giờ”.
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 7 Tháng 3 15, 2008 10:37 am

17 tuổi tôi vẫn hay lang thang khi thì bờ kè khi thì biển cùng mấy đứa bạn trong hội. Chẳng có gì làm tôi bận tâm nhiều sống vô tư thoải mái những kỹ niệm về anh dần phai từ bao giờ. Tôi vẫn tự hào vì mình là kẻ luôn đứng ngoài những vụ tình yêu tình báo của mấy đứa bạn bắt đấu bước vào tuổi yêu. Cũng chẳng được bao lâu khi cái kẻ đó buộc phải nhảy vào một vụ phân xử tình cảm mà kẻ gián tiếp gây ra không ai khác ngoài tôi. Hội tôi chơi thân có tất cả 9 đứa, 4 đứa con gái, 5 thằng con trai. Tụi con trai thường hay kín đáo trong mấy chuyện yêu ai thích ai nhưng chỉ với tụi con gái thôi. Còn với mấy đứa con trai khác thì tụi nó phải tranh thủ làm quân sư cho nhau mà, khổ nỗi cái tên quân sư quạt mo trong hội lại đang chết đứ đừ 1 đứa trong hội mới chết. Thế là chẳng mấy chốc cái tin cả TR và K cùng thích tôi không dưng mà lộ ra. Đó là 2 thằng bạn tôi quý nhất trong hội, tôi vẫn biết K luôn dành cho mình một tình cảm đặc biết hơn những đứa con gái khác và tôi cũng hơi xao xuyến trước K. Nhưng cái điều mà tôi không nghĩ đến là T thằng bạn luôn tỏ ra không quan tâm gì đến mấy chuyện tình cảm lăng nhăng lại để ý mình. Phải lựa chọn bao giờ cũng khó nhât là lựa chọn trong tình cảm, mà cũng không thể im lặng mãi được khi cả 2 đều thừa nhận và buộc tôi phải chọn.
Quyết định phải đi thật xa may ra mới có thể thoát khỏi những tình cảm xung đột trong mình, tôi đã ra đi như một cuộc chạy trốn.
Một mình bước chân vào SG thi ĐH trong khi ai cũng bảo:” Sao không chọn nơi thi như 8 đứa còn lại, sau này cùng học với nhau 1 chỗ cho vui”.
Bước ngoặt của mỗi người luôn nằm ở những cuộc lựa chọn đó, tôi tự mình chọn cho mình con đường đi riêng không giống ai.

Nơi miền xa ấy tôi đã gặp biết bao bỡ ngỡ, có khi tôi còn ân hận khi đã chọn một chỗ dần như không quen biết ai. Không biết do may măn hay do duyên số tôi đã gặp một người, người mà sau này luôn là chỗ cho tôi trút những vui buồn trong trong cuộc sống, người luôn lằng nghe tất cả những thứ vớ vẩn của tôi, luôn kết thúc bằng một nụ cười và câu nói:” Rồi bà sẽ vượt qua cả thôi, bạn của tôi cười lên đi nào”.
Bước chân vào ĐH đó là thằng con trai đầu tiên nơi mảnh đất SG này tôi coi là bạn.
Ngày mới còn là thí sinh cái phòng trọ của tôi chỉ cách người đó có một hành lang, sáng đợi tôi đi thi trưa đợi tôi về, đơn giản vì cả 2 đứa thi cùng trường, ngồi cùng phòng và tên chỉ khác nhau mỗi dấu huyền, nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất lại là khi lần đầu người đó gặp tôi để hỏi chỗ học.” Giọng bắc miền trung” chao ôi! lúc đó đối với tôi là một điều gì lớn lao lắm, vì từ khi vào SG tôi toàn gặp người miền Nam, miền Bắc không thì cũng là nam miền Trung. Được nghe lại một giọng bắc miền Trung dù không cùng tỉnh cũng đã là vui lắm.
Ngày tôi làm hồ sơ nhập học đụng ngay người đó ở cổng trường vì thế mà tôi không mất một giọt mồ hôi để chen chân nộp hồ sơ giữa cả trăm đứa sinh viện năm nhất nhí nhố.
Trường tôi KTX cả nam và nữ chung chỉ khác tầng, nam trên nữ ở dưới, tôi phòng 224 còn người đó ở phòng 324. Những chuỗi ngày đó thật vui và đáng nhớ, tuần nào cái phòng trên đầu cũng lấy cớ “ hội lớp” để xuống phòng dưới, chả là trong phòng tôi có mấy nhỏ học cùng lớp người đó và trong phòng trên cũng có mấy thằng nhóc lớp tôi.
Lần tôi bị một trận ốm nhớ đời vì chưa quen với những cơn mưa bất chợt của SG, người đó lo lắng xuống phòng thăm tôi với cả bich thuốc và trái cây to đùng, làm cả phòng ai cũng nghĩ “ Hai đứa này phải lòng nhau từ bao giờ vậỵ ta?” Có ai biết tôi và người đó đã là bạn của nhau trước khi biết tụi nó.
Lần tôi ra mạng nhận được dòng tin nhắn của người đó:” to rat menay, ma daonaysao roi tui minh la bannhe ban than” phải căng mắt lắm tôi mới dịch được cái dòng chữ đã gõ không dấu rồi còn không” space”:” Tớ rất mến ấy mà dạo này sao rồi, tụi mình là bạn nhé bạn thân”.
Lần sinh nhật tôi, đợi mãi mà không thấy bóng dáng người đó đâu, buồn, giận tôi nghĩ mình thật ngốc tại sao tôi cứ luôn nghĩ những điều tốt đẹp nhất về người đó.
Lần đó tôi đã đi xem phim với thằng bạn mà tôi không hề thích nhưng tôi nghĩ ít ra lúc này nên đi còn hơn ở nhà mà gặm nỗi bực mình. Tối về đến phòng tôi ngạc nhiên, trên bàn mình là bó hoa thạch thảo tím xen lẫn là 19 bông hồng, một cái thiệp” Happy birth day! Thạch thảo tím nhé! Và đừng giận vì sao tôi không đi SN bà được. SN vui”. Đó là bó hoa to nhất và đẹp nhất mà tôi được nhận trong suốt 19 năm qua. Sau này khi biết lý do vì sao hôm đó người ta không đến tôi đã tự cười mình, mà sao người đó lại biết tôi thích thạch thảo tím nhỉ. Những bông hoa thạch thảo luôn tươi màu khi đã khô dường như nó luôn thách thức thời gian, tôi đã gọi nó là hoa thời gian.
Lần tôi với người đó đi uống nước, người đó đã nói:” Sao lúc nào bà cũng vô tâm , vô tình thế nhỉ?” “ Gì cơ tớ chỉ vô tư thôi, nếu tớ mà vô tâm á thì mấy con gián đi lạc vô phòng tớ hôm qua đã bị tớ đánh chết chứ không hét cho cả KTX nghe thế đâu nhé”.
Học khác lớp nhưng chẳng ngày nào là không đụng nhau ở thư viện :” Siêng quá đấy bạn của tôi, tính lấy học bổng đó à?” người đó hỏi, tôi trả lời:” Đâu có do tớ yêu …cái thư viện”. Tôi vẫn thản nhiên lên thư viện , thản nhiên nhận những trái bắp luộc nóng hồi từ người đó:” Ăn đi cho khỏi buồn ngủ”
Người đó có thể im lặng nhưng tôi thì khó mà im mãi như thế, và tôi đã quyết định bật đèn xanh cho người ta.
Lần hai đứa ngồi dưới sân trường tôi đã nói bóng nói gió suốt buổi vậy mà mặt người đó cứ thôn ra không hiều, buồn cười quá tôi đành đánh đòn cuối cùng:” Cậu bảo cậu mến tớ, thế cậu không muốn biết tớ có mến cậu hay không à?” ” Cậu là một người vui vẻ, hay cười, rất vô tư tớ mến cậu đơn giản vì cậu là bạn tớ”
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 7 Tháng 3 15, 2008 10:59 am

Tôi nghĩ sao người ta cứ luôn đuổi theo những thức người ta không có còn người thực sự yêu mình, luôn cố làm những điều tốt nhất cho mình thì người ta không biết quý trọng. Tôi nghĩ đến Nghĩa, người mà luôn làm cho tôi phải cười thật to với những câu chuyện hài, hay thỉnh thoảng lúc tôi than chán người luôn sẵn sàng đưa tôi đi xem phim hoặc đi một vòng quanh thành phố. Có lần Nghĩa nói với tôi:” Nghĩa không phải người miền Trung nên nhỏ không thích hả?” “ Làm gì có, tình yêu mà phân biệt vùng miền nữa à” Có bao giờ người ta ép mình phải yêu một người mà mình không yêu không nhỉ? Tôi đã cố thử yêu một người mà mình không yêu, nhưng khó rất khó. Cảm giác dối lừa, cảm giác mình không sống thật với con người mình. Tôi đã trả lời Nghĩa:” Xin lỗi nhóc, nhỏ không yêu vì không có cảm giác yêu mà thôi”. Làm sao có thể giả vờ như đang yêu một người khi mình không yêu người ta kia chứ." ...Không yêu vẫn có thể làm bạn, nhóc sẽ luôn là bạn nhỏ, sẽ đưa nhỏ đi chơi quanh thành phố lúc nào nhỏ có người đưa đi rồi thì nói với tôi..." Đúng vậy tình bạn bao giờ cũng là cái sinh ra đầu tiên và mất đi cuối cùng giữa hai con người.
Tôi thực sự mệt mỏi, rất mệt mỏi cố thoát ra khỏi những cảm giác đan xen không định hình trong bản thân mình.
Người đó vẫn là bạn tôi, thậm chí là 1 đứa bạn rất thân, tôi tâm sự tất cả những nỗi lo toan vụn vặt của sinh viên, những rắc rối ở chỗ làm thêm và cả những rắc rối trong tình cảm. :” Rồi bà sẽ vượt qua cả thôi, bạn của tôi cười lên đi nào. Tôi đã kể cho bà nghe về mối tình đầu của tôi chưa vậy. Có muốn nghe không…”
Sinh nhật năm tôi 21 tuổi, người đó vẫn với bó hoa thạch thảo tím xen lẫn 21 bông hồng bao quanh là màu xanh trắng của mấy chiếc lá dạ lan hương nhưng lần này chẳng có một cái thiệp bào cả, thay vào đó là: “Tôi không nghĩ là tôi yêu bà , Bảo à, lâu rồi nhưng .... Tôi không muốn coi bà là một người bạn cũng chẳng dám nghĩ đó là tình yêu. Vì tôi không biết những cảm giác đó có được gọi tên là tình yêu hay không?
“Bà có hiểu được những suy nghĩ đó của tôi hay không”. Hiểu chứ tôi rất hiểu ông bởi vì chính tôi nhiều khi cũng như thế. Sống người ta ai cũng đặt ra cho mình những mục đích, tình yêu không phải là mục đích cuối cùng của cuộc sống. Trong đời mỗi người hẳn không có ai không trăn trở giữa cái tam giác: Tình yêu- Sự nghiệp- Gia đình. Tùy từng thời điểm mà người ta ưu tiên cái nào lên đầu, yêu hay không yêu? Yêu để rồi được gì?
Tôi cũng đã từng suy nghĩ như vậy và rồi tôi đã để mất đi một mối tình. Phải chăng con người ta luôn ích kỷ với những gì mình có và lại quá rộng lượng với những gì mình không có. Yêu và được yêu đó là mục đích cuối cùng của tình yêu.
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 7 Tháng 3 15, 2008 12:24 pm

Năm thứ hai ĐH tôi cũng chỉ là một cá nhân không có gì nổi bật trong lớp. Ngoại trừ mái tóc dài của một người con gái miền Trung mà tôi vẫn giữ được, điều duy nhất mà mấy đứa bạn dù không biết tên tôi vẫn dùng để tưởng tượng ra khi có ai đó cần tìm hay nhắc đến tôi.
Có lẽ không chịu nổi với cái vẻ cách biệt đó của đứa bạn cùng bàn. Nhỏ tổ trưởng có thể xem như là đứa bạn tôi thân nhất của tôi trong lớp quyết định lôi tôi ra khỏi cái vỏ bọc của mình.
-Bảo nè! 20 tháng 10 lớp mình tổ chức thi:” Nữ sinh 5D niềm tin và hi vọng” đó. Lớp bắt mội tổ phải dựng một vở kịch xen vào các phần thi tài năng. Tao học khối A nên chịu chỉ có mày mới giúp nổi tao vụ này thôi. Cả lớp con gái được mấy đứa, tổ mình lại ít nhất.
Gì chứ viết một cái kịch bản đối với tôi là chuyện thường. Sau một hồi năn nỉ của nhỏ bạn, với lại cũng muốn làm một cái gì đó mà thay đổi mình, tôi đồng ý.
Cái kịch bản xong, tụi con trai đã tập duyệt xong vai của mình, nhưng vai nữ chính chỉ có một mà không ai chiu diễn. Còn hai ngày nữa đến 20 tháng 10, nhỏ tổ trưởng chỉ lại đến tìm tôi năn nỉ:
- Tao hết cách rồi, tụi nó bận chuẩn bị mấy tiết mục kia hết chỉ còn mày, là tác giả là đạo diễn thôi thì mày kiêm luôn diễn viên giùm tao.
Lại phải đồng ý, nhỏ tổ trưởng này hình như có tài thuyết phục bẩm sinh. Vai nam chính được tụi nó giao cho” X’men” một trong những niềm tự hào xủa tổ tôi theo như mấy đứa tổ khác nhận xét. Học giỏi, đẹp trai, ga lăng vừa là đội trưởng đội bóng chuyền năm nào cũng dẫn dắt lớp vô địch trường vừa là phó bí thư. Trong mắt tôi thì đó chỉ là một tên con trai miền Nam gốc Long An với điệu cười khó chịu mà lúc nào cũng cười, đã thế rất thích kể chuyện cười mà chẳng ai cười nổi. Học đến năm hai tôi mới biết tên đó tên là Hoàng Nam khi hắn chuyển hộ khẩu từ tổ 2 sang tổ tôi( vì tồ thiếu người) và chuyển chỗ ngồi ra phía sau tôi. Lại một tên miền Nam đáng ghét như cái tên Lộc ngồi sau lưng tôi lúc bảo cũng tự hào con trai miền tây đẹp trai học giỏi nhất lớp.
Nhận lấy cái trọng trách lớn lao này tôi thấy cũng khó khăn, mình dù sao cũng là tác giả, đạo diễn của kịch bản này, giờ kiêm luôn diễn viên mà làm qua loa khác nào tự hạ thấp mình.Tôi cố hết sức để nhập vai một cô gái đang giả vờ giận người yêu.
Ngay buổi tập đầu tiên, tôi đã sốc bởi một lời đề nghị của tên diễn viên nam chính:
- Nam thấy kịch bản của Bảo rất hay, nhưng hơi thiếu kịch tính. Để tăng thêm cao trào cho kịch bản Nam đề nghị có thêm cảnh…hôn nhau.
Tôi gần như giãy cả mình vì lời đề nghị đó:
- Không được
- Không đồng ý là Nam bỏ luôn không diễn nữa nha. Kịch bản nhiều lời thoại quá mà ít hành động chán lắm.
Nói xong câu đó hắn nheo mắt cười đắc ý, mấy đứa còn lại không những không phản đối mà còn hùa vào nhỏ tổ trưởng còn khen:
- Nam hay quá. Đồng ý thôi Bảo à.
- Thôi được nếu mọi người muốn thì cứ thêm vào nhưng chỉ hôn giả thôi nha. Hai người hơi nghiêng và …lấy hoa che lại.
- Ơ hôn giả là hôn thế nào. Thôi được diễn thử xem nào. Trước tiên là Bảo phải nhắm mắt lại.
- Sao phải nhắm mắt
- Bộ Bảo chưa hôn người yêu bao giờ hả sao hỏi kì vậy? Hôn nhau mà không nhăm mắt Bảo tính mở mắt để canh giờ à.
- Liên quan gì tới ông.
- Có chớ sao không. Lỡ sau này tui là người yêu của Bảo thì sao?
- Không bao giờ. Tôi có người yêu rồi , giờ mà không tập nữa là tui bỏ.
Hình như hơi bất ngờ với phản ứng của tôi, hắn cười đấu dịu nhưng vẫn cố chọc theo:
- Ờ thì hôn giả nhưng lúc diễn tôi cứ hôn thật làm sao mà cản nổi .
Cuối cùng thì cái giờ công diễn cũng diễn ra tốt đẹp trừ một tai nạn ngoài ý muốn. Lúc đang diễn đến cái cảnh tặng hoa như trong kịch bản, nhưng khổ nổi là luống cuống thế nào Nam lại để quên hoa ở ngoài. Với cái hành động luống cuống đó Nam đã chuyển cái kịch bản của tôi từ kịch tình cảm thành hài kịch.
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi ngocnu » Thứ 3 Tháng 3 18, 2008 4:35 pm

Sau vụ đó hình như Nam cũng ngại khi thấy mình có lỗi. Còn tôi lại khó chịu chuyện khác, không hiểu sao từ sau ngày 20 tháng 10 đó ai cũng chú ý hơn đến tôi và Nam. Mãi sau này tôi mới bíêt là vì lúc diễn hai đứa tôi diễn thật quá đến nỗi các thầy cô trong Ban giám khảo cũng bảo :" Hai đứa này hình như kịch giả nhưng tình thật"
Một buổi chiều thằng Lộc nhét vội vào tay tôi tờ giấy gấp làm tư và không quên dặn theo:" Trả lời sớm hen Bảo"
Sau khi đọc lướt qua:" Nam rất muốn mời Bảo đi xem phim tổi nay nhưng Nam ngại. Nhờ Lộc mời giùm tối nay ở cổng trường nhé! Mà nghe nói Bảo có bạn trai rồi hả?" tôi không ngần ngại vứt ngay tờ giấy vào sọt rác trước ánh mắt ngơ ngác của cả Nam và Lộc.
Hôm sau Đựơc thằng bạn ngồi cạnh tôi và nhỏ tổ trưởng nói với tôi:" Bảo kỳ thiệt, hỏng thích thì cũng đừng tỏ thái độ như vậy chớ. Nam buồn lắm đó, tối hôm qua nó bỏ cả một buổi dạy mời Bảo đi xem phim để xin lỗi chuyện vở kịch...Sao bạn kiêu quá vậy"
Tôi nhìn Được, không phải vì bị trách mà vì hình như Được nói đúng, hình như tôi quá lạnh lùng khi đối với Nam như vậy, người ta đâu làm gì có lỗi với tôi đâu,với lại mấy đứa con trai dù miền nào cũng có cái tôt cái xấu. Mấy bạn miền tây rất nhiệt tình và vui tính, còn tôi chỉ ích kỷ , hẹp hòi trong cái vỏ bọc của mình.
Tôi cảm thấy rất khó xử khi nghe Được nói như vậy,và còn khó xử hơn khi biết hôm đó còn là sinh nhật Nam. Mình quá đáng hay vì trong tôi còn những cảm giác khác khiến tôi ngần ngại.
Nam vẫn cố gắng tiếp xúc với tôi, khi thì tình nguyện tham gia vào nhóm thảo luận của tôi, khi thì xung phong thuyết trình đề tài cùng tôi, đề nghị tập bóng chuyền cho tôi khi tôi bị thi lại môn thể dục. Tôi thấy mình có lỗi trước sự nhiệt tình của Nam, nhưng tôi vẫn không nói gì, cuộc nói chuyện dài nhất giữa tôi và Nam có lẽ là thế này:
- Sao Bảo để tóc dài dữ vậy? Nam chưa thấy tóc ai dài như thế bao giờ
- Ờ, đó là truyền thống
- Hay nhỉ thế con gái Quảng Bình ai cũng để tóc dài vậy à?
-Gần như thế nhưng không phải là tất cả.
Hay:
- Nam sẽ làm phần nguyên nhân, Bảo làm giải pháp nhé
- Ừ
Thái độ thế thôi nhưng trong tôi đã bắt đầu thay đổi cách nhìn nhận về Nam. Tôi bắt đầu thấy vấn vương, suy nghĩ lung tung khi không có Nam, lên lớp dù không dám nhìn thẳng chỉ dám nhìn lén. Nhưng chỉ thế thôi và không gì nữa cả, hình như qua tất cả tôi đã học được cách chai lỳ hơn trong việc kìm nén tình cảm. Mà cũng có thể là do tôi sợ, sợ Nam rồi cũng sẽ như ông già, sợ rồi nếu hai đứa thực sự găn bó tôi sẽ phải lấy chồng xa, sợ người ta chỉ có ý trêu đùa mình, tôi sợ sợ tất cả.
Người ta bảo:" Thà cứ nói ra để rồi thất vọng, còn hơn là cứ hi vọng rồi không dược gì" Mà tôi hi vọng gì kia chứ một tình yêu đẹp à? Trong khi tôi cứ từ chối người ta hết lần này đến lần khác. Nhỏ tổ trưởng thì nói:" Tao thấy mi khó tính, khó gần qúa à. Nếu không cho người ta cơ hội thì sao biết được người ta có thích mình thật lòng hay không"
Cơ hội đó là một cái gì quá xa vời với tôi, rút ra từ cuộc sống tôi cho rằng cơ hội là do mình tự tạo ra chứ không do một vận may hay người nào mang lại cả.
Một năm, rồi hai năm, cái gì đến rồi cũng sẽ đến. Nhỏ bạn bảo tôi:" Hôm qua tao thấy Nam đi chơi cùng Trâm" Trâm là một người mạnh mẽ, quyết đoán và luôn chủ động trong các mối qua hệ của mình, dám yêu và dám nói không như tôi. Đã có lần Trâm nói:" Trong lớp này chỉ có mỗi Nam là đáng để yêu".
Trái với chủ ý của nhỏ bạn là muốn tôi phải nói ra để giành lại Nam vì nó biết Nam cũng giành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Tôi đi đến quyết định quên Nam, tôi cố tỏ ra như không có gì cả, nhưng càng quên lại càng nghĩ. Tôi thực sự thấy mình thất bại khi Trâm đã thực sự có Nam, tôi lại để cho những cơ hội mà Nam tạo ra cho cả hai đứa qua đi.
Giận ai ngoài chính bản thân mình. Trong tình yêu không có chỗ cho sự ích kỷ , tính toán, chần chừ nghĩ là đánh mất cơ hội. Nếu chưa vượt qua được những tự ti, mặc cảm lo sợ của cá nhân thì tôt nhất là khoan yêu.
Có lẽ đó cũng là lý do mà tôi sẽ từ chối tình cảm của ông,ông già ạ! Lúc này tôi không sẵn sàng để đón nhận một sự xao trộn nào khác về tình cảm, ông và tôi tuy cùng chung chí hướng nhưng lại không thể cùng nhau bước chung một con đường.
Tôi tin một ngày nào đó ông sẽ tìm được cho mình một tình yêu chân chính. Hãy cứ sống hết mình cho hiện tại, nhìn về quá khứ và hướng tới tương lai nhé bạn thân!/
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*

Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống
.

Born to shine! _ KS5Dforever!
ngocnu
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 963
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 5 21, 2007 6:06 pm
Đến từ: Xóm Mới

Bài viết chưa xemgửi bởi goals » Thứ 3 Tháng 3 18, 2008 6:33 pm

Đọc câu chuyện của NN, Goals tớ thấy mình như được trẻ lại cả chục tuổi. Cái em tóc dài trong câu chuyện kia đáng yêu nhỉ, nhưng vì em ấy có võ nên thôi, cứ tránh xa cho nó lành. Với các em k0 có võ mà đã bị lên bờ xuống ruộng, lên giường xuống đệm rồi thì với các em có võ chắc mình te tua.
Hình đại diện của thành viên
goals
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 2126
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 6:22 pm

Trang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến4 khách

cron