gửi bởi ngocnu » Thứ 7 Tháng 3 15, 2008 10:37 am
17 tuổi tôi vẫn hay lang thang khi thì bờ kè khi thì biển cùng mấy đứa bạn trong hội. Chẳng có gì làm tôi bận tâm nhiều sống vô tư thoải mái những kỹ niệm về anh dần phai từ bao giờ. Tôi vẫn tự hào vì mình là kẻ luôn đứng ngoài những vụ tình yêu tình báo của mấy đứa bạn bắt đấu bước vào tuổi yêu. Cũng chẳng được bao lâu khi cái kẻ đó buộc phải nhảy vào một vụ phân xử tình cảm mà kẻ gián tiếp gây ra không ai khác ngoài tôi. Hội tôi chơi thân có tất cả 9 đứa, 4 đứa con gái, 5 thằng con trai. Tụi con trai thường hay kín đáo trong mấy chuyện yêu ai thích ai nhưng chỉ với tụi con gái thôi. Còn với mấy đứa con trai khác thì tụi nó phải tranh thủ làm quân sư cho nhau mà, khổ nỗi cái tên quân sư quạt mo trong hội lại đang chết đứ đừ 1 đứa trong hội mới chết. Thế là chẳng mấy chốc cái tin cả TR và K cùng thích tôi không dưng mà lộ ra. Đó là 2 thằng bạn tôi quý nhất trong hội, tôi vẫn biết K luôn dành cho mình một tình cảm đặc biết hơn những đứa con gái khác và tôi cũng hơi xao xuyến trước K. Nhưng cái điều mà tôi không nghĩ đến là T thằng bạn luôn tỏ ra không quan tâm gì đến mấy chuyện tình cảm lăng nhăng lại để ý mình. Phải lựa chọn bao giờ cũng khó nhât là lựa chọn trong tình cảm, mà cũng không thể im lặng mãi được khi cả 2 đều thừa nhận và buộc tôi phải chọn.
Quyết định phải đi thật xa may ra mới có thể thoát khỏi những tình cảm xung đột trong mình, tôi đã ra đi như một cuộc chạy trốn.
Một mình bước chân vào SG thi ĐH trong khi ai cũng bảo:” Sao không chọn nơi thi như 8 đứa còn lại, sau này cùng học với nhau 1 chỗ cho vui”.
Bước ngoặt của mỗi người luôn nằm ở những cuộc lựa chọn đó, tôi tự mình chọn cho mình con đường đi riêng không giống ai.
Nơi miền xa ấy tôi đã gặp biết bao bỡ ngỡ, có khi tôi còn ân hận khi đã chọn một chỗ dần như không quen biết ai. Không biết do may măn hay do duyên số tôi đã gặp một người, người mà sau này luôn là chỗ cho tôi trút những vui buồn trong trong cuộc sống, người luôn lằng nghe tất cả những thứ vớ vẩn của tôi, luôn kết thúc bằng một nụ cười và câu nói:” Rồi bà sẽ vượt qua cả thôi, bạn của tôi cười lên đi nào”.
Bước chân vào ĐH đó là thằng con trai đầu tiên nơi mảnh đất SG này tôi coi là bạn.
Ngày mới còn là thí sinh cái phòng trọ của tôi chỉ cách người đó có một hành lang, sáng đợi tôi đi thi trưa đợi tôi về, đơn giản vì cả 2 đứa thi cùng trường, ngồi cùng phòng và tên chỉ khác nhau mỗi dấu huyền, nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất lại là khi lần đầu người đó gặp tôi để hỏi chỗ học.” Giọng bắc miền trung” chao ôi! lúc đó đối với tôi là một điều gì lớn lao lắm, vì từ khi vào SG tôi toàn gặp người miền Nam, miền Bắc không thì cũng là nam miền Trung. Được nghe lại một giọng bắc miền Trung dù không cùng tỉnh cũng đã là vui lắm.
Ngày tôi làm hồ sơ nhập học đụng ngay người đó ở cổng trường vì thế mà tôi không mất một giọt mồ hôi để chen chân nộp hồ sơ giữa cả trăm đứa sinh viện năm nhất nhí nhố.
Trường tôi KTX cả nam và nữ chung chỉ khác tầng, nam trên nữ ở dưới, tôi phòng 224 còn người đó ở phòng 324. Những chuỗi ngày đó thật vui và đáng nhớ, tuần nào cái phòng trên đầu cũng lấy cớ “ hội lớp” để xuống phòng dưới, chả là trong phòng tôi có mấy nhỏ học cùng lớp người đó và trong phòng trên cũng có mấy thằng nhóc lớp tôi.
Lần tôi bị một trận ốm nhớ đời vì chưa quen với những cơn mưa bất chợt của SG, người đó lo lắng xuống phòng thăm tôi với cả bich thuốc và trái cây to đùng, làm cả phòng ai cũng nghĩ “ Hai đứa này phải lòng nhau từ bao giờ vậỵ ta?” Có ai biết tôi và người đó đã là bạn của nhau trước khi biết tụi nó.
Lần tôi ra mạng nhận được dòng tin nhắn của người đó:” to rat menay, ma daonaysao roi tui minh la bannhe ban than” phải căng mắt lắm tôi mới dịch được cái dòng chữ đã gõ không dấu rồi còn không” space”:” Tớ rất mến ấy mà dạo này sao rồi, tụi mình là bạn nhé bạn thân”.
Lần sinh nhật tôi, đợi mãi mà không thấy bóng dáng người đó đâu, buồn, giận tôi nghĩ mình thật ngốc tại sao tôi cứ luôn nghĩ những điều tốt đẹp nhất về người đó.
Lần đó tôi đã đi xem phim với thằng bạn mà tôi không hề thích nhưng tôi nghĩ ít ra lúc này nên đi còn hơn ở nhà mà gặm nỗi bực mình. Tối về đến phòng tôi ngạc nhiên, trên bàn mình là bó hoa thạch thảo tím xen lẫn là 19 bông hồng, một cái thiệp” Happy birth day! Thạch thảo tím nhé! Và đừng giận vì sao tôi không đi SN bà được. SN vui”. Đó là bó hoa to nhất và đẹp nhất mà tôi được nhận trong suốt 19 năm qua. Sau này khi biết lý do vì sao hôm đó người ta không đến tôi đã tự cười mình, mà sao người đó lại biết tôi thích thạch thảo tím nhỉ. Những bông hoa thạch thảo luôn tươi màu khi đã khô dường như nó luôn thách thức thời gian, tôi đã gọi nó là hoa thời gian.
Lần tôi với người đó đi uống nước, người đó đã nói:” Sao lúc nào bà cũng vô tâm , vô tình thế nhỉ?” “ Gì cơ tớ chỉ vô tư thôi, nếu tớ mà vô tâm á thì mấy con gián đi lạc vô phòng tớ hôm qua đã bị tớ đánh chết chứ không hét cho cả KTX nghe thế đâu nhé”.
Học khác lớp nhưng chẳng ngày nào là không đụng nhau ở thư viện :” Siêng quá đấy bạn của tôi, tính lấy học bổng đó à?” người đó hỏi, tôi trả lời:” Đâu có do tớ yêu …cái thư viện”. Tôi vẫn thản nhiên lên thư viện , thản nhiên nhận những trái bắp luộc nóng hồi từ người đó:” Ăn đi cho khỏi buồn ngủ”
Người đó có thể im lặng nhưng tôi thì khó mà im mãi như thế, và tôi đã quyết định bật đèn xanh cho người ta.
Lần hai đứa ngồi dưới sân trường tôi đã nói bóng nói gió suốt buổi vậy mà mặt người đó cứ thôn ra không hiều, buồn cười quá tôi đành đánh đòn cuối cùng:” Cậu bảo cậu mến tớ, thế cậu không muốn biết tớ có mến cậu hay không à?” ” Cậu là một người vui vẻ, hay cười, rất vô tư tớ mến cậu đơn giản vì cậu là bạn tớ”
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*
Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống.
Born to shine! _ KS5Dforever!