Bạn đang xem trang 1 / 4 trang
HOA CỎ MAY

Đã gửi:
Chủ nhật Tháng 1 13, 2008 5:01 pm
gửi bởi hoa cỏ may
HOA CỎ MAY
Anh thương lắm một loài hoa cỏ dại
Nhỏ nhoi một mình, heo hắt bụi đường xa
Sao em cứ dùng dằng, vương vấn bước người qua?
Chạm vào chân ai, níu vào ai... hôm ấy...
Để quân tử dằn lòng như vậy
Nhặt mảnh tình rơi, vùng vẫy khỏi tay mình
Sao em không lặng thầm, giả bộ làm thinh?
Đừng bươn bải và cả tin như thế
Để sau lưng ai, em sẽ là không thể
Bước theo cùng, day dứt lắm người ơi !
Bụi đường cứ bay và năm tháng cứ trôi
Khắc khoải đam mê, rơi rụng thời con gái
Anh - lữ khách qua đây, thầm ái ngại
Thương lắm một loài hoa cỏ dại... xót xa...!
Khải Nguyên

Đã gửi:
Chủ nhật Tháng 1 13, 2008 5:04 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Cỏ dại ven đường
Những con đường mòn chỉ quen thuộc với trung du có sim mua hoang dại, cằn cối, nở một chút tím để tự an ủi nỗi cô đơn. Con đường làng là sợi chỉ nâu, chỉ hồng khâu liền những thôn xóm, mảnh đất xa xôi, cho cách biệt hoá nên gần. Không sầm uất đông vui nhưng nó là một phần cơ thể đất đai phơi mình trong nắng ngút ngàn, dầm thân vào mưa chan lụt lội. Nó có đọng tiếng sấm tháng ba, tiếng giông tháng bảy, cho hạt nhãn bên vệ cỏ nẩy mầm, cho hoa cỏ may xào xạc găm bước chân người, là những con ngõ nhỏ, lượn theo bờ ao, có cây dừa, cây vối, cây sung, ngả bóng xuống ao cho con rô, con trê bắt bóng làm mồi.
Những con ngõ nhỏ, đường làng rợp bóng đều cong cong, ngoằn ngoèo đi giữa hai thảm cỏ, hai bên chỉ có cây dại. Và loài cỏ ven đường cũng đặc biệt lạ lùng. Trinh nữ và cỏ may là hai loại cây hầu như ven đường nào cũng có. Trinh nữ bò lan mặt đất, lá như lá me, hoa nở từng chùm. Loài cây hay thẹn thùng, e lệ. Hễ ai động bàn tay vào, lá trinh nữ cụp lại, héo rũ, tái nhợt như người con gái lần dầu cham phải da thịt chàng trai, dù chỉ là sự va chạm của bàn chân vô tình bên bàn tiệc. Thân và cuống lá trinh nữ cũng có gai, để tự vệ một cách yếu đuối, thiên nhiên đã tạo ra cho phù hợp với loại cây này. Còn cỏ may, loài cỏ không bò lan như những loài cỏ khác. Cây cỏ cao hơn đầu gối người, lá như lá lúa tẻ. Hoa cỏ may tím như màu mây chiều. Mùa thu, hoa nở tím biếc như nhung, trải dài ra tít tắp. Trai gái yêu nhau, ngồi bên đường làng đều được hoa cỏ ghim vào áo quấn. Để khi họ chia tay nhau ra về, ngồi nhặt hoa cỏ, cấm cái màu tim tím trên tay cho lòng càng nhớ nhau.
Rong ruổi trên mọi nẻo đường ai có còn nhớ, một thời mình đã giấu cha, giấu mẹ, ngồi bên ngọn đèn dầu nơi góc buồng nhặt hoa cỏ may cho dài nỗi nhớ. Ai đã có lần xuýt xoa khi ngắt bông trinh nữ, gai cào xước da tay. Bây giờ, hoa cỏ may vẫn cài nỗi nhớ thương, tim tím, chung thuỷ vào áo quần những trai gái mới tìm nhau. Hoa trinh nữ vẫn thẹn thùng, e lệ như xưa, cái nữ tính của loài cây dại trời phú cho nghìn đời vẫn thế.
Người xa ơi! Thu đến trong sắc nắng vàng ươm rồi người có về không? Ta về dẫm bàn chân trần trên cỏ, nghe bâng khuâng nhớ lại bao kỷ niệm của thời tấm bé. Nghe tiếng ai hò khoan mà thèm khát những lần hẹn hò trên những triền đê, cho cây trinh nữ xấu hổ thay người, cho hoa cỏ may ghim cài nỗi nhớ...
Chi Hảo (Báo Văn nghệ trẻ)

Đã gửi:
Chủ nhật Tháng 1 13, 2008 5:16 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Hoa Cỏ May
Vướng víu chân em mỗi bước đi
Lạ không, hoa cỏ này qúa kỳ
Lì lợm theo hoài không rũ bỏ
Em vào lớp học vẫn còn lì !
Lạ không hoa cỏ mỏng manh này
Xoe tròn mắt biếc liếc ai đây ?
Sao không thấy em mang cặp, sách ?
Lại cứ vướng theo, tội nghiệp thay
Những bước chân quen trên lối về
Có loài hoa cỏ mãi mân mê
Chân em quấn quýt chừng như lạ
Có nhớ em không, ba tháng hè ?
Dã Quỳ

Đã gửi:
Thứ 2 Tháng 1 14, 2008 10:16 am
gửi bởi tendresses
Cảm ơn em một loài hoa nhỏ bé
Một tình yêu sâu thẳm trái tim anh .
Ta chỉ muốn làm cơn mưa mùa hạ
Xua tan trời oi ả đất cằn khô
Cho hoa kia không vương sắc phai mờ
Luôn xanh mãi giữa bến bờ năm tháng
Ta muốn thức cùng canh khuya trăng sáng
Du cõi lòng bên dáng sắc gai hoa
Hoa bên ta,như cơn gió hiền hòa
Hồn hoa ấy với ta là mãi mãi
Ta chỉ ước chẳng bao giờ ngang trái
Để một đời ta được hái hoa yêu
Cho tim ta không phải hứng tiêu điều
Để ta sống, sớm chiều hoa không lá
Dẫu hoa kia là loài hoa hoang dã
Thì tim này, hoang dã ấy thanh cao
Luôn cho ta bao hương sắc ngọt ngào
Ta mãi thấy chẳng nơi nào có được
Đã lâu rồi ta mãi thầm mong ước
Đôi tay này vun thước đất ươm hoa
Thấu ta không hoa nơi ấy xa nhà
Bao điều ước ta bên hoa mãi mãi .

Đã gửi:
Thứ 2 Tháng 1 14, 2008 3:10 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Sự tích hoa Cỏ may
(Dân trí) - Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có đôi trai gái yêu nhau rất thắm thiết. Nàng xinh đẹp, là con gái của một gia đình giàu có, một tiểu thư khuê các, còn chàng chỉ là anh đốn củi nghèo, mồ côi sống trong túp lều tranh xơ xác.
Có không ít những người môn đăng hộ đối muốn cùng nàng “kết tóc xe tơ”, nhưng nàng chẳng cảm mến ai, vì trọn con tim đã gửi cho chàng trai chăm chỉ, thật thà, tốt bụng.
Mối tình của họ không được chấp thuận, bố mẹ nàng đuổi chàng ra khỏi làng. Vì quá yêu nhau, họ bàn bạc đi đến một nơi thật xa, nơi không ai biết để cùng làm ăn sinh sống. Chàng sẽ cày cuốc thuê, nàng ở nhà trồng rau, dệt vải. Họ chấp nhận cơ cực để được sống bên nhau trọn đời.
Nhưng cuộc sống cơ cực đã biến nàng từ một tiểu thư khuê các thành người đàn bà lam lũ. Nhìn người vợ trẻ rất mực yêu quý phải vất vả đầu tắt mặt tối, chàng không an lòng.
Hàng đêm chàng tự dày vò, trách cứ bản thân đã không đem lại được cuộc sống đầy đủ cho vợ. Nỗi day dứt khiến chàng quyết chí ra đi làm giàu. Chàng để chút vốn liếng ít ỏi còn lại đỡ đần người vợ trẻ rồi ra đi, hẹn một năm sau trở về với cuộc sống đầy đủ, khá giả hơn.
Người con gái ở nhà dệt đan, trồng rau, nuôi trong mình niềm tin, niềm hy vọng mãnh liệt chàng sẽ trở về. Một năm, hai năm, rồi ba năm…thời gian cứ đằng đẵng trôi đi, nàng vẫn không nhận được tin tức của chồng. Nỗi nhớ nhung cùng niềm mong mỏi làm nàng ngày càng trở nên xơ xác, héo hon. Tình yêu, niềm tin vào người chồng thật thà, tốt bụng khiến nàng quyết định đi tìm chàng với ước mong về một ngày mai đoàn tụ.
Nàng ra đi, đi đến đâu cũng hỏi về tung tích người chồng yêu quý. Biển người mênh mông bao nhiêu, đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không làm người con gái ấy nản lòng. Tình yêu vẫn luôn thường trực và bùng cháy trong sâu thẳm trái tim, một trái tim khát khao kiếm tìm hạnh phúc.
Thế nhưng tình yêu, niềm tin và hy vọng của nàng cuối cùng chỉ đổi lại bằng những cái lắc đầu, xua tay. Nàng cứ đi, đi mãi, cho đến một ngày mệt quá xỉu lúc nào không hay. Nàng nằm xuống, trong lòng vẫn đau đáu nỗi niềm chờ mong, hy vọng.
Cảm kích trước tình yêu son sắt thủy chung của người vợ trẻ, sau khi nàng chết, Ngọc Hoàng đã hóa phép biến nàng thành một loài hoa cỏ, loài hoa cỏ màu tím bàng bạc, có sức sống mãnh liệt giống như tình yêu thủy chung của nàng.
Chị gió tốt bụng cảm động trước tấm chân tình của người con gái đã đem loài hoa cỏ ấy đi khắp mọi nơi trên các nẻo đường gần xa.
Dù cho người con gái ấy không còn nữa, nhưng tình yêu của nàng thì bất diệt cùng tháng năm, để rồi mỗi lần có khách đi đường ngang qua, nàng vẫn cố gắng níu bám vạt áo họ để hỏi thăm tin tức về chồng.
Hoa cỏ may sắc nhọn, nhức nhối một nỗi niềm đau của tình yêu trong xa cách.
Lan Tường
Những vần thơ quê Mẹ

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 1 22, 2008 1:32 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Cát trắng
Quê mẹ nghèo, chỉ giàu cát trắng,
Trắng bao la, trắng rát gió Lào.
Em về quê giữa mùa Hạ Đắng,
Cơn Nồm Nam một thoáng xôn xao.
Trời vẫn xanh trong thế, trên cao
Mây trắng từng làn trôi bãng lãng.
Mẹ về chợ bóng tròn theo nắng,
Dáng liêu xiêu cát lún bàn chân.
Có thể nào cát đã hóa thân,
Nắng, gió: trắng ngần những cát?
Trưa nay vục đầu trong suối mát,
Ngỡ mình trong tay mẹ và em...
Những vần thơ quê Mẹ

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 1 22, 2008 1:33 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Một đêm trên bến ta chờ,
Trăng vàng rải xuống đôi bờ Kiến Giang.
Bên kia một chuyến đò ngang,
Chở ai, chở cả trăng sang bên này.
Viết cho một người

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 1 22, 2008 1:37 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Tóc mai
Tóc mai như thể vành trăng,
Đậu trên vầng trán - sánh bằng Thanh Thiên
Ai ban cho cái lưỡi liềm,
Để em gặt trọn cả niềm Thương - Yêu.
Viết cho một người

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 1 22, 2008 1:38 pm
gửi bởi hoa cỏ may
Tóc Mai
Anh mê mất rồi món tóc mai:
Phất phơ sợi ngắn với sợi dài.
Để tình yêu đến như câu hát,
Một thoáng đong đưa để nhớ hoài...
Ai ví tình duyên như gió bay,
Làm cho tóc rối, tóc chia hai.
Ai khuyên em bỏ làn tóc biếc,
Để buồn, để nuối tiếc cho ai...
Biết anh yêu lắm mái tóc dài,
Nên em chẳng nỡ cắt làm hai.
Ai trách tình em, em đành chịu,
Đâu dám dỗi hờn sợi tóc mai.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 1 23, 2008 9:15 am
gửi bởi Rec
Tò mò quá. Ai mà văn thơ lai láng thế này được nhỉ ???
Giá như có Goals bây giờ để đối đáp thì hay biết mấy. Goals ơi, giờ này chú đang ở đâu
