Bạn đang xem trang 1 / 14 trang

Nguyện cuối cho tình đầu

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:05 am
gửi bởi Mit
NGUYỆN CUỐI CHO TÌNH ĐẦU

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình phải yêu đơn phương
Trước khi gặp em trong cái mùa định mệnh
Trái tim em có quá nhiều góc cạnh
Còn hằn in muôn thuở nhịp chân run

Chưa bao giờ tình yêu tôi bao dung
Trước khi em chênh chao vào miền nhớ
Tôi chạy theo em như một thằng gàn dở
Rồi lọt thỏm vào một bãi trống không

Chưa có ai có thể làm tôi mông lung
Kẻ lạnh lùng có trái tim gỗ đá
Mà chính em phải khiến tôi chắp vá
Từng ngày rơi rồi òa vỡ cơn mơ

Nhưng em đừng nghĩ tôi nuối tiếc ngày xưa
Rồi vẩn vơ làm thơ bệnh hoạn
Cũng đừng nghĩ trái tim tôi cuồng loạn
Không thể tìm nhịp mạch lạc khởi nguyên

Tôi vẫn sống với mơ ước đầu tiên
Em cũng vậy, đam mê và khao khát
Những con chim mới vào trời phiêu bạt
Lẽ gì đâu phải dằn vặt, đúng không?

Và bây giờ ở hai phía chờ mong
Giữa hai ta có thêm hai người khác
Nếu bỗng nhớ trong cơn mơ lung lạc
Chỉ xin em một đôi chút rưng... rưng...

(Sưu tầm)

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:05 am
gửi bởi Mit
CÓ MỘT ĐIỀU EM CẦN BIẾT

Chúng mình không còn là bạn của nhau
Lâu lắm rồi, hai ta đều biết thế
Nếu có gặp nhau trên đường đời cũng vậy
Không một câu chào, cũng chẳng hỏi tại sao

Nếu được nói một lời nữa thôi
Thì anh sẽ nói rằng anh rất tiếc
Phút cuối anh chưa nói lời tạm biệt
Chỉ hai từ bình dị đến nhỏ nhoi

Nếu em biết rằng anh vẫn muốn đến chơi
Như ngày xưa anh vẫn thường hay thế
Sao bây giờ mỗi buổi chiều bóng xế
Vòng xe ngập ngừng trước ngõ lại thôi

Em vẫn là em và anh vẫn là anh
Là hai người đi trên một con đường hoàn toàn khác
Nhưng em biết không, đâu phải lá nơi nào cũng xào xạc
Bởi chúng mình... cùng gặp Hà Nội mùa thu qua

Nếu em biết rằng anh vẫn thường viết thư
Viết nhiều lắm để rồi không dám gửi
Nếu em biết rằng anh vẫn muốn gọi điện
Chỉ để nghe chuông điện và tiếng em...

Chúng mình không còn là bạn của nhau
Nhưng anh vẫn muốn nói rằng anh rất tiếc
Phút cuối cùng anh không nói lời tạm biệt
Để tiếp rằng, hẹn gặp lại ngày mai.....!!!!

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:07 am
gửi bởi Mit
Là bạn

“Chúng mình là bạn chẳng tốt hơn sao”

Em vẫn thường nói với ta những lời như thế!

Ta dối lòng, dặn mình “Ừ, có thể”

Chỉ thấy lòng sao quá đỗi chơi vơi

Đã trót yêu nụ cười, đôi mắt quá xa xôi

Nghĩ về em…

Nơi ấy…

Sự bình yên…

Ta tự mình ảo tưởng

Một tình yêu ngập tràn trong tâm tưởng

Mà “là bạn” ta chẳng thể nói ra

Em kể với ta về một người rất xa

Về tình yêu…

Nỗi nhớ…

Gửi nơi xa vạn dặm

Ta bên cạnh, động viên em thầm lặng

Còn tim ta… tan nát… có ai hay???

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:07 am
gửi bởi Mit
GIÀU NGHÈO

Khi yêu nhau, ta thấy mình giàu lên

Như tỷ phú nhất nhì thế giới

Bỗng nhiên bỏ tôi em đi khỏi

Tôi trở về mình thằng kiết xác nhất trần gian

Người ta lấy bạc vàng đo đếm sự giàu sang

Với tôi – chỉ tình yêu đích thực

Bởi thế, mất em, tôi thành người nghèo nhất
Em đi tìm gì? Liệu có giàu hơn???

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:08 am
gửi bởi Mit
THƯ HÀ NỘI
Anh đã xa Hà Nội lâu chưa?
Để em kể anh nghe về Hà Nội
Dù bây giờ em cũng đang bối rối
Chẳng biết làm sao kể hết để anh nghe

Anh có nhớ Hà Nội những đêm hè
Tiếng ve râm ran trên đường Trần Phú
Bóng chị lao công giờ vẫn như ngày cũ
Hàng Đào, Hàng Ngang phố vẫn tấp nập đông

Hà Nội của mình thỉnh thoảng vẫn mưa dông
Mưa chợt đến rồi lại hồn nhiên tạnh
Nửa muốn đón đầu, nửa như trốn tránh
Người ta bảo trời mưa giống con gái Hà Thành

Hà Nội của mình không đẹp đến long lanh
Nhưng đẹp nhất là đến mùa giáp tết
Trời đất bừng lên xóa tan mỏi mệt
Như quên đi giá rét của mùa đông

Sắc xuân làm môi con gái thêm hồng
Như sắc đào Nhật Tân, như hoa làng Quảng Bá
Tết đang về làm đẹp thêm tất cả
Đất hòa với trời cùng rộn rã trước xuân

Anh không về mẹ sẽ nhớ muôn phần
Hà Nội nhớ ... và nhiều người cũng nhớ
Nhưng nơi xa mong anh đừng trăn trở
Em sẽ chờ... anh nhé... Tết mùa sau...

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:09 am
gửi bởi Mit
Có một người viết tặng riêng em...

Nếu một ngày chợt đọc thơ anh
Những bài thơ hiền lành như lá cỏ
Những bài thơ viết về một tình yêu nào đó
Em có thấy quen không?

Bài thơ nhắc nhiều về những lúc mưa giông
Như báo trước một mùa đầy bão tố
Nước mắt làm hoa trắng lòng bia mộ
Mặc niệm cuộc tình chưa phút khai sinh

Em đọc thơ rồi có lẽ sẽ đinh ninh
Anh đang viết về một tình yêu nào đó
Em vẫn đứng bên đời, mà không bao giờ hiểu rõ
Có một người viết tặng riêng Em...

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:10 am
gửi bởi Mit
RỒI CUỐI CÙNG EM CŨNG RA ĐI

Rồi cuối cùng em cũng ra đi
Tháng giêng mùa đông gió lùa hun hút
Anh lang thang dưới hàng cây xơ xác
Hoa sấu đông rụng tím trời mưa...

Rồi cuối cùng em cũng ra đi
Những đợi chờ, những nhớ nhung thành quá khứ
Mưa, mưa rơi nối dài nỗi nhớ
Kỷ niệm đong đầy nhòe ướt giấc mơ

Rồi cuối cùng em cũng ra đi
Trăng vỡ vụn như là trong cổ tích
Trong nụ cười ẩn giấu nhiều nước mắt
Yêu thương nào vá được mảnh trăng xưa...

Rồi cuối cùng trời cũng ngớt mưa
Anh tìm quên bên người con gái khác
Tháng năm theo dòng đời trôi mải miết
Những cuộc tình cứ đến, rồi đi...

Rồi cuối cùng qua hết những đam mê
Những nước mắt khổ đau, những nụ cười hạnh phúc...
Ở trong anh còn một điều duy nhất
Yêu thương thuở nào mãi mãi trinh nguyên....

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:12 am
gửi bởi Mit
Có lẽ nào anh quá dễ đổi thay???

Qua đường xưa anh vẫn đợi em
Anh chợt thấy mình thật có lỗi
Đã từng nói yêu em không bao giờ thay đổi
Sao bây giờ anh lại rời xa em

Nhớ những chiều mưa bất chợt cuồng điên
Con đường về bỗng dài như vô tận
Bên hàng hiên trú chân anh buốt lạnh
Lại ấm lòng khi nhận được tin em

Nhớ những trưa nắng xối ngoài hiên
Em ghé thăm tóc thơm mùi cỏ lá
Trang nhật ký viết chung những buồn vui thật lạ
Cứ đan xen trong nỗi nhớ nồng nàn

Rồi những chiều gió về thổi miên man
Em xếp áo cho anh ngồi viết nhạc
Và luôn có hình bóng em trong bài hát
Như lần đầu tiên anh nắm tay em mềm

Đêm nay về thành phố mình vắng tênh
Mưa đã tạnh đèn đêm vàng buồn bã
Đã lâu lắm bặt tin nhau, tại vì anh tất cả
Có lẽ nào anh quá dễ đổi thay???

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:13 am
gửi bởi Mit
ANH VẪN BIẾT

Xa em rồi, anh vẫn chẳng thể tin
Giọt thơ rớt trong hoàng hôn màu máu
Nỗi nhớ như cánh chim không bao giờ biết đậu
Hoài theo em về phía ấy ngút ngàn
Anh lặng thầm chắp nối mảnh thời gian
Vỡ vụn như ánh mắt ai trong chiều chia tay nín lặng
Những mảnh ký ức mong manh như sợi nắng
Rơi vào bóng đêm...
Con đường về kỷ niệm không tên
Cỏ vốn xanh ngàn năm rồi vẫn thế
Trời vẫn biếc như hàng trăm thế kỷ
Gió dậy thì gió vẫn cứ ngây thơ
Chỉ có anh là không thể vô tư
Cứ phải sống quay cuồng trong vòng đời nghiệt ngã
Tình yêu đó tưởng chừng như hóa đá
Mà ngờ đâu đến đá cũng phai mòn
Ngày thì dài mà đời lại ngắn hơn
Khi anh chẳng có em, em tan vào sâu thẳm
Có nỗi nhớ trong đêm là lạnh cóng
Lang thang hoài hóa đá ở ngoài kia.

Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 7 Tháng 3 29, 2008 10:13 am
gửi bởi Mit
Bước vào yêu đã gặp điều ngang trái
Những kỷ niệm tưởng chừng như còn mãi
Xoay vần quanh ta, trí nhớ thêm mệt mỏi
Xói mòn cuộc đời, lão hóa những niềm vui

Chuyện tình yêu mong manh từ độ ấy
Anh vẫn biết mình là kẻ đến sau
Phố thênh thang dành cho người đến trước
Trái tim em đã dành cho người đó

Để hôm nay anh mới nhận ra rằng
Anh vô phần nên nhặt trái sầu đau
Giấu trong tim những trái ngang phiền muộn
Hoa tình yêu... không nở bởi sai mùa!!!