Bạn đang xem trang 1 / 4 trang
Truyện cực ngắn.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 5 28, 2008 8:38 am
gửi bởi nhanban
Bất ngờ..
Mùa hè Hà Nội mệt mỏi, mưa tháng bảy rầm rập về với bão. Anh đứng ngẩn ngơ chờ em trước cơ quan. Hôm nay anh muốn làm em bất ngờ, đến đón em mà không báo trước, cứ đầu trần đứng dưới mưa thế này, em ra chắc sẽ cảm động và chạy ra lau nước mưa trên má anh cho mà xem.
Em ra rồi kìa... Em đang khoác tay gã trưởng phòng. Em không nhìn thấy anh đứng đợi bên đường. Nước mưa nhỏ tong tóc trên má anh xuống mặt đường. Ôi mưa hè Hà Nội..Ôi bất ngờ..

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 5 28, 2008 8:46 am
gửi bởi nhanban
Ánh Nhìn
Câu chuyện xảy ra trên một chiếc xe buýt khá đông người . Gã trai phải đứng vì không còn chổ ngồị Hắn mang kính đen và cảm thấy thật an toàn . Hắn rất sợ bị ai đó nhìn thấy ánh mắt mình .
Trước mặt hắn là hai người đàn bà . Không . Một người phụ nữ và một cô con gái thì đúng hơn . Họ ngồi cạnh nhau, tay nắm tay .Ý chừng là mẹ và con . Cô gái trẻ mặc chiếc váy màu hồng ngắn cũn cỡn, mặt quay ra bên ngoài. Bên ngoài lung linh những tia nắng mặt trời. Ánh nhìn của cô gái trong veo. Ánh nhìn không hề chớp mắt.
Gã trai thô bạo nhìn thẳng vào khoảng giữa đôi chân trắng hồng của cô gái . Trong đầu hắn nhảy múa một niềm vui sướng man rợ . Mắt hắn đang nhìn thấy một phần cái quần lót màu trắng .... Ánh nhìn của cô gái vẫn trong veọ Ánh nhìn không hề chớp mắt.
Xe buýt dừng. Hai người đàn bà dắt tay nhau xuống. Không. Bà mẹ dắt tay cô con gái thì đúng hơn. Người thiếu nữ lần dò những bước đi lẫm chẫm. Một cô gái mù .
Gã trai sững sờ . Hắn cảm thấy có muôn nghìn ánh nhìn đang xuyên qua lớp kính đen và dọi thẳng vào mắt hắn. Những ánh nhìn giận dữ, những ánh nhìn thương hại. Tự dưng hắn bỗng ghê tởm chính mình.
Không một ai biết điều đó cả. Ngoài trời, những tia nắng vẫn lung linh.
Nguồn :
http://www.gio-o.com/TuongBinhMinhanhem.html

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 5 28, 2008 8:56 am
gửi bởi nhanban
Hoa Xấu Hổ
Như vẫn đâu đây những tháng ngày thơ dạị Có một chú bé và một cô bé cùng yêu loài hoa xấu hổ. Ôi những cánh lá xinh xinh , mát rượi như lá của cây me tí hon. Xấu hổ ơi là xấu hổ , cậu bé nào có trêu ghẹo, cớ sao hoa lại thẹn thùng như má ai đỏ ửng.
Có nàng thiếu nữ lên xe hoa. Bóng ai lẻ loi cứ dần xa quê sơ. Chàng phải ra đi. Phải quên đi những cánh đồng bạt ngàn hoa xấu hổ. Nào ai biết hoa xấu hổ cũng hồng hồng như đôi má cô bé ngày xưa ? Nào ai biết hoa xấu hổ cũng có gai ? Gai làm tim chàng ứa máu .
Có một nấm mồ vô danh bên đường xa hiu quạnh. Ai nhớ ai thương mà hoa xấu hổ về ngủ bên mồ.

Đã gửi:
Thứ 5 Tháng 6 05, 2008 7:09 pm
gửi bởi atra
Bài ở đây cũng bị xóa! Xin lỗi nhé, đó là tôi nói về cái anh chàng trong truyện. Tất nhiên, ng` ta viết truyện đấy để nói đến cái gọi là nhân văn j` j` đấy tôi ko biết. Nhưng cảm nghĩ về những con người đấy ko phải là ko có cơ sở.
Hôm trước vào nick ko đc, chắc bạn nào có quyết chút chút lock chơi. Cho hỏi điểm danh điểm tội thì nó nằm chỗ nào và được thông báo ra sao đối với ng` đăng nhập nick mình!

Đã gửi:
Thứ 3 Tháng 8 19, 2008 3:40 pm
gửi bởi kiengiangriver
Truyện mini
Bằng hữu
Vừa vào phòng đã thấy thằng Phong ngồ ủ rũ, nước mắt giọt ngắn giọt dài, nó hỏi: "Sao vậy thằng quỉ?". Mắt Phong nhìn về phía xa xăm thở dài: "Bão đã cuốn đi tất cả. Bây giờ, nhà tao không còn một đồng bạc!".
Nó nhìn Phong lòng quặn thắt. Không đành lòng, nó đập vỡ con heo đất đã dành dụm bấy lâu, đếm tới đếm lui được 300.000 đồng. Nó dúi vào tay Phong: "Lẽ ra tao dùng số tiền này mua cái áo ấm tặng mẹ tao nhân sinh nhật. Nhưng thôi cũng còn lâu. Mày cầm gửi về nhà đi. Có bao nhiêu đỡ bấy nhiêu".
Hai giờ sau, tại một quán cà phê, giọng Phong oang oang: "Ba trăm ngàn đủ cho một chầu chứ, các chiến hữu?". Mấy thằng nhóc tóc nhuộm xanh đỏ xung quanh hùa theo: "Quá ngon, tới luôi đi đại ca!".
Ở phòng, nó cặm cụi viết thư gửi về nhà, chúc mừng sinh nhật mẹ kèm theo lời xin lỗi.
Gió bắt đầu thổi mạnh... Nơi quê nhà mẹ có lạnh không?
NGÔ PHƯƠNG QUỲNH
(TP.HCM)
Nguồn:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index ... nnelID=414

Đã gửi:
Thứ 2 Tháng 11 03, 2008 2:47 pm
gửi bởi Maihoangtran
Cafe đen cafe sữa
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
(ST)
Re: Truyện cực ngắn.

Đã gửi:
Thứ 2 Tháng 1 19, 2009 4:53 pm
gửi bởi future
Khi đã buông ra sẽ không bao giờ lấy lại được
Đây là lần cãi nhau lớn nhất của 2 người .Cô gái đã thấy chàng trai đi với người khác, cô ấy để tóc dài và mặc váy hồng .Chàng trai luôn ấn tượng với những cô gái tóc dài và mặc váy hồng. Còn cô gái thì để tóc ngắn và mặc những quần jean bụi .Nước mắt cô gái chảy xuống khi chàng trai thốt lên :"Anh là người yêu của em không có nghĩa là anh - không - được - đi với cô gái khác và ôm người ấỵ" Cô gái chạy đi .....
Điện thoại trên tay chàng trai rớt xuống đất, vỡ tan khi nghe tin cô gái bị tai nạn .Đêm hôm ấy, cô gái đã đi đến tòa nhà cao nhất của thành phố, nơi mà chàng trai đã ngỏ lời yêu cô lần đầu tiên. Trên đường về cô đã bị tai nạn. Chàng trai hốt hoảng khi nghe cô bị hôn mê sâu vì chấn thương ở đầu .
Gia đình cô gái quyết định đưa cô qua Mỹ để phẫu thuật. Chàng trai không đi cùng được vì một dự án của công ty .Ngày gia đình đưa cô gái đi cũng là lúc mà chàng trai cảm thấy không muốn mất cô, một cảm giác hối hận và day dứt .
Cuối cùng thì cuộc phẫu thuật cũng thành công .Nhưng cô gái không quay trở về Việt Nam .Những cuộc gọi, những tin nhắn, cả những chuyến đi qua Mỹ của chàng trai để tìm cô gái đều kết thúc trong vô vọng....
2 năm sau ....
Chàng trai vội vàng đi đến tòa nhà cao nhất của thành phố, cô gái đã trở về và đang ở đó. Chàng trai cứ ngỡ đã quên cô gái khi trong giấc mơ của anh luôn xuất hiện một cô gái để tóc dài và mặc váy hồng, nhưng khi tỉnh giấc thì đó chỉ là cảm giác say nắng.
Trước mặt anh là một cô gái tóc dài, mặc váy hồng và đang thổi bong bóng.Chàng trai bước lại, cô gái quay lại nhìn anh và hỏi :" Anh là ai ?" Chàng trai bàng hoàng, trời đất như sụp đổ xuống trước mắt anh .Đúng là bờ môi ấy,khuôn mặt ấy và giọng nói ấy .Trong đầu chàng trai quay vòng như cuốn fim chậm, chấn thương, qua Mỹ, mất trí nhớ. Cô gái nhìn sâu vào mắt chàng trai và hỏi lại :" Anh là ai ? Chúng ta có quen nhau sao ?" Chàng trai nói :" Em quên anh rồi sao ?" Cô gái mỉm cười :" Chắc anh nhầm tôi với ai đó ....."Chàng trai loạng choạng quay mặt bước đi, đúng là cô gái ấy nhưng không phải là người yêu của anh 2 năm về trước, không, phải nói là người anh yêu 2 năm về trước, anh không yêu một cô gái - tóc - dài - và - mặc - váy - hồng.
Giọt nước mắt chảy xuống khóe mi của cô gái khi chàng trai bước đi .Cô không bị mất trí nhớ,cô vẫn là cô, vẫn nhớ những con phố mà cô và chàng trai đã đi qua,vẫn nhớ những lời chàng trai đã hứa và nơi cao nhất của thành phố, nơi mà chàng trai đã ngỏ lời yêu cô lần đầu tiên. Vết thương phẫu thuật đã làm cô phải để tóc dài và thời gian bên Mỹ đã làm cô quen với những chiếc váy hồng.Cô không muốn thay đổi, phải mất rất nhiều thời gian cô mới làm cho bệnh án gửi về Việt Nam có dòng chữ "mất trí nhớ".Cô gái yêu chàng trai đã chết rồi,trái tim cô đã vỡ khi thấy chàng trai đi với người khác.
Cô thổi một bong bóng.Bong Bóng bay lên trời và vỡ tan trong không khí.Khi mất một cái gì đó thì chúng ta mới biết nó quan trọng với mình như thế nào . Những gì đã mất sẽ không bao giờ lấy lại được, như những chiếc bong bóng đó vậy ...
st
Re: Truyện cực ngắn.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 2 11, 2009 6:38 pm
gửi bởi hoangtrungspkt
Bức tranh
- Tăng Khắc Hiển -
Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
Mười năm.
Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
Vầng trăng khuyết đi một nửa...
Re: Truyện cực ngắn.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 2 11, 2009 6:43 pm
gửi bởi hoangtrungspkt
Tiếng đêm
- Lê thị Cẩm Âu -
Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau.
Anh thất chí :
- Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao lận đận!
Rồi anh say. Say...
Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đẫm buồn.
Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn.
Khuya. Trở mình, nó vòi :
- Mẹ thoa lưng cho con!
Rồi so bì :
- Tay ba sần, thoa đã hơn!
- Đã thì theo ổng đi! - Tôi phát cáu.
Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc.
Re: Truyện cực ngắn.

Đã gửi:
Thứ 4 Tháng 2 11, 2009 6:51 pm
gửi bởi hoangtrungspkt
Một mình
- Nguyễn Thái Sơn -
Em lớn dần, cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo; ba mất sớm, mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất, đó là em và chiếc xe đạp.
Hôm thi cấp tỉnh, mẹ dậy sớm, gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn, toàn xe máy! Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ, giọng mẹ đượm buồn những đĩnh đạc: “Thôi, về đi mẹ!”.
Chuông điểm hết giờ! Ngoài cổng nhốn nháo hẳn lên. Lời han hỏi rộn ràng, tiếng máy xe dòn nổ. Nắng rát, em về lầm lũi, chỉ cái bóng là “người bạn đường” đi kè bên chân. Nhìn những chiếc xe chở bạn bè cùng trang lứa lướt qua, em thấy sự cô độc nhân đôi; nhưng lạ thay, em bỗng càng thương mẹ hơn vì giờ này mẹ cũng đang hẩm hiu ngoài đồng xa. Em ra đồng, chờ mẹ cùng về. Em nghe mắt cay cay: mẹ đang cấy mạ... một mình!