Các Vị
Các vị đừng lầm tưỡng từ ngữ tôi dùng ở đây –Xưng danh các vị - trân trọng cho các vị quá !
Rất xin lỗi gọi Lợn là “các vị”!
Lợn tỉnh nhà hỏi Lợn thành phố trung ương :
Sao Lợn anh không về xây dựng tỉnh nhà, tỉnh nhà đang thu hút nhân tài – vẻ mặt ngây thơ nhiều mơ ước.
Tỉnh ta cục bộ địa phương, không thích hợp với anh – nét mặt đăm chiêu nhiều trăn trở…Anh phải đi tới những thành phố nhiều bụi, nhiều điều chán chê mà chỉ có anh mới giải thích được vì sao anh có mặt ở đó – để làm gì ?!. Lại nói đến tỉnh ta – không thích hợp đối với anh – Lợn giỏi phải ở chuồng to…
Thế ra em là Lợn ngu rồi !
Đã là lợn thì chỉ cần ăn thôi anh à – thành thật lắm rồi đấy nhé !
Từ ngày anh đi, anh vẫn nhớ về quê nhà, nhớ cát đầy gió,nhớ gió đầy hương lúa trộn với mùi phân. Đau đau tự hào thầm kính, tự hào lắm mới nín được cảm xúc.
Sao anh nói tiếng trung ương ? – không phải đâu ! – tiếng phổ thông thôi,tại anh ở lâu nên nói thành quen – quên hết tiếng chân quê.Ịt...Ịt...Ịt
Anh nói câu từ nào em nghe cũng hiện đại và sâu sắc lắm – Tại anh quen tư duy rồi em ! – anh luôn phân tích theo triết học tây phương.
Em thì biết gì dùng nấy…A ! tại vì thế nên em hay bị tích phân.
Lại nói đến tỉnh ta… tức lắm…Lợn muốn về chuồng .! – Không chịu được!
(Kít vẫn là Kít, Vàng vẫn là Vàng – Phơi mưa mới biết thực hư.)




