Anh em tha phương.

  

Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi math0 » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 7:18 am

Hôm nay, math0 có dịp được ở cùng anh em tha phương ở UK. Nghe nhắc đến người ở UK, mọi người thường nghĩ đến những người làm ăn giàu có, tiền xài như nước, ở nhà tính tiến tỉ, xe xài hàng xịn, nhà cao tầng.
Sau những chén rượu, ly bia, sau những chén trà, những dòng tâm sự tràn trề lại tuôn trào. Nhớ nhà lắm chú ơi. Tiền thật là bạc. Cũng không biết khi nào mới về được với vợ với con...
A, một người bạn phổ thông, nhận được một gói quà gồm các loại thuốc trị ốm đau thông thường. Sau một vài ly liền lên nằm ngủ. Trong lòng vẫn ôm khư khư gói thuốc do vợ gửi sang. Không biết trong lòng anh nghĩ gì nhưng trong lòng math0 rất ngậm ngùi. Không biết người thân ở nhà có cảm nhận được cảm giác như thế này hay không.

Cảm xúc dâng trào. Nhiều điều muốn nói, muốn chia sẽ, muốn kể ra. Nhưng giờ đầu óc nặng trĩu rồi. Không viết nên lời nữa... Ôi quê nhà..,.
Non-stop, please
___________________________
Always simple, honest, trust, no lie
Hình đại diện của thành viên
math0
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 1317
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:29 pm

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoa sữa » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 8:31 am

Mượn gió gửi lời, mượn lời gửi yêu thương:


Đã đến mùa sấu chín chưa anh?
Những cơn mưa thu rải trên hàng cây rụng lá
Hương thu có làm lòng ai rộn rã
Nhớ bước chân hiền khua dọc phố Tràng Thi?

Hà Nội từ ngày em ra đi
Đã mấy mùa không em hoa sữa nở
Đã mấy mùa bàn tay xinh bỏ ngỏ
Cốm sữa vỉa hè thiếu tay ủ thơm tho

Bàn tay ngày nào nhận trái sấu anh cho
Trái sấu chia đôi bàn tay chấm muối
Em đỏ mặt còn anh bối rối
Để bây giờ nhớ sấu nhớ tay ai

Em vẫn đến trường mỗi buổi sớm mai
Lại bước đi dưới hàng me lá rụng
Nhấm trái me chua nhớ mùa sấu chín
Nhớ mắt anh cười nhớ quả sấu chia đôi

Nhủ lòng mình sắp rồi... một ngày thôi
Trở về bên anh giữa lòng Hà Nội
Lại tay trong tay giữa mùi hương đắm đuối
Em mỉm cười, sấu đã chín...mùa thu ơi!
Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời đã có...
Hoa sữa
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 425
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 7:36 am

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 9:31 am

math0 đã viết:Cảm xúc dâng trào. Nhiều điều muốn nói, muốn chia sẽ, muốn kể ra. Nhưng giờ đầu óc nặng trĩu rồi. Không viết nên lời nữa... Ôi quê nhà..,.

Chủ đề hay đấy, chia sẻ để mọi người ở nhà có cái nhìn đa chiều hơn về cuộc sống ở trời Tây.
Còn nhớ lúc mình vừa đến nhập học ở TU Wien, mọi thứ đều bỡ ngỡ thì tình cờ gặp một anh người Việt (tên Sơn)... Hôm đó, trước khi sang trường làm thủ tục nhập học mình ngồi trên Lab để tìm đường đi, in ra sơ đồ của trường và ghi chú các điểm cần đến; phòng đào tạo, thư viện, phòng đăng ký tài khoản sử dụng LAN của trường,... (trước đó chủ yếu là làm việc với ông giáo ở research institute, đến đầu học kỳ mới nhập học và đăng ký các credit phải học) nhưng khi đến thì phát hiện in mà không mang đi. :l Đang lơ ngơ tìm phòng đào tạo thì gặp anh Sơn. Bác này sang đây khá lâu nên cơ bản chỉ còn màu da là châu Á :smt043 , lúc đầu mình nghĩ bác ấy là người Trung Quốc nên 2 người vẫn nói chuyện bằng English, một lúc mình nói 'đến từ VN' thì bác ấy ôm chầm và bảo 'anh người Hà Nội'. :(( Việc nhập học sau đó diễn ra nhanh chóng và 2 anh em kéo nhau lên căng tin trường cfe và hàn huyên. Bác ấy kể sang Hung từ những năm 89, sau biến cố Đông Âu thì sang Áo, rồi làm lụng vất vả nhưng nhất định phải làm được cái gì đó mới trở về. Lớn hơn mình 3 tuổi nhưng chưa vợ con gì. Lúc gặp mình bác ấy cũng vừa mới bắt đầu bước sang học kỳ II của năm thứ nhất đại học, ... sau này mỗi dịp noel, tết nguyên đán mấy anh em du học sinh Việt Nam tổ chức party và từ đó những câu chuyện bươn chãi nơi xứ người được bác ấy kể lại, nghe mà thấm thía. Vậy đó, ở đâu và lúc nào cũng có "phía sau" ...
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi btqb » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 10:05 am

Nói chung đi tây vất vả thật nhưng đầy ắp những kỷ niệm, đi học, đi làm cứ cuốn hết thời gian, sang UK - LD mỗi ngày đi hơn 4 tiếng tàu xe, thuộc cả giờ underground vì chỉ cần chậm 1 phút là đã muộn cả ngày, không biết thứ 7 và chủ nhật là ngày nào, mỗi tuần nghĩ được nữa ngày mà làm bao nhiêu việc, đi chợ giặt quần áo, dọn nhà, nấu cơm và cả tắm nữa :smt043 :smt043. Anh em gặp nhau khó khăn, gặp nhau được thì quý như vàng hic, bia bọt, ăn phở, tham gia ''phi đội gà bay'' tại sàn vn, có thằng 3 năm chẳng gặp mà hết tiền gọi phát lại gửi cho ngay. Sinh nhật thằng nào bật WC lên uống bia nhìn nhau chat s.. :mozilla_cool:, tối về thui thủi một mình, ăn tối với cái TV. Thía mà về lại nhớ, nghỉ một ngày lại thấy chán, nghiệm lại mới thấy cách relax hay nhất, có ích nhất chính là lúc ta đi học và đi làm. Nhớ........ :smt016
btqb
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 11
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 7 13, 2010 12:24 pm

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 12:07 pm

btqb đã viết:Nói chung đi tây vất vả thật nhưng đầy ắp những kỷ niệm, ... Nhớ........ :smt016

Kỷ niệm thời thanh niên xa mẹ thì nhiều nhưng mình nhớ nhất 2 khoảnh khắc; một mình trên tầng 15 của toà nhà ký túc xá - đêm bàng bạc trắng của tuyết mùa đông và lần ốm vì cảm lạnh phải bò ra bếp để nấu mì hì hụp sau 1 ngày nằm li bì. Những lúc như thế mới thấu hiểu cái gì là giá trị của cuộc sống :smt032
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi Mr Time » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 7:46 pm

thấy mấy bác kể cuộc sống và hoàn cảnh xa nhà mà thấy xúc động quá. xa quê, nhớ nhà, ở nơi xa lạ không cùng văn hoá, tín nguỡng và không quen biết nhiều khi thấy cô đơn lắm nhỉ/ hy vọng sự chia sẻ từ các bác.
"Thi đua ta quyết thi đua - Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu- Hàng đầu rồi biết đi đâu? - Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi "
Mr Time
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 349
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 5:19 pm
Đến từ: HÀ NỘI

Re: Anh em tha phương.

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 7 Tháng 8 28, 2010 8:52 pm

Tại hạ thân tặng anh em tha phương


Nếu đi hết biển...

Tác giả: Chiết gia pha cướp biển

Đạo diễn Trần Văn Thủy của “Chuyện tử tế”, “Hà Nội trong mắt ai” kể lại một câu chuyện đơn sơ nhưng vô cùng cảm động.Bà thím nhà quê của ông khi trả lời câu hỏi của đứa cháu ‘Đi hết làng ta thì đến làng nào hả thím?’.Bà trả lời rành rẽ hết làng này sẽ đến làng kia,hết làng kia sẽ gặp làng nọ.Đến ngôi làng cuối cùng sẽ gặp biển. “Thế đi hết biển thì đến đâu hả thím?” Bà trả lời buồn bã ‘ Đi hết biển đến đâu thì thím không biết…”.Khi lớn lên đã đi nhiều nơi trên thế giới,qua nhiều xứ sở văn minh nhưng xa lạ,một ngày kia ông bỗng nhận ra câu trả lời “…Bây giờ cháu đã biết rồi thím ạ!nếu đi hết biển,qua các đại dương và các Châu lục,đi mãi,đi mãi thì cuối cùng lại trở về quê mình,về làng mình thím ạ!...”

Về làng mình!

Chỉ gọn ghẽ vài từ thế thôi mà sao ta phải đi hết cả cuộc đời mới hay,mới biết .Cũng như tôi,đi gần hết cuộc đời mới biết có làng để về,để gặp tưởng như ai cũng có thể mà đâu phải vậy.Tôi là kẻ chẳng có làng mà về ,mà gặp mỗi cuối năm,mỗi lần Tết đến.Nhưng ‘về “ là khái niệm tượng trưng.Người có quê cứ về quê ,kẻ không có quê sẽ về kiểu của mình.

Hình ảnh

Mỗi năm tôi đều quay trở lại xóm cũ thời thơ ấu .Một xứ đạo như mọi xứ đạo vùng Ngã ba Ông Tạ. “Từ Thức về làng” chính là trường hợp của tôi khi đi lại trên những đường ngang ngõ tắt đã thuộc như lòng bàn tay nơi xóm đạo này.Đi và nhớ lại từng gương mặt bạn bè,từng bãi ruộng,bờ ao.Đi và đứng tần ngần trước cửa một ngôi nhà nào đó rồi rụt rè hỏi “ T còn ở đây không?...” mười lần hỏi,đủ mười lần gặp câu trả lời “Không biết ai tên ấy…” mới giật mình nhớ ra khi ta quay về xóm cũ thời gian đã là …nửa thế kỷ mất rồi.Nửa thế kỷ nghĩa là đã gần hết một đời người,thời gian, cảnh vật con người đã thay đổi xiêu tán hết cả .Năm nào cũng về và năm nào cũng quên mất điều bình thường ấy. Ruộng rau muống nơi lũ trẻ trong ấy có mình ngày xưa thường thả diều nay đã là những khu phố mới ‘Thương hải biến vi tang điền…’ lâu rồi mà ký ức chưa chịu quên.Lại trở về ngôi nhà cũ của mình nay vẫn là quán cà phê như cái quán cà phê xưa của mẹ.vào ngồi yên lặng ,lại hỏi thăm chủ quán có biết người chủ ngày xưa ở đây vẫn gặp cái lắc đầu vì lẽ ngôi nhà này đã qua mấy đời chủ,ai biết được người chủ ban đầu,ai biết được thằng nhóc 10 tuổi bây giờ đã là người đàn ông trên 50 tuổi ngồi đây hỏi chuyện …Chẳng ai biết.Tôi không sinh ra ở làng,tôi lớn lên ở đây ngay tai Sài Gòn nghĩ lại cũng là điều hiếm , hơn 50 năm có đi đâu,lưu lạc nơi nào thì cũng vẫn cứ ngay trong Sài Gòn nghĩa là như chẳng đi đâu hết,nghĩa là chứng kiến bao nhiêu là đổi thay,biến động của mảnh đất này. Mỗi năm có về chính là về tìm lại tuổi thơ đã mất,tìm lại những gương mặt từng lê la ao ruộng bắn chim,tát cá,thả diều với mình mà nay hầu hết đều không gặp lại.Có người định cư nước ngoài,có kẻ đã ngồi trên tủ thờ vì chiến tranh tao loạn…Nghĩ mình như thế vẫn may,vẫn sống,vẫn như loanh quanh một đời nơi đã sinh ra,đã lớn lên,đã sống.không phải làng mà như về làng.Ký ức vẫn nguyên vẹn,sống động ,những thước phim cũ vẫn mới nguyên .vừa thích thú,vừa pha chút muộn phiền.Cái nhớ nhung nào mà không gây bồi hồi,cảm thán?.đêm qua ,một email gửi về từ xứ người xa xôi hỏi “ Anh có phải con bà…ở xóm …nhà có cây vú sữa trong sân cạnh nhà ông…” Thế là biết ngay gặp lại một người quen xóm cũ sau 40 năm thất lạc.Email hỏi xóm cũ thế nào? ai còn ai mất? thì bài viết này thay câu trả lời phần nào câu hỏi ấy.Anh cứ về mà đi như tôi sẽ thấy mình thành Từ Thức về làng ngay thôi.

Nếu đi hết biển…

Tôi cũng đã đi,thoạt đầu đi từ nơi tuổi nhỏ của mình như qua làng khác.từ đó phiêu dạt đi nữa ,đi mãi cho đến ngày kia thấy mình đã ở bên kia Đại Tây Dương, thấy dấu giày của mình in trên hè phố xứ người…Vậy là ta đã đi hết biển,đã băng qua đại dương mênh mông hơn nửa vòng trái đất.hết biển rồi,hết đại dương rồi thì gặp gì? Gặp lại lòng mình “nhớ nhà châm điếu thuốc…” và cười một nụ nhẹ nhàng ‘Thế nhé! Đã đi rồi nhé,đã đến rồi nhé,đã gặp rồi nhé,đã thấy rồi nhé!...” và ta lại về ,và ta ( quả thật ) gặp lại làng trong nỗi nhớ nhung từ ngọn gió se lạnh cuối năm,từ cái nắng vàng hanh cuối năm,từ tiếng lích chích rất nhẹ con chim sẻ trên mái phố buổi chiều đầy gió …

Nếu đi hết biển…

Tôi sẽ gặp con ngõ ngày xưa mẹ thường ngồi với gánh chè xôi cho lũ trẻ dưới chân cột đèn.Con ngõ còn đó,cột đèn còn đó chỉ mẹ vắng lâu rồi.Mẹ à! Con thường đến đấy mỗi cuối năm khi sài gòn tản gió ,đến ngồi im lặng bên vỉa hè và khi đứng lên con thường cắm xuống chân cột đèn một nén nhanh thơm cho mẹ

Con đã đi hết biển…Con đã về “làng”…Về làng con lại gặp mẹ

A! Nếu đi hết biển thì con gặp mẹ!

Đơn giản thế là cùng…

http://news.ndthuan.com/van-hoa/2009/12/28/29572-neu-di-het-bien.shtml
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ


Quay về • Tâm sự

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách