gửi bởi ngocnu » Thứ 4 Tháng 8 05, 2009 10:15 am
Viết cho anh( trai)
Quảng trị, ngày...tháng...năm.... nắng kinh khủng......
Chị tìm đến em trong 1 tâm trạng rối bời, mắt chị đỏ hoe, em thấy ái ngại trước cái vẻ gầy yếu của chị khi chị cố dắt xe vào quán.
Em chẳng biết nói gì khi nhận được cuộc điện thoại của chị, giọng chị nhỏ và đang khóc.. chỉ nghe loáng thoáng câu được câu mất....anh và cô bé kia...
Em bảo chị bình tĩnh em sẽ gặp chị để nghe mọi việc cho thật rõ ràng.
....Cứ thế em và chị ngồi trong sự tò mò của nhiều người, đơn giản thôi vì mấy khi họ chứng kiến được cảnh 2 cô gái ngồi với nhau trong quán : 1 đang khóc nức nở và 1 chỉ biết ngồi nhìn...( dù tính em phải cố gắng lắm em mới ngồi yên mà ko chen ngang vài câu chọc phá)
Em cảm nhận được nhiều cái lần đầu tiên của 1 ngừơi phụ nữ: Lần đầu tiên chị đi ra khỏi nhà không cùng chồng, lần đầu tiên chị hẹn 1 cô bạn gái đi...nhậu và có lẽ cũng là lần đầu tiên chị cảm thấy bất lực trước hạnh phúc của mình và buộc phải tìm 1 người khác để tâm sự, sự giúp đỡ.
Em hỏi chị: Tại sao chị không không tìm 1 ai khác đã có chồng như chị để kể( họ sẽ có kinh nghiệm hơn em)? Chị bảo: Ở đây chị chẳng quen ai ngoài em( dù em chỉ mới gặp chị 2 lần)
(Xen vào giữa cuộc trò chuyện là tiếng điện thoại, chị nói: Đó là số của cô bé kia, em bảo chị nghe điện nhưng chị không nghe. Chị đưa cho em đọc những tin nhắn của cô bé kia với anh và cả chị. Em cũng bối rối không biết tính sao, em biết lằm gì cho chị chứ bởi mọi thứ quá bất ngờ. Em quen anh, em quen chị và quen cả cô bé kia.
" Lại 1 chuyện rắc rối nữa tìm đến mình, em định sẽ chỉ nghe thôi rồi tảng lờ đi em không muốn tự chuốc lấy rắc rối thêm nữa, nhất là chuyện tình cảm của người khác"
Có lẽ hơi giàu trí tưởng tượng khi em nhìn chị nói về mọi chuyện, em sợ...chị trong lúc không kiềm chế được sẽ làm 1 cái gì đó dại dột.
Xin lỗi anh vì tối đó em đã đưa chị đi nhậu về rất muộn, chi uống nhiều nên đưa chị về 1 đọan mà em nỏ yên tâm phải ngầm bám theo chị cho đến lúc chị rẽ vào nhà.
Em cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu với lời hữa: Em sẽ giúp chị.
Công việc của em hay đi xa, chẳng có nhiều thời gian nghe chị tâm sự, 2 chị em chỉ liên lạc với nhau bằng tin nhắn. Em chỉ biết động viên chị hãy giữ lấy hạnh phúc của mình khi vẫn còn. Đừng để cho mọi chuyện đi quá xa, sẽ chẳng có gì tốt cho gia đình 3 người của chị, anh vẫn rất yêu chị vì nhiều lần em nghe anh nói chuyện với em về chị rất thân thương: Anh vẫn gọi chị là bé.
Chị không giống em, trong tình cảm em rõ ràng và dứt khóat lắm " Cái gì của mình là của mình, cái gì không phải thì không bao giờ níu kéo" Vậy mà đã có lúc em ân hận cho cái tính quá cứng đó của mình: Em không muốn chị như em, buông xuôi mọi thứ cho nó vỡ...tan tành.
Nói ra có thể anh không tin, nhưng để có được sự vui vẻ và cứng cỏi như bây giờ em đã phải trăn trở nhiều lắm.
....Cô bạn em đã cố tình tạo ra 1 sự hiểu lầm giữa em và anh ấy. Em vì quá tin anh là 1 người hiền và là bạn em sẽ chẳng dễ gì anh lại xiêu lòng trước những lời nói ngọt ngào của cô ấy. Nhưng em đã lầm đến mức phải trả giá" Chẳng có gì là không thể" Bàng hoàng và ngao ngán em buông chẳng muốn níu giữ 1 cái gì...họ đến vơi nhau...rồi rất nhanh họ chia tay.
Cô bạn kia chuyển qua thích 1 anh chàng khác và câu chuyện em vô tình nghe được là: Do em làm anh buồn, cô ấy chỉ thấy tội nghiệp anh nên an ủi thôi. Giữa họ chẳng có gì như mọi người vẫn nói.
Em tức tối tìm anh hỏi rõ mọi chuyện,và anh trả lời rằng: "Xin lỗi anh cũng không ngờ, nếu cô ấy muốn phủ nhận chuyện của anh và cô ấy thì anh cũng chẳng biết làm sao, nếu đó là cái nguyên do tốt cho anh và cô ấy chia tay. Người ta không phải nghĩ nhiều với những thứ họ đã thấy"
Em mất 2 người bạn( học cùng lớp nhưng chẳng bao giờ nhìn mặt nhau)
Nhiều khi phụ nữ chúng em thật đáng thương, người cam chịu chỉ biết cam chịu, người cứng cỏi lại quá cứng cỏi, ngừơi chỉ biết ngọt ngào cũng chẳng phải là hay ho gì.
Thôi thì đã là cuộc sống, hay cứ yêu như những gì mình đang có:" Yêu bằng con tim nhưng hãy sống bằng lý trí"
Em cũng vui khi chị bảo dạo này anh rất quan tâm đến chị, chị thấy vui vì chắc là mọi chuyện đã qua. Em cũng mừng cho chị, quên ngay đi những cái mình đã biết...
Rồi cô bé kia gọi điện cho em, cô ấy bảo em chỉ mới nghe chuyện từ phía chị mà chưa nghe từ cô ấy. Sự thật em cũng muốn gặp cô bé ấy ngay sau khi gặp chị, nhưng do cô ấy đã đổi số điện thoại, 1 phần em cũng bận việc quá không hỏi xin số điện thoại mới của em ấy. Cô bé hẹn em 1 buổi gặp, nhưng sau đó cô ấy hõan lại với lý do đang đau, nói chuyện với cô ấy qua điện thoại....
Em đã hẹn anh 1 buổi nói chuyện cho rõ ràng, anh không trả lời tin nhắn....
Em cũng muốn giải quyết dứt điểm mọi chuyện về phía mình. Em đã hứa với cô gai kia : Nếu xác định được mọi chuyện như cô ấy nói mà không giống như chị kể và những gì em đã biết, em sẽ đính chính lại mọi chuyện.
Nói thật là nếu giờ gặp cô ấy, gặp chị em cũng nỏ biết tin ai. Bời vì ngừơi cho em câu trả lời thật nhất...là anh.
Dù không thể bằng cách này thì bằng cách khác,em sẽ chuyển hết những suy nghĩ của mình đến anh, đến chị đến cô bé kia, đến những ngừơi trong cuộc và cả những ngừơi ngoài cuộc.
Anh ạ! Em cũng chỉ là 1 ngừoi ngoài cuộc, vô tình biết và chia sẽ vậy thôi. Em chẳng muốn đi sâu, nghe kỹ làm gì, vừa mệt em lại vừa rắc rối. Việc của gia đình anh chị, tốt nhất vẫn là tự anh chị giải quyết. Cuộc sông ai cũng có cái này cái khác, chẳng có ai hòan hảo cả.
Và trong mỗi tổ ấm gia đình tưởng chừng như bình yên vẫn le lói đâu đó những kẽ nứt.
*Cẩn - Nhẫn - Cần - Tin*
Như hoa xương rồng
Ngại gì đất sống.
Born to shine! _ KS5Dforever!