gửi bởi mauemtrentuyet » Thứ 3 Tháng 12 08, 2009 7:12 pm
Biển chiều không anh!
Lẽ nào biển mặn bằng nước mắt
Sóng ồn ào sóng thắt về đại dương
Phút nông nổi vạn cánh buồm nghiêng ngả
Bỗng dị hình một vết đau thương
Em là con gái lạc vào mùa yêu anh ạ! Những dằn vặt suy tư như có rồi không để bóp mộng lòng em nát. Cũng một buổi chiều thanh vắng như hôm nay sao ngày ấy em ngây ngô chơi đùa, khờ dại để rồi giờ đây cũng vào chiều thanh vắng như ngày ấy em lặng lẽ lang thang phiêu bạt cùng sóng biển.
Trong tiếng ồn ào dữ dội của sóng biển em em tìm thấy sự im lặng trong anh. Trong sự vắng lặng tịch liêu của biển chiều cuối đông em tìm thấy sự cồn cào cuồng nộ trong em. Trong mênh mông bao la bạt ngàn của sóng nước em thấy sự đơn côi lẻ loi của chính mình. Và trong sự lặng lẽ của chính em để em thấy sự chơi vơi trống trải mai sau.
Biển là anh những cánh buồm nói vậy
Em là bờ cát nghĩ thế từ lâu
Đúng rồi! Thủy triều lúc đầy lúc vơi, biển lúc dâng cao ngập bờ lúc cạn dòng. Anh cũng thế mà thôi những đến và đi bất chợt lắm, những có và không chuyển hóa nhanh lắm, những được và mất luôn tồn tại trong tình yêu, trong anh và trong em.
Có bao giờ anh đến? hôn lên đôi mắt em
Có bao giờ anh đến? nói nên lời ly biệt
Sẽ không có những chiều ấy và cũng sẽ không có đâu lời ly biệt anh trao. Anh là thế mà như gió vội bay luôn đến và đi. Còn đâu anh những chiều vàng nhung nhớ, còn đâu anh những phút giây nồng say? Đã hết!
Có lẽ rằng khoảng không gian xa vời vợi và thời gian dài dằng dặc đã làm mờ phai sức sống của những ký ức yêu thương. Gió nhẹ nhàng đến rồi đi. Tình yêu cũng như những cơn gió bất chợt đến rồi đi để lại trong em cái dư vị nồng nồng lạnh lẽo.
Và rồi anh biết không
Cuộc đời trăm ngả rẻ
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn
Như con sông chảy về biển lớn, như con sóng vỗ về đại dương và cũng như cuộc đời thường Em cũng khóc cũng buồn đau sau những đổ vỡ, những yêu thương và sau những đợi chờ. Nhưng tất cả đề lặng câm. Em nắm tay gõ cửa cuộc đời mà cửa vẫn khóa đời im ỉm đóng. Có ai trả lời được những gì đã mất là vì sao?Có ai định hình được những mất mát, nỗi đau sau đổ vỡ?Có ai trả lời được cuộc đời sẽ trôi về đâu trong dòng chảy muôn nẻo này? Hạnh phúc thì giống nhau nhưng bất hạnh thì mỗi người một kiểu. Tất cả đều vô hình, ảo mộng. Em chỉ biết tách đôi vỏ buồn tìm chồi xanh hy vọng. Tất cả đều mong manh lắm bởi bản chất của cuộc sống là buồn và bản chất của con người là cô đơn, là trăm năm cô đơn, là sự thật hôm nay không thật đến mai sau. Mỗi con người là một ốc đảo có bao giờ hòa tan làm một đâu. Anh cũng thế mà !
Một trời xanh một biển tận cùng xanh
Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em!
Tình yêu làm cho con người ta buồn vui đầy lại vơi, làm cho ta đau đớn nhiều nhưng đó cũng chính là lý do khiến con người ta phải gượng dậy mà sống để thật sự người hơn!