gửi bởi danchogo » Thứ 7 Tháng 1 06, 2007 12:08 pm
Ngày ....tháng 11 năm 200...
Không mưa và không giá lạnh.
Một mình lặng lẽ trong quán cà fê quen, đắm mình trong âm thanh hổn độn, chát chúa. Tiếng gita của Slash, tiếng Alex thét gào đến xót lòng.
"....Don't ya think that you need somebody
Don't ya think that you need someone
Everybody needs somebody
You're not the only one
You're not the only one"
Nhưng lúc này đây, em không cần ai cả và chẳng muốn ai hết. Sự đau đớn trong tâm hồn làm cho tất cả như đóng băng lại. Tất cả tâm hồn, bản thể như kiệt quệ không cảm giác, chỉ thấy dườngnhư đau đâu đó trong tâm hồn.
G & R và November rain lang thang qua từng khoảnh khắc.
Hình như có giọt nóng lăn dài trên má, nóng rát.
"And it' hard to hold a candle
In the cold November rain...."
Ngày ... tháng 11 năm 200...
Một mình lặng lẽ bước trong mưa, em đếm từng giọt cô đơn và đẫm nổi nhớ. Anh có biết November Rain đang đôt cháy em như thế nào không???
Em mệt mỏi bỡi những ám ảnh u uẩn và rét mướt của cơn mưa măng đến.
"When i look into your eyes
I can see a love restrained...
...I know that you can love me
when there's no one lèt to blame
so never mind the darkness
we still can find away..."
Anh đã từng đem đến hơi ấm, sự bình an, niềm tin yêu. Em đã dựa vai anh đi qua những ngày mưa - những tháng 11 rét mướt.
Đông năm nay đến muộn, không mưa rơi, không giá buốt. Cái lạnh buốt đến từ thẳm trong tâm hồn, rét đến cắt xé còn hơn những cơn mưa dai dẳng.
Có những điều vĩnh viển ra đi cùng vạt nắg chiếu nhạt nhoà lảng bảng mùa đông. Nổi nhớ chỉ nhân lên niềm đau mất mát và sự trống trải chán nản.
Tiếng gita lúc dữ dội, lúc sâu lắng của Slash như cắt xé.
Hôm nay mưa và November Rain như dội vào lòng nỗi buồn da diết, khắc khoải khôn nguôi. Bước ra hè phố, hoà mình vào làn mưa, ướt sũng nước. Mắt ráo hoảnh, lòng bình thản đến không còn có thể khóc được nữa.....
"When your fears subside, and shadows still remain......................We still can find away, cause nothing's last forever, even could November rain"
Khi nỗi sợ hãi lắng xuống, dư vị của nó vẫn còn lại đây..........nhưng chúng ta vẫn sẽ tìm ra lối, vì không có j là mãi mãi, kể cả những cơn mưa buốt giá của tháng 11.
Sự phiêu lưu chứa đựng phần lớn sự bất trắc, tòi tệ hơn là sự tốt đẹp viên mãn về sau.