Bí thư chi bộ luân chuyển - Bài 1: Từ cán bộ huyện ủy lên... cán bộ bản Là một cán bộ Đoàn lâu năm, đang là cán bộ tổ chức huyện ủy, Phan Thanh Bình được điều động về cơ sở theo diện luân chuyển cán bộ lãnh đạo và quản lý đợt đầu tiên của huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình theo tinh thần Nghị quyết số 11 của Bộ Chính trị. 7 năm cùng ăn, cùng ở, cùng làm, người bí thư chi bộ trẻ Phan Thanh Bình đã trải qua bao trăn trở lo toan để có thể nói rằng: “mình là cán bộ của người Arem!”.
Đầu năm 1992, tộc người Arem trong cơn hấp hối được bộ đội biên phòng phát hiện, cứu sống và đưa về định cư. Với nỗ lực của cộng đồng, người Arem đã có bước tiến bộ vượt bậc, nhưng trước mắt của Phan Thanh Bình là một núi khó khăn. “Không leo làm sao vượt núi!?” - Phan Thanh Bình nghĩ thế và... leo!
Ngày 12.6.2003, Phan Thanh Bình nhận được quyết định luân chuyển lên xã Tân Trạch, xã nằm biệt lập giữa vùng lõi của vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng thuộc huyện Bố Trạch (Quảng Bình).
Từ huyện lỵ Bố Trạch lên xã chỉ có thể đi được bằng một loại xe U-oát của Liên Xô cũ. Người ta giới thiệu cho nhóm phóng viên chúng tôi một người chuyên cho thuê xe đi đường rừng, giá không thêm không bớt, 4,5 triệu đồng. Nói thế để biết đoạn đường đến với đồng bào chỉ 70 km, hầu hết là đường tốt, đoạn còn lại chỉ 23 km khó khăn đến thế nào.
Bình nhớ lại, khi có quyết định thì anh đang phải nằm điều trị tại Bệnh viện TƯ Huế sau một ca giải phẫu, vợ đang là nữ y tá ở Nông trường Việt Trung xin nghỉ phép vào chăm. Anh bảo sức trẻ, ốm rồi sẽ khỏe, mẹ già con dại đã có vợ lo, mình là một cán bộ Đoàn xông pha phong trào lâu năm (anh là Bí thư Đoàn thị trấn, sau vào Thường vụ Huyện đoàn rồi chuyển qua làm cán bộ tổ chức Huyện ủy Bố Trạch) khó khăn không ngại... chỉ có điều nơi đến, nói là xã, nhưng Tân Trạch chỉ có một bản duy nhất với 50 hộ, 230 nhân khẩu toàn đồng bào tộc người Arem trong diện đặc biệt khó khăn, đời sống với bao hủ tục lạc hậu đè nặng, không băn khoăn sao được.
Bình nhớ lại: “Năm 2002, tôi đã là cán bộ tình nguyện lên xã, cũng có biết chút ít về đồng bào ở đây, nhưng để làm cán bộ, bí thư chi bộ của xã biệt lập giữa bạt ngàn rừng rú, thì tôi chưa từng nghĩ đến. Vì thế khi tổ chức giao nhiệm vụ, trong lòng tôi biết bao trăn trở, lo toan. Phải bắt đầu từ đâu đây? Câu hỏi đó ám ảnh tôi mãi. Nhưng ám ảnh là để tìm lối đi. Đảng tin mình, đồng bào chờ mình, mình phải làm sao cho xứng đáng với lòng tin đó”.
Ngày nhận công tác, Bí thư Huyện ủy Bố Trạch Phạm Hồng Thanh cùng ngồi xe U-oát đưa Phan Thanh Bình lên tận xã. Vợ anh chuẩn bị cho 3 cân cá khô, 2 chai nước mắm, cùng nhiều dụng cụ làm nương, phát rẫy và 1 can rượu để tặng đồng bào làm quà ra mắt... Trước mắt Bình là cả một vùng rừng núi cô tịch, ẩn chứa biết bao trắc trở.
Cách đây 18 năm, giữa năm 1992, chúng tôi theo chân đoàn cán bộ Ban Dân tộc miền núi Quảng Bình lên đây. Đêm, dưới chân núi Côtarét sừng sững, ngọn lửa bập bùng cháy, xiên thịt đã hết, ché rượu nằm nghiêng, già làng Đinh Riêng ngửa mặt lên trời mà kêu: “Sống rồi, sống rồi. Châm rău! Châm rău!” (Châm rău tiếng Arem có nghĩa là người, nhưng khi nói “châm rău!” tức là muốn khẳng định “tao là người!”).
Đầu năm đó, khi các chiến sĩ biên phòng phát hiện ra người Arem đang cư ngụ tại hung Va, hung Én, bản Nịu, Khe Rung... khi họ đang trong tình trạng hấp hối. Thật khó tin rằng, đó là những sinh - vật - người. Những đứa trẻ trần truồng vàng bủng, những cô gái ngực lép kẹp, quắt queo như cây sậy, những người già đờ đẫn chờ ngày về với Giàng... Từ các hung (hung là một bãi đất hẹp nhưng bằng phẳng dưới một mái núi đá vôi chìa ra như cái ô-văng - hay hàm ếch - cạnh dòng suối) 98 người Arem cuối cùng được đưa về km 39 đường 20 sống trong 21 ngôi nhà nhỏ mới làm. Từ đây bản có tên là “bản 39”.
Những ngày đầu gặp Jân (người Kinh - theo cách gọi của người Arem) họ luôn miệng nói châm rău, châm rău (tôi là người, tôi là người). Hồi đó có nhiều bài báo viết rằng, Quảng Bình phát hiện ra... người rừng! Thực ra thì họ không phải và không bao giờ là người rừng. Bằng chứng là lúc đó, già làng mang ra một cái ống nứa, lôi từ trong ra một con dấu rồi lấy nhọ nồi bôi vào, đóng lên giấy công tác chúng tôi. Đó là con dấu vuông của xã Tân Trạch có từ thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa! Ông bảo, đó là lần đầu tiên ông sử dụng con dấu của trên cấp cho mình. Hóa ra họ là một đơn vị hành chính hẳn hoi nhưng bị... thất lạc! (Thời đó Quảng Bình là trọng điểm bắn phá của địch, bom đạn khốc liệt diễn ra hằng giờ).
Người Arem lúc đó chưa có ai biết một cái chữ. Một nửa trong số họ bị bệnh bướu cổ. Riêng trận dịch năm 1991 (trước khi phát hiện ra họ) đã có 20 người chết. Đau ốm, bệnh tật là vậy nhưng họ chỉ thèm rượu và thuốc lá. Từ già đến trẻ, thấy rượu là mắt sáng lên, đang sốt rên hừ hừ cũng ngồi bật dậy. Điều kỳ lạ nữa là không có cái ăn họ có thể nhịn một ngày, không có rượu uống họ có thể nhịn được một buổi, nhưng họ không thể nhịn được thuốc lá lấy một giờ. Không có thuốc họ quấn bất kỳ thứ gì có thể đốt cháy để bập phì phèo.
Con trai con gái quan hệ với nhau thoải mái nhưng phải ngoài bản. Lần đó ông Đinh Nâu đã làm mọi người hoảng hồn khi nói: “Nay người Arem còn ít quá nên con chú lấy con bác, con cô lấy con cậu, hồi trước thì không”.
Anh Đinh Bu lúc đó 33 tuổi mà vợ đã 8 lần sinh nhưng chỉ nuôi được 3 đứa. Còn anh Đinh Trâu thì bảo: “Vợ mềng năm mô cũng đẻ, nhớ không hết được!”. Năm 1994, vợ anh mất cùng đứa con mới sinh, anh nuôi 3 đứa còn lại.
Người Arem rất lạ, họ nói được tiếng của tất cả các tộc người trong vùng như Khùa, Mày, Mã Liềng, Vân Kiều, Ma Koong... nhưng người tộc khác không bao giờ biết tiếng Arem, kể cả dâu và rể của họ là người tộc khác về sống chung. Tiếng Arem cũng chỉ được dùng trong các lễ nghi tín ngưỡng và đặc biệt không dùng khi có người lạ.
Có lẽ tục giữ tiếng cho riêng tộc mình là lý do không còn ai biết về lịch sử của tộc người này. Già làng Đinh Riêng trầm tư: “Ngày trước người Arem mềng ngồi bên bếp lửa hát và kể chuyện hết đêm này qua đêm khác, nay không ai nhớ gì, quên hết rồi!”. Một tộc người không biết lịch sử của mình, đó là mối nguy lớn nhất.
Khi Phan Thanh Bình lên xã nhận nhiệm vụ, đồng bào đã có một bước tiến bộ vượt bậc. Xã có cán bộ và 4 đảng viên là ngưòi Arem, đó là Đinh Uân, Đinh Nâu, Đinh Ốc và Đinh Bu (Đinh Nâu đã mất sau đó). Nhưng trước mắt người cán bộ, đảng viên, bí thư chi bộ Phan Thanh Bình là một núi khó khăn: Xã không điện, không đường, không trường, không trạm với bao hủ tục đè nặng lên con người...
“Không leo làm sao vượt núi!?” - Phan Thanh Bình nghĩ thế và... leo!
Bí thư chi bộ luân chuyển - Bài 2: Bản là ngôi nhà thứ hai Từ một tộc người có nguy cơ bị tuyệt chủng, ngày đó có mơ cũng không thể tưởng tượng được, 18 năm sau họ đã có một cuộc sống ổn định, bản có 13 đảng viên, cán bộ chủ chốt là người Arem!
Khó khăn đầu tiên mà Bí thư Chi bộ xã Tân Trạch Phan Thanh Bình phải đối mặt đó là trường hợp của ông Hồ Dương. Gia đình ông Hồ Dương trước ở bản Rào Con (Quảng Trị) ra đây cư ngụ. Ông là người Vân Kiều, bà con Arem bảo ông khôn, hay tính toán, nên thành kiến không cho ở chung. Ông buộc phải chuyển lên bản Ban nhưng sau đó cũng không sống được nên tìm đường quay lại. Đồng bào Arem lại nhất quyết không cho vào bản. Phải mất nhiều công sức vận động, thuyết phục, cuối cùng bà con mới “tin cán bộ Bình nên cho vô ở”. Nhưng bà con cũng chỉ cho ông làm một cái nhà ở cuối bản.
Dần dà, các thành viên gia đình ông Hồ Dương nghe lời, làm theo cách chỉ bảo của Bí thư Bình; dân bản nghe lời Bí thư Bình nên gia đình ông Dương và bà con mới bắt đầu hòa hợp.
Tết năm đó, nghĩa là chừng hơn nửa năm sau khi Bình lên công tác thì ông Hồ Dương qua đời. Gia đình nhất định phải chờ Bí thư Bình lên mới đi chôn. Phan Thanh Bình bỏ tết nhất, mùng một tất tưởi tìm cách lên đến nơi thì người chết đã có mùi. Bà con bó thi thể ông Hồ Dương trong chiếc chiếu, xung quanh buộc 24 lẻ ná (cây nứa) đan dây lại rồi khiêng đi chôn. Không được phát đường, chỉ băng rừng mà đi xa kẻo sợ con ma quay về bản. Bình tâm sự: “Đám tang thì ai cũng buồn, nhưng qua đó đồng bào thấy tin mình, coi mình như một người thân, một chỗ dựa mới chờ mình lên đưa họ đi; qua đám tang thấy bà con bản làng hòa hợp được nên cũng mừng lắm!”.
6 năm sau ngày ông Hồ Dương mất, con trai ông là Hồ Sàn đã trở thành đảng viên, hiện làm Xã đội trưởng xã đội Tân Trạch.
“Ngày đi làm, đêm về tôi cùng anh em bộ đội biên phòng cắm bản phải chong đèn học tiếng Arem, không biết tiếng thì không thể nắm bắt tư tưởng, không thể vận động được bà con, nên phải học”. Một dân tộc sống khép kín, không muốn cho ai biết ngôn ngữ của mình đã chấp nhận truyền lại tiếng mình cho cán bộ, đó đã là một thành công lớn.
Cán bộ Bình ba cùng, "cùng ăn, cùng ở, cùng làm" với đồng bào nhưng phải như đồng bào thiệt, đó thực là chuyện không dễ đối với một người sinh ra và sống 39 năm ở miền xuôi.
Phan Thanh Bình kể, vài tháng có xe mới về nhà một lần, lần nào vợ cũng làm cho 3 cân cá khô, 2 chai nước mắm... nhưng khi lên thì cùng đồng bào ăn chung. Hết rồi thì có gì ăn nấy. Làm bí thư ở bản Arem không khác gì làm ông bố trong gia đình, mỗi sáng lại đến từng nhà đánh thức họ dậy, kêu súc miệng, rửa mặt, người đi làm thì bắt tay chỉ việc, các cháu đến trường thì giục đi, đi rồi lại đến kiểm tra coi đã vô lớp chưa, về nhà lại bày cho chúng học bài... Hằng ngày đi hết nhà này đến nhà khác, họ làm chi mình cũng phải chỉ từng li từng tí cứ như chăm con mọn. Rồi họ làm, mình làm mà phải làm hơn họ, nhưng không được tỏ ra trên họ.
Khổ nhất là mấy đứa trẻ con, các tổ chức như Hội Chữ thập đỏ Đồng Hới, Báo Thanh Niên... mang áo quần sách vở lên cho nhiều lắm, nhưng mặc bộ nào nó đi rừng trèo cây, lội suối bắt cá rồi vứt đó ở truồng đi về, mình phải đi tìm lại, cái được cái mất...
Bằng nhiều nỗ lực của cả cộng đồng, đến năm 2004 cuộc sống của đồng bào bước sang một giai đoạn mới. Bình kể: “Tôi còn nhớ hôm đó là ngày 3.3.2004, bác Nguyễn Minh Triết, lúc đó là Bí thư Thành ủy TP.HCM, cùng đoàn của thành phố lên cắt băng khánh thành, bàn giao 43 ngôi nhà do bà con TP tặng cho bản. Đoàn còn tặng thêm mỗi gia đình một ít tiền, áo quần, ti vi...”. Hôm đó, bản vui như ngày hội.
Bây giờ thì xã đã có một chi bộ với 28 đảng viên, trong đó có 13 người Arem và 11 giáo viên, còn lại là cán bộ, bộ đội biên phòng cắm bản... Công tác phát triển Đảng được chi bộ chăm lo đều đặn.
“Từ khi tôi lên đến nay, để xem nào, Đinh Na, Đinh Minh, Đinh Côi, Đinh Tân, Đinh Hàm... đã có 7 cháu vào bộ đội. Các cháu người Arem có học vào bộ đội, khi xuất ngũ đều được cho đào tạo, bồi dưỡng để làm nòng cốt. Hiện cán bộ chủ chốt của xã đều là đảng viên người bản địa, như Đinh Trặp, Chủ tịch, Y Gia (nữ), Phó chủ tịch HĐND; Đinh Lâu, Chủ tịch, Đinh Hoe, Phó chủ tịch UBND; Đinh Đu, Chủ tịch Hội Nông dân; Hồ Sàn, Xã đội trưởng, Hồ Tân, Xã đội phó; Đinh Na, Trưởng công an; Y Te, Phó chủ tịch Hội Phụ nữ; Đinh Cu, cán bộ tư pháp; Đinh Khinh, Phó bí thư Xã đoàn... Đinh Cu và Đinh Kinh là hai đảng viên trẻ vừa được kết nạp”. Xây dựng được một bộ máy hành chính tự quản như thế cũng đã là một kỳ tích. Bí thư Phan Thanh Bình kể chuyện bản thuộc làu như chuyện nhà mình.
Bản cũng đã có trường học với 21 giáo viên từ miền xuôi lên, hiện có 74 học sinh tiểu học và trung học cơ sở chia làm 11 lớp. Lớp nhiều thì có 8 học sinh, lớp ít thì 3 học sinh. Ngày các cháu học, đêm nhiều cặp bố mẹ chưa biết chữ cũng đi học. Cuối năm rồi bản mở thêm một lớp mầm non cho 27 cháu, mỗi tháng mỗi cháu được cấp tiêu chuẩn ăn 70 nghìn đồng...
Bản bây giờ đã có điện năng lượng mặt trời, có ti vi, sóng điện thoại... nên dù cách trở về địa lý nhưng ngày ngày họ vẫn được tiếp xúc với ánh sáng văn hóa của cộng đồng. Điều đó trước đây dù có mơ đồng bào cũng không thấy được.
Hành trình đến với cộng đồng của người Arem là nỗ lực phi thường của Đảng bộ, chính quyền, bộ đội biên phòng, các thầy cô giáo cắm bản và các tổ chức xã hội, nhưng trong từng bước đi đều có dấu ấn của người Bí thư Chi bộ Phan Thanh Bình. Anh tâm sự: “Tôi coi bản như ngôi nhà thứ hai của mình. Đảng còn cần, dân còn tin yêu, mình còn làm được điều gì đó giúp bà con thì tôi còn ở lại”.
Ông Đinh Đu, một già làng, hiện là Chủ tịch Hội Nông dân xã Tân Trạch, bằng một giọng chân tình chất phác đậm chất Arem, nhận xét: “Bình về thì dân nhớ, Bình ở thì dân thương. Bình mần cũng tốt đó. Bình nghe lời Bác Hồ!”.
Sau ba năm hết thời hạn luân chuyển cán bộ, Phan Thanh Bình tiếp tục cắm bản trong vai trò cán bộ, đảng viên tăng cường.
Bí thư chi bộ luân chuyển - Bài cuối: Phan Thanh Bình "4 nhất" Đó là "danh hiệu" mà chi bộ Tân Trạch của người Arem tặng cho Bí thư Phan Thanh Bình: "đi luân chuyển sớm nhất, đến nơi khó khăn nhất, thời gian luân chuyển dài nhất và được đồng bào yêu quý nhất". Với chúng tôi, cái nhất sau cùng là quan trọng nhất!
Để lại miền xuôi mái ấm gia đình, gần 7 năm "ba cùng" với đồng bào khiến Bí thư Chi bộ xã Tân Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình) Phan Thanh Bình, người cán bộ Đoàn năng động ngày nào giờ gương mặt đã có nhiều nét khắc khổ của người miền núi mà anh em gọi đùa là "giống người Arem mềng rồi". Gặp Thảo, vợ Bình, ở thị trấn Nông trường Việt Trung, chúng tôi bất ngờ vì cô có gương mặt thuần khiết, trẻ trung và rất xinh đẹp. Mang chuyện này ra đùa Bình: "Này, ông liều nghe, vợ đẹp thế này lại bỏ ở miền xuôi, lên miền núi ở đến 7 năm". Bình cười rổn rảng: "Nhờ trời cả thôi anh ơi. Mình thương bà con thì "người ta" thương lại mình thôi".
Nhưng 7 năm ở Arem là những tháng ngày chẳng dễ dàng gì với người bí thư chi bộ luân chuyển này.
"Trong cả một núi công việc phải làm, Bình bắt đầu từ đâu", chúng tôi tò mò hỏi. Bình kể: "Bằng kinh nghiệm của nhiều năm làm công tác phong trào Đoàn, việc đầu tiên là dựa vào chi bộ, cùng với các đảng viên trong chi bộ là người Arem, chúng tôi bắt đầu kiện toàn lại bộ máy tổ chức, hoạt động của chi bộ và các đoàn thể. Đây chính là nòng cốt để tuyên truyền vận động đồng bào. Khó nhất lúc đó là vận động bà con bỏ thói quen du cư, từ bỏ nơi ở cũ để về định cư ở bản mới, trong những ngôi nhà tình nghĩa, quà tặng của Đảng bộ và nhân dân TP Hồ Chí Minh. Ổn định chỗ ở rồi, chúng tôi cùng bộ đội biên phòng, kiểm lâm và đảng viên trong chi bộ vận động bà con từng bước bỏ hủ tục. Bày cho bà con biết ăn ở hợp vệ sinh, biết tổ chức sản xuất, biết bảo vệ rừng, biết làm để có cái ăn...".
Miệng nói tay làm, Bí thư chi bộ Phan Thanh Bình trực tiếp "cầm tay chỉ việc" cho bà con. Cứ thế, đồng bào nghe, đồng bào thấy, đồng bào hiểu rồi đồng bào làm theo. Không chỉ nhận khoán bảo vệ 1.000 ha rừng cho Khu Bảo tồn thiên nhiên Phong Nha - Kẻ Bàng, mỗi hộ còn được vay 5 triệu đồng không lãi để phát triển sản xuất, chăn nuôi. 7 ha rừng gỗ huê quý hiếm, hàng trăm con bò, lợn, hàng nghìn gia cầm... là thành quả lao động của người Arem. Thành quả đó thực sự là một cuộc cách mạng trong thay đổi phương thức sản xuất của một tộc người vốn trước đây chỉ biết săn bắt, hái lượm.
Bà Y Triêng, người Arem, nói: "Cán bộ Bình lên đây giúp đồng bào mình nhiều lắm, giúp biết trồng cái cây, nuôi con lợn, con bò, hướng dẫn ăn ở sạch sẽ, chữa cái bệnh cái tật, con cái được học hành. Mình cám ơn cán bộ Bình nhiều lắm!".
Bây giờ thì ánh sáng văn hóa, cái chữ của Cụ Hồ đã vượt núi rừng lên với đồng bào. Cái đói, cái rét, bệnh tật không còn là nỗi ám ảnh của dân bản. Bóng tối của các hủ tục lạc hậu của một tộc người giữa đại ngàn Trường Sơn đang dần được đẩy lùi.
Phó bí thư Huyện ủy Bố Trạch Trần Thanh Văn nhận xét về người cán bộ, đảng viên luân chuyển của huyện mình: "Từ khi đồng chí Phan Thanh Bình làm bí thư chi bộ Tân Trạch, phải nói tình hình kinh tế - xã hội của xã có bước chuyển biến đáng kể, hết sức phấn khởi, đời sống mọi mặt của đồng bào ngày một cải thiện. Huyện ủy đánh giá đồng chí là một cán bộ, đảng viên có năng lực tổ chức, hoạt động, có nhiều sáng tạo trong quá trình chỉ đạo ở một xã khó khăn nhất của tỉnh để phát triển kinh tế xã hội của xã".
Tất cả những điều đó, theo Phan Thanh Bình cũng chỉ là kết quả bước đầu. Nếu ai từng biết về tộc người Arem thì biết lịch sử của họ gắn liền với việc di cư. Biết bao nhiêu lần về bản rồi lại bỏ đi rồi lại về bản... Trong mỗi con người Arem vẫn tồn tại bản năng của một con người thích cuộc sống tự do, phóng khoáng giữa đại ngàn, dù biết tự do của mình luôn luôn có cái chết rình rập.
Tính đường lâu dài, Bí thư Phan Thanh Bình trở nên đăm chiêu: "Phải có một con đường anh ạ. Một con đường thực sự để đi lại, để mở rộng giao lưu. Khi đã có con đường, người Arem có thể tiếp xúc với bên ngoài dễ dàng thì từ đó, qua trao đổi buôn bán, trao đổi ngôn ngữ... nhận thức của họ tự khắc sẽ được nâng lên. Tôi nghĩ, chỉ có một con đường, phải có một con đường!".
Con đường mà Phan Thanh Bình nói đến là đường 20, đoạn từ hang Tám cô huyền thoại ở km 16 đến bản Arem (dài chừng 23 Km). Bình nói con đường đó đã được khảo sát xong, kinh phí đầu tư chừng 25 tỉ đồng nhưng cho đến nay vẫn chưa được xây dựng.
Bí thư Bình tâm tư: "Việc học hành của các em thì các anh cũng biết rồi. Các em nhận thức hạn chế, lại phải học qua tiếng Kinh, có nghĩa là phải học tiếng Kinh trước khi học văn hóa, vì thế chữ được chữ mất. Chỉ có giao lưu với người miền xuôi nhiều thì tiếng Kinh của các em và bà con Arem mới được cải thiện. Lúc đó việc học của các em, việc làm của bà con cũng sẽ được cải thiện hơn".
Một con đường để đưa đồng bào đến với cộng đồng, đến với văn minh, để từ đó họ tự nói, tự viết, tự tìm hiểu về dân tộc mình, đó là con đường ngắn nhất để dẫn họ tiếp cận với tri thức nhân loại.
7 năm, thời gian đủ để biến người cán bộ trẻ tuổi 40 thành người đàn ông 47 tuổi. 7 năm nhiều người đang loay hoay toan tính cho cuộc đời thì Phan Thanh Bình đã làm được một việc ít ai làm được, đó là trở thành người cán bộ được đồng bào Arem yêu quý nhất.
Phan Thanh Bình tâm sự, 7 năm, anh thấy như mình không phải già đi mà lớn lên. Và, có một điều có thể Bình không biết đến, ở đâu đó có những người trong diện luân chuyển vẫn tính toán thiệt hơn, thì chính anh là một trường hợp điển hình, là bài học kinh nghiệm sống cho các tổ chức cơ sở Đảng ở Quảng Bình trong công tác luân chuyển cán bộ.
Bí thư Phan Thanh Bình, người cán bộ, người con của tộc người Arem chỉ nghĩ đến một điều: "Khi Đảng còn cần, dân còn tin yêu thì mình còn ở lại với đồng bào". Giản dị thế thôi!
Nguyễn Thế Thịnh - Quang Nam - Bùi Xuân
(Hiện nay bác không còn làm bí thư nữa mà là một nguời khác, không biết bác bị/ được điều đi mô rồi).Phần 1:
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/ ... 63059.aspxPhần 2:
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/ ... 65202.aspxPhần cuối:
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/ ... 21644.aspx