Phép so sánh giữa đường Hà Nội và Đồng Hới
Không biết anh em Huế, Đà Nẵng và Sài Gòn thế nào chứ riêng tui đi học Hà Nội mới chưa đầy một năm mà đã phải đau tim hơn hai lần vì suýt đụng xe và chưa kể một số lần khác bị người ta chửi mà không hiểu nguyên do. Hồi trước đi học cấp 3, sáng dậy muộn chỉ cần vớ cặp sách rồi chạy vèo vèo tới trường chưa đầy 5 phút, bây giờ lên đại học sáng đã phải dậy sớm trước cả tiếng đồng hồ rồi chạy ra bến xe buýt hơn 10 phút thế mà vẫn có khi trễ xe, đã thế xe buổi sáng toàn bỏ bến, nhìn mấy chiếc xe vi vu chạy qua mà điên cả tiết nhưng ko làm gì được. Chỉ biết gửi theo " nụ hôn thần chết" đã thế ta chuyển sang đi xe đạp cho lành nhưng thực tế cũng không lành cho lắm. Buổi sáng lọc cọc xe đạp ra cái ngõ vừa dài vừa hẹp vừa bê bối những người và hàng. Rồi phải ngó ngược ngó xuôi xem có công an không để vượt qua đường bên kia đi cho nhanh đỡ mất công lượn lại. Nói chung là phải sử dụng nhiều chiến thuật để bảo toàn tính mạng và danh dự vừa đảm bảo đúng h đến lớp. Khi đã lao xe ra đường chính thì đành chấp nhận phận xe đạp bé mọn phải nhường xe máy và tập hợp các loại ô tô lớn nhỏ. Đau khổ hơn là đã nhấn nhường rồi còn không được yên có khi còn bị kẹt giữa hai chiếc ô tô loại bự. Chưa kể những lần vì mãi đuổi theo một chiếc áo đồng phục quen thuộc mong tìm đồng hương mà không qua đường được đồng nghĩa với việc đành phải quay lại một đoạn đường dài vô tận kèm theo muôn trùng gian khổ và nguy hiểm rình rập. Hồi trước có khi vừa đi xe vừa đọc xong một cuốn truyện doremon mà chẳng hề hấn gì giờ thì cứ bước chân ra ngoài đường thì phải căng dây thần kinh não lên mà điều khiển chiếc xe đạp đáng thương... Chuyện thì còn dài nhưng thời gian thì có hạn nên em xin phép được dừng ở đây mong các bác ủng hộ cho


, nhưng ai cũng dễ tính thì có gì vui, phỏng ạ!
.