Gửi Em,
Em ơi! Em có nghe gì không? Trời vào Thu rồi em ạ!
Những ngày nắng chói chang đã sắp qua rồi, Ôi cái nắng giữa trưa hè mới dã man làm sao. Giờ thì anh biết tại sao con Ve sầu không thể ngủ trưa mặc dù đang được nghỉ hè! Tại trời nóng quá nên nó đành hát ve ve như ai oán! Thật là khổ thân con ve ve!
Hồi nhỏ, Anh cứ thắc mắc không hiểu sao con ve ve nó biết mùa hè về mà hát veve. Chuyện đời những tưởng phức tạp thì hóa ra lại đơn giản.
Nói chuyện con ve mới nhớ, ngày xửa ngày xưa, dạo mà tụi mình hay trốn giấc ngủ trưa mặc dù được Mẹ canh rất chặt. Mẹ bảo tụi con còn nhỏ thì tranh thủ ngủ trưa đi để nhanh lớn, chứ lớn lên rồi không thể ngủ trưa đâu do bận cơm áo gạo tiền... Càng lớn, anh càng thấy Mẹ nói sai, bây giờ người lớn cũng đi ngủ trưa mà mặc dù bận rộn trăm công vạn việc mà cũng tranh thủ ghé 1 nhà nghỉ nào đó để ngủ trưa, không quên rủ Cô bạn đồng nghiệp đi cùng, chắc để share tiền phòng và đánh thức bởi sợ ngủ quên!
Anh viết cho em đôi dòng để nói em biết là sau ngày hôm nay là ngày mai rồi đấy nhé!
(Bài viết tham dự cuộc thi viết thư tình lảng nhách
)






