Thấy hay hay, nên post chơi.
Kỳ 1.
• Sáng đến văn phòng sớm, mới 8 giờ nên chả thấy ma nào cả. Mấy hôm “bận”, lung tung......
• 10 giờ có hẹn với khách hàng, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc tập đoàn ABC made in Trọc Phú chính hiệu. Ấy là diễn Nôm ra thế chứ trên Cạc-đờ-vi-dít thì ngài là President of the Board of Management & General Director. Chắc bố làm to, hoặc vợ tuy già nhưng khoản hồi môn cũng khá nên ngài được thơm lây chứ trình của ngài cao hơn gián vài xăng-ti-mét dù luôn miệng nổ “tái cơ cấu vốn, chiết khấu chứng từ hàng xuất, bảo lãnh thầu, dịch vụ nhờ thu” thì trừ phi trúng số độc đắc ngài mới có tiền (nhiều) mức ấy. Thôi bỏ qua, cái chính là em thư ký xách cặp cho ngài sao mà “hot” thế: mặt sáng long lanh, dong dỏng cao đủ tiêu chuẩn thi hoa hậu của anh Dương Kỳ Nam; tóc vấn cao kiểu Nam phương Hoàng hậu lộ gáy vương vất mấy sợi tóc mai, váy hai dây hở trọn bờ vai tròn, trắng trong ngọc bích; chân váy hơi hơi ngắn, điểm một nhát xẻ táo báo chừng 20cm đủ khiêu khích gã đàn ông có tiếng “người cha mẫu mực, ông chồng chu đáo”. Mẹ kiếp, không biết em đã làm bao thằng trong-trắng-sinh-viên (như anh gần hai chục năm về trước) ôm guitar-bập bùng-tự sự-Châm lửa điếu thuốc cuối cùng-Xập xòa-Kỷ niệm-Đêm Kinh Kỳ thuở ấy-xanh lơ ...
• Cũng chẳng hiểu tại sao gã-đàn-ông tự tin là mình từng trải lại dễ bị xiêu lòng trước những cô gái tóc đủ dài, bới trần lộ gáy, cao một chút, giọng thẽ thọt thêm một chút. Xiêu lòng thôi, có nghĩa là sẽ giúp-đỡ-ở-mức-cao-nhất trong khả năng có thể chứ tuyệt không có vụ à ơi hay bị lạm dụng ở đây. Tự bào chữa: con người chứ có phải gỗ đá gì đâu, thằng nào thấy cái đẹp mà không nghiêng ngả thì hoặc là dở hơi, hoặc là cái-chức-năng-đàn-ông có vấn đề, nói toẹt ra là YẾU.
• Lại nói về em-thư-ký-trẻ-trung cho ngài Chủ tịt kiêm gì gì đó (Lạy Chúa lòng lành vô cùng xin ngài đừng cho kẻ khô đạo kia chức vụ kiêm bồ già hay đại loại tương tự nó). Em đẹp-mọi người công nhận cả. Chẳng thế mà khi em đi ngang sảnh chờ vào phòng họp, văn phòng gã-đàn-ông này dù đã có tiếng là MỘT RỪNG HÔNG (nhưng với riêng gã thì cái rừng hồng ấy không nụ, không hoa, toàn gai, lác đác vài cái lá răng cưa – con thầy, vợ bạn, gái cơ quan; ba nhóm khách hàng này là phải cấm tuyệt đối không giao dịch!!!!) nếu tinh ý chắc đã kịp nhận chừng gần chục ánh mắt quét dọc ngang và chừng đó lời bình phẩm xuýt xoa pha không ít phần ghen tỵ. Đúng là cái giống đàn bà, thấy người khác trẻ hơn mình, hấp dẫn hơn mình là nhất nhất phải soi cho được lỗi để mà dè bỉu.
• A-rê-ka, cái lỗi ấy đây rồi: giọng nói. Lớn lên ở miền-gái-đẹp cách Hà nội chừng 100Km về hướng biển, lên Hà nội học Đại học ít năm rồi ở lại tổng chừng chưa quá 6 năm nên oanh vàng vẫn còn “chua và hơi thô, mà nhà văn Nguyễn Công Hoan bảo là tại nguồn nước”. Thì vẫn biết ngọc còn có vết nữa là, nhưng mà vẫn tiếc. Chẳng sao, nghe qua tiếng ăng-lê trong khi họp mà; gã chỉ nhận ra khi trong bữa trưa, bộ ba em-trọc phú Chủ tịt và gã ăn trưa, thực hành giáo huấn của cố Thủ tướng PVĐ “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt”, và khi về lại văn phòng nghe đám mặc quần một ống kia bàn tán.
• Buổi gặp đầu tiên với ngài Trọc-phú-chủ-tịt kết thúc sau chừng gần 1 tiếng. Dự án của ngài có nhiều, nhưng cần đánh giá lại trước khi cam kết thêm. Hình như ngài cũng bất-chợt-nhận-ra mình hơi thiêu thiếu điều gì so với người đối thoại chắc kém xa ngài chừng gần hai chục tuổi nên “họp xong mời anh ta đi ăn bữa cơm thân mật, tôi quý anh còn trẻ mà hiểu biết nhiều”. Hà nội trưa tháng Tư năm con Gâu gâu nắng như đổ lửa, ra ngoài ăn là cả một cực hình nhưng ngài-chủ-tịt không quen ăn buffet, cứ phải gà qué giò chả, vả lại cũng hơi “nghiêng sườn Đông” vụ em thư ký nên điềm tĩnh nhận lời. “Tôi mời nhưng anh chọn địa điểm, tôi có nhà trên này nhưng nói thật chỗ ăn uống biết ít NẮM, chỗ nào vắng vắng anh em mình bàn thêm ít nữa”, ngài chủ-tịch bộc bạch. Dạ, lĩnh ý ngài, “Emperor 18 Lê Thánh Tông, 12 giờ 15. See you then”
• Gã bị cố tật là đi bộ rất nhanh. Hồi chưa lấy vợ thi thoảng hai đứa thả bộ cuối tuần thì đã-từng-là người-yêu; giờ-không-chắc-còn-yêu-nữa-không nhưng đang-là-vợ chỉ dám đi giày cao ghót+xăng đan cao gót mỗi thứ không quá 1 lần vì đau chân bởi đã-từng-là-người-yêu hổn hển “anh đi chậm thôi nào, anh không thấy em vừa đi vừa chạy à”. Vụ tiễn khách trưa qua cũng thế, tối muộn thấy cái SMS “sao lại có người đi bộ nhanh như anh thế nhỉ?”, hey!!!!
• Một bữa trưa như nhiều bữa trưa vừa ăn vừa bàn công việc khác. Khác chăng hôm nay ngoài 2 em lễ tân áo dài đỏ xinh như mộng của Emperor đón khách dưới sảnh có thêm một bông hoa váy hơi hơi ngắn đến để so-bề-tài-sắc. “Ta NÀM chai rượu nhỉ, tôi nói rất thật NÒNG NÀ tôi khoái anh”. “Dạ xin hẹn anh dịp khác, chiều em có một cái hẹn khác ở văn phòng, vả lại chính sách chỗ em làm là trong giờ không được phép dùng thứ có cồn”. “Ối dào, anh phá cho tôi cái NỆ một hôm; ở đây có Dem-mi không, cho một chai sương mù”. Thôi xong rồi, chiều chắc xin nghỉ vì cảm nắng mất chứ cái HSSE vừa thọc bút ký, giờ chẳng lẽ bảo tôi quên!!!! “Bọn anh lạ nhỉ, ai cũng như anh thì cái ngành công nghiệp rượu bia phá sản mất thôi”, em-thư-ký thẽ thọt, dù volume đã hạ thấp nhưng chất giọng an-tô thì vẫn còn đậm đà như ly Remy Martel trong tay. Có ra ngoài mới biết là con-gái-thế-hệ 8x hội nhập WTO nhanh thật, miệng tán chuyện, tay rót, rồi bót-tầm-ắp có dễ còn hơn cả mấy em tiếp thị Hennessy. Hai ly, không thể hơn được vì phải một công đôi việc- vừa tiếp chuyện ngài chủ-tịt-trọc-phú, vừa nghiêng-nghiêng; bụng nghĩ “rồi sẽ có ngày xem em chăm-phần-chăm được bao lâu”. Hơn một tiếng bữa trưa, choáng vì gia sản của ngài-chủ-tịt-trọc-phú; thú vị vì những thông tin của em-thư-ký chả biết vô tình hay cố ý nói ra. Gợi ý vài chiêu cash managements, cái này là nghề của gã; tặng thêm ít thông tin về mấy chỗ ngài-chủ-tịt muốn tấp tểnh bước vào con đường chính trị. “Tôi nhất định phải mời anh tham gia tư vấn cho tôi. Nhà anh ở đâu nhỉ, tôi biết để anh em mình tiện NIÊN hệ”. Lại phải khoan khoan hò khoan, dục tốc thì bất đạt. “Chắc là anh chưa biết, không phải ai chú ấy cũng cới mở như với anh đâu”, một cái SMS nữa.
• Comvik bắt đầu dự án Mobifone ở mình từ 1994 thì phải, Vinaphone muộn hơn, khoảng giữa năm 1996 với chiêu từ điện thoại cố định gọi đến số 141 để nhắn tin vào máy di động. Gã, cuối năm 1994 bấm bụng mua cái Motorola đâu mất 2 tháng lương, máy không to lắm, nhưng có cái xạc to đùng và 2 cục pin 1 dày một mỏng; phần vì được “bên sử dụng lao động” hỗ trợ tiền cước, phần cũng lấy “le” với cô bạn gái làm tiếp viên bên Air-Vietnam. Tuổi trẻ, hình như ai cũng hơi ngông nghênh một chút. Cái điện thoại hơi to, được tặng thêm bao da đeo dọc thắt lưng nên cứ ra ngoài là cắm ngay vào phần ngang bụng cho oai, thi thoảng “reng reng reng” là vọt ngay ra ngoài cửa nghe – không hẳn là sĩ diện toàn tập đâu, mà là sóng khí kém. Ngông nghênh đâu chừng gần 2 tháng, Tết âm lịch năm con Hợi 1995 gặp ông anh lớn thấy hai bên túi trong áo veston mỗi bên nhét 1 cái, và trên danh thiếp chỉ nhũn nhặn 1 số cố định văn phòng. Thế là TẮT ĐIỆN, động tác đầu tiên sau buổi gặp là xé hết danh thiếp có số handphone, vứt bao da, nhét súng vào túi quần dài. “Trên đời này có 3 thứ em nên giấu: quyền lực, tiền bạc và quan hệ”, ngẫm thấy mình còn quá nhỏ so với các bậc đại gia; thực lòng tri ân anh, anh T.H ạ!!!
• Lại nói về bữa ăn trưa ở 18 Lê Thánh Tông, đang ăn thì vợ gọi nói gọi lại cho cô bạn của cả vợ chồng đang có kế hoạch về Hanoi dịp lễ Phục sinh. Việc riêng, nên phải dùng máy khác gọi. Mình thậm dốt về phần cứng, lại chứng kiến 1 ông bạn kêu trối chết vụ đi ghép 2 số vào 1 SIM thế nào bị chỗ dịch vụ ấy nó nhân ra 1+n số nữa nên cứ mỗi SIM mỗi máy cho nó chắc. Xin lỗi ra ngoài gọi mấy phút rồi quay lại, mất toi hộp sữa cho con rồi, IDD chó gì mà đắt thế. Đang định dịp Phục sinh đưa 2 mẹ con đi nghỉ mấy ngày, nghe điện xong chán luôn vì cô bạn nói đã đặt vé về Hanoi chơi khoảng 1 tuần. Khỉ thật, con bạn này ngày xưa làm trung gian cho mình với vợ, lúc ấy thầm nghĩ ơn giời có nó mới có cơ đựơc nâng khăn sửa túi. Mẹ khỉ, sự thật trần trụi như gà làm sẵn là khăn muốn có phải tự đi mà mua, còn túi thì vài tuần lại bị lục một lần. Cố nhịn, rồi cũng phải làm người đàn ông chân chính một vài lần thì mới lập lại trật tự “xuất giá tòng phu”. Chả có ông nhà văn nào đó đã nói “người đàn ông chân chính là người thi thoảng phải biết đặt tay lên má vợ một cái GỌN, NHANH VÀ CHÍNH XÁC” mà.
“Em xin lỗi, anh có thể cho em xem cái điện thoại của anh được không?”, giọng nói còn vương mùi biển cả thẽ thọt. Mẹ, cũng tinh mắt gớm nhỉ, cái Vodafone này được cái mã chứ sóng kém bỏ xừ, vợ nó chê không dùng nên gã mới có chứ sóng tốt thì còn khuya sư tử nhà anh nó mới nhả ra em nhá. Một nửa giây sơ ý, cái điện thoại tài trợ MU đã nằm gọn sang bên tay trái. Và hình như cũng chỉ mấy giây sau, chỉ kịp thấy mấy cái bấm bấm thì nó đã được trân trọng trả về chính chủ bằng cả hai tay.
• Tửu nhập thì ngôn xuất, các cụ dạy rồi. Chủ-tịch mặt càng uống càng tái dại (vớ phải sâu rượu rồi, không đùa được) hỏi một câu rất sỗ “lương anh tháng đến mấy nghìn”. “Anh/chú/cháu đi đâu đấy?”, “Làm cho nước ngoài như anh/chú/cháu lương chắc cao lắm nhỉ?”, mấy câu cửa miệng này khá là hay gặp hàng ngày. Có thể là quen miệng thôi, nhưng tế nhị và hơi đời tư quá trớn. “Dạ, cũng thường thường thôi anh ạ, culi ấy mà”. “Có đến bốn, năm nghìn không anh? Tôi NÀ cứ thẳng tính, anh em chiến hữu chỗ tôi NẤY vợ NÀ tôi cho một cái nền (nhà). “Dạ, anh thông cảm, lương bổng là chuyện tế nhị, bọn em có quy định chỉ giám đốc nhân sự và Tổng giám đốc là được biết lương của em thôi; vợ em cũng không biết được đâu anh ạ”. “Cái này bọn Tây hơi bị được. Về HP chú bàn với bố mày làm cái này luôn, mày nhớ nói trước với bố mày, cuối tuần chú về bàn thêm H nhớ”. À, té ra không phải thư ký kiểu rởm đời, cũng được đấy em H ạ.
• Cũng đến lúc phải dừng bữa, những cái xiết tay chặt chẽ và những lời hứa rất mạch lạc. Cũng một chút vấn vương khi dừng ngoài cổng, nhưng nhịp tim chỉ vọt lên khoảng gần 200 phát/phút khi V, trước khi mở cửa trước của xe quay đầu lại cười “chắc là anh chẳng nhớ em đã gặp anh rồi đâu nhỉ”.
• Chót cụng ly 2 lần, nên phải ghé sang đường làm cốc chanh leo, ba bốn viên kẹo cay con Tàu Fishermen khử mùi rồi mới dám quay lại văn phòng. May quá, cái hẹn chiều nay chuyển sang sáng hôm sau. Bọn mặc váy ở văn phòng quả lắm chuyện, về muộn tẹo là đứa nọ đùa, con kia trêu. Lột vèo cái áo vứt vào ghế, ra pha cốc G7 đậm đặc 2 lần ngày thường, rồi an toạ dùng cả Gu-gờ, cả Em-En-Ét sớt-ching hết não trái lại thuỳ phải mà chịu không nghĩ ra được “em đã có dịp gặp anh rồi” ở đâu. Bỏ mẹ, hay mình chớm thiểu năng tuần hoàn não rồi không biết; hay là rượu rởm. Mà thôi, người đâu gặp gỡ làm chi; chiều nay phải đưa sư-tử-nhà đi khám răng rồi đây này. Ở trường đã phồng mồm trợn má dạy sinh viên, về nhà thì chưa nói đã cãi nhem nhẻm, hàm nó còn sưng hết lên cho chừa đi ấy chứ.
• 6 giờ chiều, phòng khám răng Liên Thanh phố Cửa Đông hơi hơi vắng. Hẹn trước (mẹ khỉ, biết vắng thế này hẹn làm chó gì, cứ làm vẻ quan trọng-reservation is recommended) nên kệ con sư-tử-chưa-già leo lên tầng 2, mình tót ra quán Cafe bên cạnh ngồi chờ. Y tá xấu thế này, thảo nào các ông vào đây đã sưng răng lại chả thêm món nhăn mặt, rõ chán. Ông ACHN nào đi cấp cứu gặp y tá xấu cấp độ này thì có khi bất động luôn là cái chắc. “Tít”, quái sao hôm nay lấy cao răng nhanh thế nhỉ, vừa vào được độ 10 phút đã nhắn tin thế này. “Em ơi tính tiền”, đúng là ngày đen, đến uống cốc nước không xong. Sải dăm bước ra ngoài, chả thấy bóng dáng nàng đâu cả. Mà “súng” này chỉ để liên lạc với gia đình, ai nhắn nhỉ. “Cảm ơn anh về bữa trưa thú vị, hy vọng sẽ có dịp sớm gặp lại anh. H.”; thôi chết tôi rồi!!!!!!!
• Im lặng thì cũng dở, mà chẳng lẽ lại nhắn em ơi đúng số máy nhưng nhầm người thì lại kém, và cứ phải nói thật là hơi tiếc. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng”, gọi lại có vẻ khả dĩ hơn. “Em chào anh, anh đã về nhà chưa ạ? Em mới về đến HP, tranh thủ đi mua sắm ở trên ấy một lúc-con gái mà anh”. Hỏi đùa “shopping thì trên này cũng nhiều chỗ lắm, em đi được đâu?”. “Dạ, em tìm mua vải may áo dài thêu tay ở La Hằng mà không có. Mẫu khác thì em không thích lắm, dưới em cũng có mà. Lúc đậu xe ở 17 Ngô Quyền lại còn bị phạt nữa chứ, may mà mấy bạn bán mỹ phẩm ra xin hộ. Hồi làm ở đấy em hay đi ăn trưa với một bạn bán mỹ phẩm dưới trệt mà anh”.
• Ái chà, áo dài La Hằng, mỹ phẩm Clé de Peau Beauté ... cũng là đội “sành” đây, không biết có “điệu” không thôi. Trong toà nhà 17 Ngô Quyền thì gã biết nhiều, nhưng chịu không thể đoán H. làm ở đâu: Citibank, Vilaf HĐ, PwC, Fujibank, Caltex, Cliford... Thôi cứ thật thà, “anh xin lỗi nhé, anh nghĩ mãi mà không nhớ đã gặp em ở đâu”. Một tiếng cười rất nhẹ, “em cũng đoán thế, senior như anh làm sao lại nhớ đến junior level như bọn em”. “Ối giời, xin-xỏ gì đâu, làm công ăn lương ấy mà. Anh nói thật đấy”. “Vâng, ngay lúc nhìn thấy anh em đã nhận ra ngay, ở mình ít người mặc áo cổ phối như anh lắm”. Bỏ mẹ, kiểu này chiều tối về khéo phải thay hết cổ và măng-sét áo mất thôi. “Em vẫn giữ món quà mua cho anh ở Hong Kong mà không có dịp gửi, bốn năm rồi còn gì. Anh còn hay đi Tokyo nữa không? Chắc không gặp ai nào ngố như em hồi xưa đâu nhỉ?”. À, té ra là em, đúng là quả đất tròn!!!!
• Tháng 8 năm 2002, trên chuyến bay CX..... từ HN đi HK khoảng 11 giờ trưa giờ Hanoi có một anh chàng lên tàu bay muộn. Quái, số ghế của mình là xxA, cạnh cửa sổ mà sao lại có một con ranh nào đang an toạ quay ăng ten ra ngoài, mắt dán qua ô cửa nhỉ. Chả biết Tàu, Tây hay ta, cứ điềm đạm ‘excuse me’ cái đã ; điếc hay sao nhỉ, ‘xin lỗi ‘, lần này thì ăn ngay. Một cái nhìn ngơ ngác từ một gương mặt còn búng ra sữa ‘sao hả anh ?’. Sao với chăng gì, nhầm ghế rồi cô nhóc ạ. ‘Anh nhường cho em ngồi cạnh cửa sổ được không ạ, em chưa đi Hong Kong bao giờ, nghe nói đẹp lắm hả anh’. Đã thế thì còn nói gì, ‘làm anh khó đấy, phải đâu chuyện đùa’, trông cũng tầm tuổi con em gái ở nhà thôi, muốn thì đây nhường.
• Liếc vài cái là biết ngay còn non kinh nghiệm, đi tàu bay mà mặc như đi làm thế này thì khổ thôi em ạ. Váy ngắn thì cựa quậy thế đếch nào được, áo kia mà dựa vào ghế thì quay 3 cái là nhàu như váy ngủ thôi. Hong Kong có thời tiết giống Hanoi mình, tháng 8 nóng chảy mỡ. Nhưng, lại cái chữ nhưng quái ác : trên tàu bay tụi tiếp viên để nhiệt độ thấp lạnh thấy ông nội ; còn ở các văn phòng Hong Kong bốn mùa đều phải áo vest vì tụi nó cũng để điều hoà lạnh như trên tàu bay. Thấy cô nhóc suốt từ lúc lên tàu cứ loay hoay đánh vật với cuốn tạp chí Discovery của bọn Cathay, trang gần cuối hướng dẫn về cái sân bay Chek Lep Kok và ghi ghi chép chép nên buột miệng hỏi ‘em sang HK làm à ?’. ‘Vâng, em sang 1 tuần anh ạ, lần đầu tiên em được đi nước ngoài đấy ! Anh cũng đi H.K ạ, anh đi du lịch hay .... ‘. ‘Khổ, cả đời anh có biết du lịch là gì đâu, HK lại chưa bao giờ đi, anh đi sang Nhật nộp tô em ạ’, mình đùa. Mỗi lần đi Tokyo là một lần khổ, chả biết bao giờ mới có đường bay thẳng Hanoi-Naritsa.
• Khoảng gần tiếng, bà con ta ăn nhẹ xong là thi nhau xin chăn vì lạnh. Cô nhóc ngồi cạnh đen đủi cũng đòi chăn nhưng ‘xin lỗi chị bọn em hết chăn rồi ạ, chúng em sẽ tăng nhiệt độ trong khoang’, em tiếp viên lịch thiệp trả lời một cách vô hồn. Tăng đâu chả thấy, chỉ thấy cô nhóc co người lại, mặt tái nhợt. Thấy tội quá, mình lột cái áo bluson và ấn vào tay : mặc vào đi, đừng ngại, mày cũng bằng tuổi đứa em gái anh thôi, anh không sao đâu. ‘Em cảm ơn ạ’, đúng là trẻ con suốt ngày ạ, dạ.
• Kịch một cái, đã đến HK. Các bác có công nhận đường băng các sân bay Nội bài, Tân sơn nhất, Đà nẵng nhà mình như c... không nhỉ vì trên runway tàu bay chạy như đi trên đường núi ấy, xóc quá là xóc. Chả nói đâu xa, Don Muong của Thái, Changi của Sing hay Chek Lep Kok HK đi cứ êm như ru, giờ nghĩ lại hay ông Pờ-Mu 18 làm chả biết ??? Gate 23 đây rồi, hết tiền mời bà con biến. Chui qua ống lồng, mấy lần thang cuốn thì đến chỗ đón khách transit đi nối chuyến. Líu lo như chim cả đội nhân viên sân bay (mà trông còn xinh hơn tiếp viên Air-Vietnam mình). Thôi anh phải đi tiếp, chúc em ở lại HK vui nhé. ‘Anh ơi chỗ lấy đồ ở đâu ạ, ra lối nào hả anh ?’. Thôi bỏ mẹ rồi, hoá ra là em này chưa đi HK lần nào thật. Phải đợi 2 tiếng mới có tàu bay của Japan Airlines, mà phải đi theo bọn phục vụ mặt đất lên tầng trên theo lối nội bộ chứ ko tự đi được. Khó quá nhỉ, thôi đã chót thì phải chét, xì xồ chìa vé cho em ground service bảo tao đi tiếp, nhưng có con bạn tao nó chưa đi HK bao giờ đi cùng, mày đợi tao ở đây tao chỉ lối ra+chỗ lấy đồ cho nó rồi tao quay lại. Rẽ trái 2 lần, chỉ cho cô nhóc lần sau cứ theo mũi tên Arrival mà đi, đấy kia là mấy cái băng chuyền hành lý, nhìn xem số chuyến bay ở băng chuyền nào thì ra đấy mà lấy đồ ; đi thẳng ra sẽ thấy đám đông lố nhố xếp hàng, xếp hàng vào để nhập cảnh, rồi ra mua cái vé Express trail mà vào, nhớ là cái tàu ấy nó dừng ở 3 nơi, đến nó dừng lần thứ ba, thấy có chữ Central thì xuống... đại loại thế. Vội bỏ mẹ vì sợ con ground service nó ko đợi nữa thì đúng là chết vì gái. ‘Em cảm ơn anh, anh ơi anh làm ở đâu ạ, về HN anh em mình gặp lại nhau anh nhé’. Ghi nhoáy chỗ làm, ‘ơ, em làm ở ngay cạnh văn phòng anh’.




