Hoài niệm, suy nghĩ của 1 người thành đạt - LXP sưu tầm post chơi.

  
Những câu chuyện vui, những hình ảnh tếu,...

Hoài niệm, suy nghĩ của 1 người thành đạt - LXP sưu tầm post chơi.

Bài viết chưa xemgửi bởi lua_xong_phan » Thứ 4 Tháng 12 06, 2006 1:43 pm

Thấy hay hay, nên post chơi.
Kỳ 1.
• Sáng đến văn phòng sớm, mới 8 giờ nên chả thấy ma nào cả. Mấy hôm “bận”, lung tung......

• 10 giờ có hẹn với khách hàng, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc tập đoàn ABC made in Trọc Phú chính hiệu. Ấy là diễn Nôm ra thế chứ trên Cạc-đờ-vi-dít thì ngài là President of the Board of Management & General Director. Chắc bố làm to, hoặc vợ tuy già nhưng khoản hồi môn cũng khá nên ngài được thơm lây chứ trình của ngài cao hơn gián vài xăng-ti-mét dù luôn miệng nổ “tái cơ cấu vốn, chiết khấu chứng từ hàng xuất, bảo lãnh thầu, dịch vụ nhờ thu” thì trừ phi trúng số độc đắc ngài mới có tiền (nhiều) mức ấy. Thôi bỏ qua, cái chính là em thư ký xách cặp cho ngài sao mà “hot” thế: mặt sáng long lanh, dong dỏng cao đủ tiêu chuẩn thi hoa hậu của anh Dương Kỳ Nam; tóc vấn cao kiểu Nam phương Hoàng hậu lộ gáy vương vất mấy sợi tóc mai, váy hai dây hở trọn bờ vai tròn, trắng trong ngọc bích; chân váy hơi hơi ngắn, điểm một nhát xẻ táo báo chừng 20cm đủ khiêu khích gã đàn ông có tiếng “người cha mẫu mực, ông chồng chu đáo”. Mẹ kiếp, không biết em đã làm bao thằng trong-trắng-sinh-viên (như anh gần hai chục năm về trước) ôm guitar-bập bùng-tự sự-Châm lửa điếu thuốc cuối cùng-Xập xòa-Kỷ niệm-Đêm Kinh Kỳ thuở ấy-xanh lơ ...

• Cũng chẳng hiểu tại sao gã-đàn-ông tự tin là mình từng trải lại dễ bị xiêu lòng trước những cô gái tóc đủ dài, bới trần lộ gáy, cao một chút, giọng thẽ thọt thêm một chút. Xiêu lòng thôi, có nghĩa là sẽ giúp-đỡ-ở-mức-cao-nhất trong khả năng có thể chứ tuyệt không có vụ à ơi hay bị lạm dụng ở đây. Tự bào chữa: con người chứ có phải gỗ đá gì đâu, thằng nào thấy cái đẹp mà không nghiêng ngả thì hoặc là dở hơi, hoặc là cái-chức-năng-đàn-ông có vấn đề, nói toẹt ra là YẾU.

• Lại nói về em-thư-ký-trẻ-trung cho ngài Chủ tịt kiêm gì gì đó (Lạy Chúa lòng lành vô cùng xin ngài đừng cho kẻ khô đạo kia chức vụ kiêm bồ già hay đại loại tương tự nó). Em đẹp-mọi người công nhận cả. Chẳng thế mà khi em đi ngang sảnh chờ vào phòng họp, văn phòng gã-đàn-ông này dù đã có tiếng là MỘT RỪNG HÔNG (nhưng với riêng gã thì cái rừng hồng ấy không nụ, không hoa, toàn gai, lác đác vài cái lá răng cưa – con thầy, vợ bạn, gái cơ quan; ba nhóm khách hàng này là phải cấm tuyệt đối không giao dịch!!!!) nếu tinh ý chắc đã kịp nhận chừng gần chục ánh mắt quét dọc ngang và chừng đó lời bình phẩm xuýt xoa pha không ít phần ghen tỵ. Đúng là cái giống đàn bà, thấy người khác trẻ hơn mình, hấp dẫn hơn mình là nhất nhất phải soi cho được lỗi để mà dè bỉu.

• A-rê-ka, cái lỗi ấy đây rồi: giọng nói. Lớn lên ở miền-gái-đẹp cách Hà nội chừng 100Km về hướng biển, lên Hà nội học Đại học ít năm rồi ở lại tổng chừng chưa quá 6 năm nên oanh vàng vẫn còn “chua và hơi thô, mà nhà văn Nguyễn Công Hoan bảo là tại nguồn nước”. Thì vẫn biết ngọc còn có vết nữa là, nhưng mà vẫn tiếc. Chẳng sao, nghe qua tiếng ăng-lê trong khi họp mà; gã chỉ nhận ra khi trong bữa trưa, bộ ba em-trọc phú Chủ tịt và gã ăn trưa, thực hành giáo huấn của cố Thủ tướng PVĐ “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt”, và khi về lại văn phòng nghe đám mặc quần một ống kia bàn tán.

• Buổi gặp đầu tiên với ngài Trọc-phú-chủ-tịt kết thúc sau chừng gần 1 tiếng. Dự án của ngài có nhiều, nhưng cần đánh giá lại trước khi cam kết thêm. Hình như ngài cũng bất-chợt-nhận-ra mình hơi thiêu thiếu điều gì so với người đối thoại chắc kém xa ngài chừng gần hai chục tuổi nên “họp xong mời anh ta đi ăn bữa cơm thân mật, tôi quý anh còn trẻ mà hiểu biết nhiều”. Hà nội trưa tháng Tư năm con Gâu gâu nắng như đổ lửa, ra ngoài ăn là cả một cực hình nhưng ngài-chủ-tịt không quen ăn buffet, cứ phải gà qué giò chả, vả lại cũng hơi “nghiêng sườn Đông” vụ em thư ký nên điềm tĩnh nhận lời. “Tôi mời nhưng anh chọn địa điểm, tôi có nhà trên này nhưng nói thật chỗ ăn uống biết ít NẮM, chỗ nào vắng vắng anh em mình bàn thêm ít nữa”, ngài chủ-tịch bộc bạch. Dạ, lĩnh ý ngài, “Emperor 18 Lê Thánh Tông, 12 giờ 15. See you then”

• Gã bị cố tật là đi bộ rất nhanh. Hồi chưa lấy vợ thi thoảng hai đứa thả bộ cuối tuần thì đã-từng-là người-yêu; giờ-không-chắc-còn-yêu-nữa-không nhưng đang-là-vợ chỉ dám đi giày cao ghót+xăng đan cao gót mỗi thứ không quá 1 lần vì đau chân bởi đã-từng-là-người-yêu hổn hển “anh đi chậm thôi nào, anh không thấy em vừa đi vừa chạy à”. Vụ tiễn khách trưa qua cũng thế, tối muộn thấy cái SMS “sao lại có người đi bộ nhanh như anh thế nhỉ?”, hey!!!!

• Một bữa trưa như nhiều bữa trưa vừa ăn vừa bàn công việc khác. Khác chăng hôm nay ngoài 2 em lễ tân áo dài đỏ xinh như mộng của Emperor đón khách dưới sảnh có thêm một bông hoa váy hơi hơi ngắn đến để so-bề-tài-sắc. “Ta NÀM chai rượu nhỉ, tôi nói rất thật NÒNG NÀ tôi khoái anh”. “Dạ xin hẹn anh dịp khác, chiều em có một cái hẹn khác ở văn phòng, vả lại chính sách chỗ em làm là trong giờ không được phép dùng thứ có cồn”. “Ối dào, anh phá cho tôi cái NỆ một hôm; ở đây có Dem-mi không, cho một chai sương mù”. Thôi xong rồi, chiều chắc xin nghỉ vì cảm nắng mất chứ cái HSSE vừa thọc bút ký, giờ chẳng lẽ bảo tôi quên!!!! “Bọn anh lạ nhỉ, ai cũng như anh thì cái ngành công nghiệp rượu bia phá sản mất thôi”, em-thư-ký thẽ thọt, dù volume đã hạ thấp nhưng chất giọng an-tô thì vẫn còn đậm đà như ly Remy Martel trong tay. Có ra ngoài mới biết là con-gái-thế-hệ 8x hội nhập WTO nhanh thật, miệng tán chuyện, tay rót, rồi bót-tầm-ắp có dễ còn hơn cả mấy em tiếp thị Hennessy. Hai ly, không thể hơn được vì phải một công đôi việc- vừa tiếp chuyện ngài chủ-tịt-trọc-phú, vừa nghiêng-nghiêng; bụng nghĩ “rồi sẽ có ngày xem em chăm-phần-chăm được bao lâu”. Hơn một tiếng bữa trưa, choáng vì gia sản của ngài-chủ-tịt-trọc-phú; thú vị vì những thông tin của em-thư-ký chả biết vô tình hay cố ý nói ra. Gợi ý vài chiêu cash managements, cái này là nghề của gã; tặng thêm ít thông tin về mấy chỗ ngài-chủ-tịt muốn tấp tểnh bước vào con đường chính trị. “Tôi nhất định phải mời anh tham gia tư vấn cho tôi. Nhà anh ở đâu nhỉ, tôi biết để anh em mình tiện NIÊN hệ”. Lại phải khoan khoan hò khoan, dục tốc thì bất đạt. “Chắc là anh chưa biết, không phải ai chú ấy cũng cới mở như với anh đâu”, một cái SMS nữa.

• Comvik bắt đầu dự án Mobifone ở mình từ 1994 thì phải, Vinaphone muộn hơn, khoảng giữa năm 1996 với chiêu từ điện thoại cố định gọi đến số 141 để nhắn tin vào máy di động. Gã, cuối năm 1994 bấm bụng mua cái Motorola đâu mất 2 tháng lương, máy không to lắm, nhưng có cái xạc to đùng và 2 cục pin 1 dày một mỏng; phần vì được “bên sử dụng lao động” hỗ trợ tiền cước, phần cũng lấy “le” với cô bạn gái làm tiếp viên bên Air-Vietnam. Tuổi trẻ, hình như ai cũng hơi ngông nghênh một chút. Cái điện thoại hơi to, được tặng thêm bao da đeo dọc thắt lưng nên cứ ra ngoài là cắm ngay vào phần ngang bụng cho oai, thi thoảng “reng reng reng” là vọt ngay ra ngoài cửa nghe – không hẳn là sĩ diện toàn tập đâu, mà là sóng khí kém. Ngông nghênh đâu chừng gần 2 tháng, Tết âm lịch năm con Hợi 1995 gặp ông anh lớn thấy hai bên túi trong áo veston mỗi bên nhét 1 cái, và trên danh thiếp chỉ nhũn nhặn 1 số cố định văn phòng. Thế là TẮT ĐIỆN, động tác đầu tiên sau buổi gặp là xé hết danh thiếp có số handphone, vứt bao da, nhét súng vào túi quần dài. “Trên đời này có 3 thứ em nên giấu: quyền lực, tiền bạc và quan hệ”, ngẫm thấy mình còn quá nhỏ so với các bậc đại gia; thực lòng tri ân anh, anh T.H ạ!!!

• Lại nói về bữa ăn trưa ở 18 Lê Thánh Tông, đang ăn thì vợ gọi nói gọi lại cho cô bạn của cả vợ chồng đang có kế hoạch về Hanoi dịp lễ Phục sinh. Việc riêng, nên phải dùng máy khác gọi. Mình thậm dốt về phần cứng, lại chứng kiến 1 ông bạn kêu trối chết vụ đi ghép 2 số vào 1 SIM thế nào bị chỗ dịch vụ ấy nó nhân ra 1+n số nữa nên cứ mỗi SIM mỗi máy cho nó chắc. Xin lỗi ra ngoài gọi mấy phút rồi quay lại, mất toi hộp sữa cho con rồi, IDD chó gì mà đắt thế. Đang định dịp Phục sinh đưa 2 mẹ con đi nghỉ mấy ngày, nghe điện xong chán luôn vì cô bạn nói đã đặt vé về Hanoi chơi khoảng 1 tuần. Khỉ thật, con bạn này ngày xưa làm trung gian cho mình với vợ, lúc ấy thầm nghĩ ơn giời có nó mới có cơ đựơc nâng khăn sửa túi. Mẹ khỉ, sự thật trần trụi như gà làm sẵn là khăn muốn có phải tự đi mà mua, còn túi thì vài tuần lại bị lục một lần. Cố nhịn, rồi cũng phải làm người đàn ông chân chính một vài lần thì mới lập lại trật tự “xuất giá tòng phu”. Chả có ông nhà văn nào đó đã nói “người đàn ông chân chính là người thi thoảng phải biết đặt tay lên má vợ một cái GỌN, NHANH VÀ CHÍNH XÁC” mà.

“Em xin lỗi, anh có thể cho em xem cái điện thoại của anh được không?”, giọng nói còn vương mùi biển cả thẽ thọt. Mẹ, cũng tinh mắt gớm nhỉ, cái Vodafone này được cái mã chứ sóng kém bỏ xừ, vợ nó chê không dùng nên gã mới có chứ sóng tốt thì còn khuya sư tử nhà anh nó mới nhả ra em nhá. Một nửa giây sơ ý, cái điện thoại tài trợ MU đã nằm gọn sang bên tay trái. Và hình như cũng chỉ mấy giây sau, chỉ kịp thấy mấy cái bấm bấm thì nó đã được trân trọng trả về chính chủ bằng cả hai tay.

• Tửu nhập thì ngôn xuất, các cụ dạy rồi. Chủ-tịch mặt càng uống càng tái dại (vớ phải sâu rượu rồi, không đùa được) hỏi một câu rất sỗ “lương anh tháng đến mấy nghìn”. “Anh/chú/cháu đi đâu đấy?”, “Làm cho nước ngoài như anh/chú/cháu lương chắc cao lắm nhỉ?”, mấy câu cửa miệng này khá là hay gặp hàng ngày. Có thể là quen miệng thôi, nhưng tế nhị và hơi đời tư quá trớn. “Dạ, cũng thường thường thôi anh ạ, culi ấy mà”. “Có đến bốn, năm nghìn không anh? Tôi NÀ cứ thẳng tính, anh em chiến hữu chỗ tôi NẤY vợ NÀ tôi cho một cái nền (nhà). “Dạ, anh thông cảm, lương bổng là chuyện tế nhị, bọn em có quy định chỉ giám đốc nhân sự và Tổng giám đốc là được biết lương của em thôi; vợ em cũng không biết được đâu anh ạ”. “Cái này bọn Tây hơi bị được. Về HP chú bàn với bố mày làm cái này luôn, mày nhớ nói trước với bố mày, cuối tuần chú về bàn thêm H nhớ”. À, té ra không phải thư ký kiểu rởm đời, cũng được đấy em H ạ.

• Cũng đến lúc phải dừng bữa, những cái xiết tay chặt chẽ và những lời hứa rất mạch lạc. Cũng một chút vấn vương khi dừng ngoài cổng, nhưng nhịp tim chỉ vọt lên khoảng gần 200 phát/phút khi V, trước khi mở cửa trước của xe quay đầu lại cười “chắc là anh chẳng nhớ em đã gặp anh rồi đâu nhỉ”.

• Chót cụng ly 2 lần, nên phải ghé sang đường làm cốc chanh leo, ba bốn viên kẹo cay con Tàu Fishermen khử mùi rồi mới dám quay lại văn phòng. May quá, cái hẹn chiều nay chuyển sang sáng hôm sau. Bọn mặc váy ở văn phòng quả lắm chuyện, về muộn tẹo là đứa nọ đùa, con kia trêu. Lột vèo cái áo vứt vào ghế, ra pha cốc G7 đậm đặc 2 lần ngày thường, rồi an toạ dùng cả Gu-gờ, cả Em-En-Ét sớt-ching hết não trái lại thuỳ phải mà chịu không nghĩ ra được “em đã có dịp gặp anh rồi” ở đâu. Bỏ mẹ, hay mình chớm thiểu năng tuần hoàn não rồi không biết; hay là rượu rởm. Mà thôi, người đâu gặp gỡ làm chi; chiều nay phải đưa sư-tử-nhà đi khám răng rồi đây này. Ở trường đã phồng mồm trợn má dạy sinh viên, về nhà thì chưa nói đã cãi nhem nhẻm, hàm nó còn sưng hết lên cho chừa đi ấy chứ.

• 6 giờ chiều, phòng khám răng Liên Thanh phố Cửa Đông hơi hơi vắng. Hẹn trước (mẹ khỉ, biết vắng thế này hẹn làm chó gì, cứ làm vẻ quan trọng-reservation is recommended) nên kệ con sư-tử-chưa-già leo lên tầng 2, mình tót ra quán Cafe bên cạnh ngồi chờ. Y tá xấu thế này, thảo nào các ông vào đây đã sưng răng lại chả thêm món nhăn mặt, rõ chán. Ông ACHN nào đi cấp cứu gặp y tá xấu cấp độ này thì có khi bất động luôn là cái chắc. “Tít”, quái sao hôm nay lấy cao răng nhanh thế nhỉ, vừa vào được độ 10 phút đã nhắn tin thế này. “Em ơi tính tiền”, đúng là ngày đen, đến uống cốc nước không xong. Sải dăm bước ra ngoài, chả thấy bóng dáng nàng đâu cả. Mà “súng” này chỉ để liên lạc với gia đình, ai nhắn nhỉ. “Cảm ơn anh về bữa trưa thú vị, hy vọng sẽ có dịp sớm gặp lại anh. H.”; thôi chết tôi rồi!!!!!!!

• Im lặng thì cũng dở, mà chẳng lẽ lại nhắn em ơi đúng số máy nhưng nhầm người thì lại kém, và cứ phải nói thật là hơi tiếc. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng”, gọi lại có vẻ khả dĩ hơn. “Em chào anh, anh đã về nhà chưa ạ? Em mới về đến HP, tranh thủ đi mua sắm ở trên ấy một lúc-con gái mà anh”. Hỏi đùa “shopping thì trên này cũng nhiều chỗ lắm, em đi được đâu?”. “Dạ, em tìm mua vải may áo dài thêu tay ở La Hằng mà không có. Mẫu khác thì em không thích lắm, dưới em cũng có mà. Lúc đậu xe ở 17 Ngô Quyền lại còn bị phạt nữa chứ, may mà mấy bạn bán mỹ phẩm ra xin hộ. Hồi làm ở đấy em hay đi ăn trưa với một bạn bán mỹ phẩm dưới trệt mà anh”.

• Ái chà, áo dài La Hằng, mỹ phẩm Clé de Peau Beauté ... cũng là đội “sành” đây, không biết có “điệu” không thôi. Trong toà nhà 17 Ngô Quyền thì gã biết nhiều, nhưng chịu không thể đoán H. làm ở đâu: Citibank, Vilaf HĐ, PwC, Fujibank, Caltex, Cliford... Thôi cứ thật thà, “anh xin lỗi nhé, anh nghĩ mãi mà không nhớ đã gặp em ở đâu”. Một tiếng cười rất nhẹ, “em cũng đoán thế, senior như anh làm sao lại nhớ đến junior level như bọn em”. “Ối giời, xin-xỏ gì đâu, làm công ăn lương ấy mà. Anh nói thật đấy”. “Vâng, ngay lúc nhìn thấy anh em đã nhận ra ngay, ở mình ít người mặc áo cổ phối như anh lắm”. Bỏ mẹ, kiểu này chiều tối về khéo phải thay hết cổ và măng-sét áo mất thôi. “Em vẫn giữ món quà mua cho anh ở Hong Kong mà không có dịp gửi, bốn năm rồi còn gì. Anh còn hay đi Tokyo nữa không? Chắc không gặp ai nào ngố như em hồi xưa đâu nhỉ?”. À, té ra là em, đúng là quả đất tròn!!!!

• Tháng 8 năm 2002, trên chuyến bay CX..... từ HN đi HK khoảng 11 giờ trưa giờ Hanoi có một anh chàng lên tàu bay muộn. Quái, số ghế của mình là xxA, cạnh cửa sổ mà sao lại có một con ranh nào đang an toạ quay ăng ten ra ngoài, mắt dán qua ô cửa nhỉ. Chả biết Tàu, Tây hay ta, cứ điềm đạm ‘excuse me’ cái đã ; điếc hay sao nhỉ, ‘xin lỗi ‘, lần này thì ăn ngay. Một cái nhìn ngơ ngác từ một gương mặt còn búng ra sữa ‘sao hả anh ?’. Sao với chăng gì, nhầm ghế rồi cô nhóc ạ. ‘Anh nhường cho em ngồi cạnh cửa sổ được không ạ, em chưa đi Hong Kong bao giờ, nghe nói đẹp lắm hả anh’. Đã thế thì còn nói gì, ‘làm anh khó đấy, phải đâu chuyện đùa’, trông cũng tầm tuổi con em gái ở nhà thôi, muốn thì đây nhường.

• Liếc vài cái là biết ngay còn non kinh nghiệm, đi tàu bay mà mặc như đi làm thế này thì khổ thôi em ạ. Váy ngắn thì cựa quậy thế đếch nào được, áo kia mà dựa vào ghế thì quay 3 cái là nhàu như váy ngủ thôi. Hong Kong có thời tiết giống Hanoi mình, tháng 8 nóng chảy mỡ. Nhưng, lại cái chữ nhưng quái ác : trên tàu bay tụi tiếp viên để nhiệt độ thấp lạnh thấy ông nội ; còn ở các văn phòng Hong Kong bốn mùa đều phải áo vest vì tụi nó cũng để điều hoà lạnh như trên tàu bay. Thấy cô nhóc suốt từ lúc lên tàu cứ loay hoay đánh vật với cuốn tạp chí Discovery của bọn Cathay, trang gần cuối hướng dẫn về cái sân bay Chek Lep Kok và ghi ghi chép chép nên buột miệng hỏi ‘em sang HK làm à ?’. ‘Vâng, em sang 1 tuần anh ạ, lần đầu tiên em được đi nước ngoài đấy ! Anh cũng đi H.K ạ, anh đi du lịch hay .... ‘. ‘Khổ, cả đời anh có biết du lịch là gì đâu, HK lại chưa bao giờ đi, anh đi sang Nhật nộp tô em ạ’, mình đùa. Mỗi lần đi Tokyo là một lần khổ, chả biết bao giờ mới có đường bay thẳng Hanoi-Naritsa.

• Khoảng gần tiếng, bà con ta ăn nhẹ xong là thi nhau xin chăn vì lạnh. Cô nhóc ngồi cạnh đen đủi cũng đòi chăn nhưng ‘xin lỗi chị bọn em hết chăn rồi ạ, chúng em sẽ tăng nhiệt độ trong khoang’, em tiếp viên lịch thiệp trả lời một cách vô hồn. Tăng đâu chả thấy, chỉ thấy cô nhóc co người lại, mặt tái nhợt. Thấy tội quá, mình lột cái áo bluson và ấn vào tay : mặc vào đi, đừng ngại, mày cũng bằng tuổi đứa em gái anh thôi, anh không sao đâu. ‘Em cảm ơn ạ’, đúng là trẻ con suốt ngày ạ, dạ.

• Kịch một cái, đã đến HK. Các bác có công nhận đường băng các sân bay Nội bài, Tân sơn nhất, Đà nẵng nhà mình như c... không nhỉ vì trên runway tàu bay chạy như đi trên đường núi ấy, xóc quá là xóc. Chả nói đâu xa, Don Muong của Thái, Changi của Sing hay Chek Lep Kok HK đi cứ êm như ru, giờ nghĩ lại hay ông Pờ-Mu 18 làm chả biết ??? Gate 23 đây rồi, hết tiền mời bà con biến. Chui qua ống lồng, mấy lần thang cuốn thì đến chỗ đón khách transit đi nối chuyến. Líu lo như chim cả đội nhân viên sân bay (mà trông còn xinh hơn tiếp viên Air-Vietnam mình). Thôi anh phải đi tiếp, chúc em ở lại HK vui nhé. ‘Anh ơi chỗ lấy đồ ở đâu ạ, ra lối nào hả anh ?’. Thôi bỏ mẹ rồi, hoá ra là em này chưa đi HK lần nào thật. Phải đợi 2 tiếng mới có tàu bay của Japan Airlines, mà phải đi theo bọn phục vụ mặt đất lên tầng trên theo lối nội bộ chứ ko tự đi được. Khó quá nhỉ, thôi đã chót thì phải chét, xì xồ chìa vé cho em ground service bảo tao đi tiếp, nhưng có con bạn tao nó chưa đi HK bao giờ đi cùng, mày đợi tao ở đây tao chỉ lối ra+chỗ lấy đồ cho nó rồi tao quay lại. Rẽ trái 2 lần, chỉ cho cô nhóc lần sau cứ theo mũi tên Arrival mà đi, đấy kia là mấy cái băng chuyền hành lý, nhìn xem số chuyến bay ở băng chuyền nào thì ra đấy mà lấy đồ ; đi thẳng ra sẽ thấy đám đông lố nhố xếp hàng, xếp hàng vào để nhập cảnh, rồi ra mua cái vé Express trail mà vào, nhớ là cái tàu ấy nó dừng ở 3 nơi, đến nó dừng lần thứ ba, thấy có chữ Central thì xuống... đại loại thế. Vội bỏ mẹ vì sợ con ground service nó ko đợi nữa thì đúng là chết vì gái. ‘Em cảm ơn anh, anh ơi anh làm ở đâu ạ, về HN anh em mình gặp lại nhau anh nhé’. Ghi nhoáy chỗ làm, ‘ơ, em làm ở ngay cạnh văn phòng anh’.
lua_xong_phan
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 268
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 5 19, 2007 10:33 am
Đến từ: Quán Bia

Bài viết chưa xemgửi bởi lua_xong_phan » Thứ 5 Tháng 12 07, 2006 3:06 pm

Dinh se post tiep ma thay dien dan buon qua. Hay la moi thu lien quan den quang binh deu diu hiu nhu vay????????????????
lua_xong_phan
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 268
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 5 19, 2007 10:33 am
Đến từ: Quán Bia

Bài viết chưa xemgửi bởi lua_xong_phan » Thứ 4 Tháng 4 18, 2007 8:44 am

Tiếp.........Đọc để thấy được 1 người thành đạt người ta chiêm nghiệm gì về cuộc sống

• ‘Ừ, dịp ấy anh sang Tokyo và Osaka 2 tháng, sau đấy văn phòng ở HCMC có một vài thay đổi nên từ Osaka anh về HCMC luôn, làm ở trong đó mấy tháng rồi mới ra lại văn phòng Hà nội. Rồi lại chuyển chỗ làm, em ạ’. ‘Vâng, từ Hong Kong về em mấy lần gọi điện cho anh nhưng các chị ấy nói anh đi chưa về, em cũng về HP cho gần nhà sau khi đi HK vào tháng 10 năm ấy anh ạ. Trước lúc về HP em sang chỗ anh làm nhưng bạn lễ tân nói anh không làm ở văn phòng Hanoi nữa, em xin số di động của anh thì bạn ấy không cho, dặn có nhắn gì lại không. Em có nhắn lại anh về thì gọi cho em, chắc họ quên, hay anh bận quá chẳng kịp nhớ nữa’. ‘Mà thôi, gặp lại anh là tốt rồi, có dịp nào cho em cảm ơn anh được không. À, em hỏi câu này anh không được nói dối đâu nhé : thỉnh thoảng em gọi điện cho anh có ngại gì không ?’.

• Hình như đến lúc này cà phê mới ngấm. Nhớ lại hồi đầu 2003 quay ra Hanoi mấy cô lễ tân đùa ‘mới đi mấy ngày mà có em nào tìm khiếp thế. Hay bỏ của chạy lấy người mà lặn một hơi giờ mới về ?’, đại loại thế. Hồi ấy chia tay cô bạn gái, lý do là vào đến vòng chung khảo thì bị phụ huynh đánh trượt vì lỗi ‘công’ kém quá, hạng E, còn ba cái ‘dung, ngôn, hạnh’ thì nằm hạng khá xuất sắc A- . Lấy vợ có phải cho riêng mình đâu, qua mấy vòng giám khảo. Thế mà ký án chung thân rồi sướng/khổ/buồn/vui mỗi cái thân-chưa-già này chịu, giám khảo tuyên bố xanh rờn : không chịu trách nhiệm liên đới. Buồn mấy phút !!!!!!!!!! Đọc nát mấy quyển coaching performance, rồi negotiation skills mà vẫn phải bó tay: phụ huynh nhất quyết không thay đổi bảng điểm, còn cô bạn thì quả thật không thể một sớm một chiều im-pờ-ru cái mục “công” kia. Nhà con một vế, bố mẹ lo hết cả khi còn đi học. Chưa xong đại học thì đi “làm dâu trên trời”, bay suốt thử hỏi lấy đâu ra thời gian/cơ hội mà “công”. Love-sick mất đến cả nửa năm, rồi cũng nguôi ngoai đi. Hồi ấy, nói trộm miệng, giận phụ huynh lắm; nhưng giờ nghĩ lại thấy người già ít khi chọn lầm người, cám ơn Mum!

• Thì cứ nghĩ là cô bạn cũ liên lạc, nên chẳng quan tâm - con gái có thì, mình là thằng đàn ông, không lo được cho họ thì đừng làm họ khổ thêm. Chẳng hiểu sao cô bạn ấy đến giờ vẫn ở vậy, vẫn thi thoảng qua nhà thăm phụ huynh, rảnh rỗi hai bác cháu đi chùa - thế mới làm mình khó xử, còn phụ huynh thì lại có vẻ quý, huấn luyện bếp núc nồi niêu đâu vào đấy chứ không như dạo trước mỗi lần nhà có khách là một lần cô bạn phải một tay nghe điện thoại, một tay ghi công thức/định lượng/thời gian nấu/rán/kho ninh món ăn ở bếp. Hãi nhất lần hai đứa đi chợ, thực đơn có món bò sốt tiêu đen; thế quái nào cô bạn mua phải thịt trâu già, các bậc cao niên chọc đũa rồi khiếp vì dai và hôi. Cụ bực, khách về rồi bắt mình phải ăn cho kỳ hết, đến mấy tháng sau cứ nhìn món thịt bò là lông chân lông tay dựng đứng!

• ‘Anh nói chuyện với ai mà khiếp thế???? RA ĐÓN’, ‘tít’ một cái tin nhắn. Hẫng như bước hụt cầu thang, đúng là cái của nợ, nói nhiều, già nhanh, sống dai, lâu chết, hết khấu hao lâu rồi mà không thanh lý được. Đời là cái vòng luẩn quẩn, nói bậy hơn thì hôn nhân giống như cái chuồng xí công cộng ngày xưa, sáng sáng thằng ở trong muốn ra, thằng ở ngoài thì xếp hàng dài tấp tểnh vào. ‘Anh gọi lại em sau nhé, giờ anh bận chút việc mất rồi’. ‘Vâng, em chào anh. Anh vẫn nợ em câu trả lời đấy nhé’. Lớn, và có ý hơn nhiều so với 4 năm trước rồi đấy nhỉ.

• ‘Anh biết em đợi bao lâu không, bẩy rưỡi rồi đây này. Sốt hết cả ruột không biết bà tắm cho Nấm chưa, sáng nó kêu con ngứa, có khi mai phải đưa đến chỗ bác Vân khám xem sao’. Vợ với chả con, ‘này cô không nói cho nó tử tế hơn được à? Không có khám xét gì cả, trẻ con phải để cho nó xông pha, cô đi mấy tuần nó ở nhà với tôi có sao đâu. Trời này mà bắt nó tắm nước nóng, sao cô không tắm như nó xem có chịu được không. Bà cho nó ăn rồi, tôi đưa cô sang bà ngoại, ăn xong tối cô nhờ chị Vân đưa về, tôi phải quay lại chỗ ABC có việc’. Mẹ kiếp, cũng may (hay khổ) là có share ở một vài nơi nên hàng tháng đều phải đảo qua, lúc nào chán ở nhà cũng đảo qua cho nó hạ hoả. Nhạc phụ tối nay đâu có mấy con cua biển, gọi lũ con gái, con rể đến ăn. Ông cụ hay ề à rượu bia, ở nhà một mình là bị nhạc mẫu cấm tiệt - mẹ nào con ấy cấm có sai; nhiều lúc ăn uống vui vui mình đá đểu ‘giờ con mới thương ông’. Ấy là còn nhân đạo đấy, thằng anh đồng hao hôm trước sau bốn phát ‘chăm phần chăm’ ở Legend bộc bạch ‘tao vừa đưa ông già (vợ) đi mát-xa, con vợ tao nó láo quá, dám kiểm tra chi tiết cuộc gọi của tao trên mạng. Nó không biết bọn Mobi ấy nhắn ngay vào máy, tao cho mấy phát “tai mũi họng xong” đến rủ ông già (vợ) đi nhảy đầm, chọn cho em long lanh. Cụ sướng âm ỉ.....’ - chả biết bao phần trăm là sự thật, bao phần trăm là bia đen công nghệ Đức cái vụ này.

• Thả đánh oạch một cái xuống Vạn Bảo, chẳng lẽ lại đạp cho một phát bắn ra khỏi cửa thì vô nhân đạo quá. Chả họ chả hàng gì, hàng xóm cũng không, bố mẹ ông nuôi ông mấy chục năm mới được thế này, nhoàng một cái đến tá túc nhà ông. Rõ cái giống ăn nhờ ở đậu, thế mà thi thoảng ông về muộn lại làu bàu ‘sao không đi hẳn đi’. Mẹ, nhà của ông chứ nhà không phải nhà nhà nước nhá, ‘ơ này, đây nói cho đấy biết nếu có người phải ra đi thì người ấy hẳn là đấy nhé’. Dạy luật ở đâu thì dạy, cậu đây cũng tìm hiểu luật hôn nhân chán chê trước khi ký án đấy, trước bạ tên tớ trước khi cậu về nhà tớ cậu nhé. Còn quả vi-la nhà cậu thì tớ xin lỗi, nhà tớ xưa nay không có cái ý niệm chui gầm tủ lạnh, hơ hơ hơ. Cua xe đánh vèo một cái, thấp thoáng thấy cái bóng đã-từng-làm-tim-ta-thấp-thỏm xiêu vẹo đi vào ngõ thấy cũng hơi tội tội nên để đèn xe cho đến lúc vào hẳn nhà gã mới đi. Nói gì thì nói, nhỡ “nhà” ngã ra đấy một cái thì khổ mình trước chứ khổ ai, phỏng các bác?

• Đường đông gớm, dọc Thanh niên cứ là san sát xe máy nối nhau. Chắc màn dạo đầu là ở đây đây, màn sau thế nào chả qua cầu Chương Dương, đi thẳng rẽ trái Quỳnh Anh/Cây Dừa/Thuỳ Dung/Vân Anh/Thanh Bình... hay quay chín mươi độ ra Hoàng Quốc Việt. Nói mấy cái chỗ này là khối ông, kể cả MODs giật mình thon thót, nhỉ? Thanh thiên bạch nhật (đèn cao áp sáng quá) mà ôm ấp hôn hít nhau như chốn không người thế này thảo nào thanh niên bây giờ nó hư sớm. Mà thanh niên đã hư thì lấy đâu ra người già tử tế ??? Mẹ, ngẫm lại mấy thằng Tây nó chửi khéo mình cũng đúng ‘tao chịu ko sao hiểu được ở VN bọn mày đái công khai, còn hôn nhau thì dấm dúi’. Có thằng ở Hanoi lâu hơn thì còn chửi lắt léo đến mức kinh điển ‘tỷ lệ tiểu đường ở VN cao nhất thế giới, ở thành thị lớn hơn nông thôn và có xu hướng ngày càng trẻ hoá’!!! Bó tay với tiếng Việt kiểu này.
• ‘Bọn mình về đến Hanoi chiều thứ Bảy 15/4, chuyến bay VNxxx. Đã chuẩn bị quà cho 2 mẹ con, còn quà của Q thì ông xã chọn. Dự định ở Hanoi mấy ngày, sau đó thì tách tốp. Q take care ông xã hộ, đám phụ nữ bọn này sẽ đi Huế mấy ngày. Cho mượn một cái phòng ngủ, mua nhiều rau rút vào và nếu ra sân bay đón thì rất hoan nghênh.....”. Email của con bạn ngắn ngủn, tuyệt ko có lấy nửa câu hỏi thăm nào cả. Hai vợ chồng nó đi học, rồi định cư luôn ở Pháp. Dạy ở Đại học Pari I, quyết không nhập tịch, chả biết hâm hay yêu nước. Lần nào có người sang cũng léo nhéo: gửi cho tao xin 1 kg giò lụa, ít tép rang, mấy gói ô mai, bò khô, cái bánh chưng, hộp bánh trung thu nhân có lá chanh ... nghĩa là rất Việt nam. Hồi mới sang còn dở hơi “mày mang sang cho tao mấy cây bèo tây, mấy củ gừng để tao trồng cho đỡ nhớ nhà”, ai bảo cứ ở bên kia là sướng??? Lập cập ri-pờ-lai lại, thằng chồng nó thì cạ cứng của mình rồi. Sao không tách tốp ngay từ sân bay cho nó tiện, gã lầm bầm.

• Tiếng là đến văn phòng thứ 1++ nhưng có làm gì đâu, cụt mất hứng là không làm gì được cả. Vừa mới replied vài phút đã thấy con bạn tống lại cái email to lù lù, lệch múi giờ mà, lúc bên mình đang ngủ thì nó thức, lúc mình đang làm thấy ông nội thì nó có khi đang... vật nhau trên đệm cũng nên. Lại lách cách gõ, rõ khổ cái thời anh-tẹc-nét này.

• Màn hình máy tính nhiễu trắng, lại tin nhắn gì đây, đã bảo là tự vác xác về cơ mà! ‘Anh ăn tối chưa ạ? HP nóng kinh khủng. HN thế nào anh? H’. Em ơi HN sau khi em về sắp có bão đến nơi rồi em ạ, ấy là nghĩ thế chứ nhắn lại thì vẫn điềm đạm như thường. ‘Có những việc em muốn được anh cho lời khuyên. Anh vẫn sẵn lòng giúp em như 4 năm về trước chứ?H’. ‘Nếu không quá khả năng cho phép’, tin nhắn bay từ HN xuống HP. ‘Cảm ơn anh. Em thấy anh hơi gầy, anh ăn tối đi, ăn nhiều vào nhé :-) Em sẽ gọi lại sau.H’. Hình như có một cái gì đó, mơ hồ thôi, cựa quậy.

• 10 giờ tối, tắt điện, sập cửa, gật đầu chào mấy bác bảo vệ toà nhà ra về. Giờ mới thấy đói, bữa trưa ăn mấy đâu, mà tính ra tiền có khi mỗi phần ăn bằng tiền thức ăn nhà ăn cả tuần có dễ. Cái bà hoạ sỹ Giáng Hương chủ Emperor này chém khách bằng dao phay bốn lưỡi thì phải. Khổ cái ở Hà thành hoa lệ này cũng không có nhiều lựa chọn: San Hô, Nam Phương, Le Tonkin quanh đi quẩn lại dăm ba cái nên chủ tha hồ chém. Ghé quán gần nhà làm bát mì bò + thủ thêm cái bánh mỳ kẹp ruốc rồi đủng đỉnh về. Lại ‘tít’ một cái ‘Anh đang làm gì đấy? Em đang gói lại quà, mai em gửi PCN lên HN cho anh nhé?’. Kiểu này không ổn rồi, nửa đêm mà ‘tít’ thế này thì cái bản năng gốc sau-một-thời-gian-thuần-hoá của sư-tử-cái nổi lên, thêm mấy chiêu nghiệp vụ điều tra nó tìm hiểu ngoại khoá trong trường nữa thì bọn bán gối ôm tha hồ vớ bẫm. Chả gì bằng món thật thà ‘anh đang chơi với cháu nhỏ. À anh chưa kịp nói với em anh lập gia đình rồi nhỉ?’, lại một SMS bay đánh vèo đi. Đứng ngoài sân vờ nói chuyện với thân mẫu đang đi bách bộ một lúc, ý là đợi tin nhắn lại nhưng ko thấy. Thôi cứ tắt pin cho nó chắc, mai xem thế nào tính tiếp.

• Nằm mãi không ngủ được, ‘anh làm gì mà trằn trọc ghê thế? lúc chiều em sai rồi, em xin lỗi’. Nói toạc ra là ‘cựa ghê thế’ cho nó dễ hiểu để để gã điều chỉnh hành vi, lại còn mỹ miều ‘trằn trọc’. Đúng là ‘anh bỏ quá, dân Hà nội bọn anh khách sáo bỏ mẹ’, khá nhiều lần gã nhận được câu nhận xét này trong những chuyến đi xa. ‘Không, chiều uống mấy cốc cà-phê ấy mà, lâu không uống nên khó ngủ quá’. Mẹ-trẻ-ranh lật chăn lẹ làng mở cửa ra ngoài, ừ thì sang phòng nhóc con mà ngủ cho yên chuyện. Đêm nay thử làm cháu ngoan Bác Hồ xem ngày xưa ‘đêm nay Bác mất ngủ, sáng mai Bác ngủ bù....’ nó thế nào. Vớ quyển ‘Nào ta cùng lãng quên’ của Huệ, ‘Rược cúc’ hay quá, nghe đâu cô Huệ này cũng mới ‘về dinh’ dịp đầu năm. Một dạo truyện ngắn về chuyến tranh, hậu chiến ầm ĩ. Giờ thì chuyện gì cũng phải dính tí yêu đương cho nó dễ tiêu thì phải?

• Có tiếng kẹt nhẹ, ra vào chả chịu khép cửa gì cả, gió lùa thế này nhỡ cảm lăn ra thì sao, vợ với chả con. Định đọc nốt trang mới ra đóng lại thì cái từng-là-bóng-hồng đã đứng ngay bên cạnh ‘anh uống nước cam với mật ong đi cho dễ ngủ. Đưa sách cho em nào, không đọc nữa đâu’. Cáu gì thì cáu, cứ lạt mỏng thiết chặt thế này thì có (giả dụ thế đi) ai mời âu-vờ-nai ở phòng Pờ-de-xi-đờn của Đai-ù với mấy em cờ-lát 100 đô Mỹ thì gã cũng xin khất ‘để hôm khác nhé, tối nay phải về ăn cơm với vợ’. Người Việt mình mà, sống với nhau ngoài cái ‘tình’ ra nó còn cái ‘nghĩa’ nữa. Hàng họ thì chỉ có tiền, không tình (đôi khi hoạ hoằn có tí chút) còn nghĩa thì tuyệt nhiên không. RAU, theo mode bây giờ thì có tình, thường là cũng phải có tiền (in kinds quà cáp chẳng hạn) còn nghĩa thì hơi mơ hồ. Vợ thì khác, cái này mấy bác có gia đình rồi chắc sẽ giống “moi”. Uống một hơi hết độ gần phần ba, nam thực như hổ mà, vợ thì phải chục lần nhấp mới hết cốc nước dù khát cháy họng. ‘Vẫn chua hả anh, em thử xem nào’, thẽ thọt. Thế này thì phí rượu rồi, “thôi xí xoá vụ chiều tối nhé, anh cũng hơi nóng”. ‘Vâng, anh uống nốt đi để em cất cốc rồi đi ngủ, muộn rồi đấy anh’. Đúng là nhiều lúc hoa lá cành xong, về đến nhà, nghĩ lại mới thấy mình chẳng ra gì cả!!!!
lua_xong_phan
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 268
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 5 19, 2007 10:33 am
Đến từ: Quán Bia

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 4 Tháng 4 18, 2007 9:21 am

Nghe nói hay nên tò mò, save as rồi tối về đọc xem thế nào chứ trên này chẳng có thời gian mà đọc.
Nếu cùng cái 'hay' thì hôm sau cà fê bình luận :D
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi lua_xong_phan » Thứ 6 Tháng 4 20, 2007 1:30 pm

Lại một ngày mới, đời ngắn đi hai mươi bốn tiểng rồi đây. Lên gác vấn an thân mẫu, rồi xuống đánh thức nhóc dậy để bố làm tròn trách nhiệm “taxi không thu cước” cho hoặc con hoặc cả con lẫn mẹ. Nhạc phụ hôm qua không thấy gã đến ‘thời’, chắc ngậm ngùi với người-đồng-cảnh-ngộ nên gửi cho mấy cái càng cua, sáng dậy thấy mỗi người một bát miến. ‘Con không ăn con cua đâu, ăn bánh giò cơ’, nhóc con nước mắt lưng tròng sau khi xúc hết hộp sữa chua. Thôi con ơi, bố con đây trong ví cũng có đồng xanh đồng đỏ thẻ nọ thẻ kia mà có khi cả tuần mẹ con không cho bố cơ hội được ăn lấy một bữa theo ý mình thì hàm lượng NaCl trong từng giọt thánh thót rơi của con làm sao đủ khả năng ăn mòn để rồi lung lay ý mẹ. Lựa lúc “nàng” dọn lại phòng, gạt vội bát con sang bát bố, và đũa miến mà cứ như lùa rơm trong miệng. Ôi những ngày “nàng” đi vắng, bố con bà cháu tự do nay còn đâu!!!!!

• ‘Nấm đi học với bố hay đợi mẹ đưa đi?’, nàng hỏi. Tất nhiên là nó không chọn mẹ, đi với bố tha hồ ba hoa, cô giáo lớp nó lại quý bố hơn mẹ thì phải. Ngày trước đi học thì cô/con (mẫu giáo), lớn hơn thì cô/em; giờ chả hiểu lão Phó Giáo sư Phá thật sạch nào nghĩ ra cái đại từ nhân xưng mẹ/con gán cho khối mẫu giáo nghe đã lộ rõ bản chất là học “Giả”. Đẻ chả đẻ, nuôi chả nuôi sao là mẹ được, xưng thế mà không biết ngượng, hay là có tình ý gì với “bố” các cháu đây. “Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo, cô thương cháu vì bố hay đón về...” nghe hơi tiếu lâm nhưng chắc là cũng có dăm ba trường hợp thật????. Trẻ con nó như tờ giấy trắng, không kẻ vẽ cho nó tử tế thì cứ để trống , đừng bôi đen chúng nó mà có tội!

• Huơ huơ ví vào cái xen-xơ, tít một cái, cửa mở; thế là mọi sướng/khổ/buồn/vui đời thường tạm gác lại sau cái “tít” này. Xem nào, có 2 cái hẹn, mấy việc có deadline vào hôm nay, hình như bọn FED sắp sửa nâng 25 điểm nữa, sao lắm i-meo thế này, quá nửa là c/c – sư bố những thằng bảo thủ, việc cỏn con cũng nhét gã vào c/c lít, để rồi 6 tháng sau có chuyện gì là nó lại lôi ra ‘you có trong c/c, sao không feedback ngay lúc ấy’. À quên, cái Vodafone chưa bật. “you have 1 voice mesage. The last voice mesage on ....... at 23.45 from 031xxxxxx ‘. Biết là ai rồi, nhưng để trưa đi, giờ phải gặp khách hàng đã. Bọn này tanh lắm, không bao giờ chịu để tiền ở current account cả, 5 ngày nữa mới dùng cũng bắt “làm cái term deposit 4 ngày”. Viếng thăm xã giao thôi, may quá đỡ phải viết report. Mười giờ rồi à, có cái hẹn với một ri-pót-tơ báo V, xếp lớn đá đểu cho quả đắng này ‘tao nghĩ không có gì để nói với họ cả, chắc lại đề nghị quảng cáo, tuỳ mày xử lý’. Em phóng viên này chắc mới ra trường, hỏi những câu ngớ nga ngớ ngẩn, khen chỗ cậu làm thì khen cả ngày, vô duyên bỏ mẹ. Cuối cùng thì cũng tòi ra “bọn em đang tiến hành bầu chọn các doanh nghiệp cho giải G, đây là một giải thưởng rất có uy tín...... mong anh tham gia”. Lại phải mẹ kiếp lần nữa, cái tạp chí T.G ấy khác chó gì tờ Mua&bán, hơn chăng là in giấy tốt, ảnh màu loè loẹt và.... xin lỗi em nhé cái giả thưởng G ấy không những không tạo ra ấn tượng gì mà còn làm bẩn bộ sưu tập các giải thưởng khác của HO chỗ anh làm thuê. Thôi lại phải chối khéo “việc này liên quan đến PR, anh phải bẩm báo xếp communication bên HO em ạ”, “thế cơ ạ, em nghĩ phí tham dự chỉ khoảng hơn 2 nghìn thôi thì cần gì bên kia cho phức tạp. Hay là anh cứ ký tạm vào phiếu tham dự cho em, khi nào họ đồng ý thì em tiến hành luôn cho tiện anh ạ. À anh cho em xin số di động để tiện liên hệ, lúc nào anh rảnh anh em mình đi uống cà phê”. Ối, anh đầu 3 thứ tóc rồi, sĩ hão với em làm đếch già mà phải thọc cái Monblanc vào phiếu đăng ký của em rồi vào tròng à, còn di động thì anh nói rất là thật với em là anh không dùng vì sợ bị ung thư não lắm, có gì em cứ liên hệ qua tổng đài cho nó chính thống, cà phê thì anh vốn yếu tim, đi uống với em xong khéo phải đi cấp cứu (vì dung nhan mùa hạ của em không phải gu của anh), thế em nhé!!!!!

• “Gửi anh thư, à có một gói PCN nữa đấy anh ạ”, em lễ tân vắn tắt. PCN giờ lại có cả loại không qua bưu điện truyền thống EMS à, đúng là mở cửa thị trường có khác. Cơ mà vuông vuông, lại nhét trong phong bì giấy xám (chống đọc trộm ấy mà) trông kinh bỏ mẹ, nhỡ đứa nào nó ghét mình làm cho phát bom thư hay bệnh than thì toi. Đang định hỏi em lễ tân về vụ PCN này thì thấy trên góc có tên+số tel người gửi: em H, tel: 090341abcd, à không sao, ri-sở-cờ-phờ-di rồi! Xoẹt một cái, một hộp giấy chữ nhật có nơ cẩn thận lộ ra. Hai nhát dao rọc giấy nữa, à một cái ví đựng hộ chiếu của Satchi House. Bần thần mất mấy phút: Satchi & Satchi là nhãn hiệu cái cặp số, va-ly kéo, giày gã dùng mỗi khi đi sang bển (bọn Tây nó đỡ khinh, giáo lý nhà mình đã dạy ra khỏi nhà là phải tươm tất). Ai bảo “mắt con trai, tai con gái” là sai toàn tập, con gái trời phú cho gần hết cả “mắt như cú, mũi như gâu, tai như ra-đa” mới đúng! Quên, cái voi-xờ méc-xít chưa nghe, bấm 1 phát đến số 0908222222, bấm 6 phát mật khẩu nữa “chắc anh ngủ rồi phải không? Em nằm mãi mà không sao ngủ được. Chúc anh ngủ ngon!”.

• “Cảm ơn H nhé, anh vừa nhận được quà em gửi, thanks a lot em” – có nhiều lúc cứ cả ta cả tây lẫn lộn, tiếng Tây thì chẳng giỏi rồi, còn tiếng ta thì cũng tệ nốt, ai không hiểu lại cạnh khoé ‘ra vẻ’, khổ thế không biết! “em hy vọng là anh sẽ dùng đến nó thường xuyên, dù không chắc là anh thích”, cười rất nhẹ. “Em đi làm chưa? Công việc hôm nay thế nào, lâu lắm anh không xuống HP, không biết mấy quán hoa chỗ Nhà hát lớn còn không?’. “Em đang ở chỗ quán hoa đây, anh thiêng thế nhỉ? Hay là 30/4 này anh xuống HP chơi đi, em sẽ đưa anh đi Cát Bà, nhân tiện thăm chỗ em làm luôn. Có ít nhất là 2 người đang mong anh đấy”, lại cười. Cũng lắt léo gớm nhỉ, đang giờ làm, con cà con kê không tiện nên lại khất “anh gọi sau nhé”. Cái áo cho Mẹ, hộp sữa cho con, lọ kem dưỡng da cho vợ nó vít đầu vít cổ cái thân culi phải dốc sức mà làm, đời rõ là bể khổ.
• Lâu lắm quên tiệt cái món nhắn tin, bấm bấm bấm đau tay chết đi được, mổ cò máy tính cả ngày đã khổ rồi còn tin với tức nỗi gì. Ấy thế mà đánh đùng một cái lại ri-duym SMS - chẳng nhẽ nhận được tin mà lại alố à lồ lại? Có những chuyện thể hiện bằng voice kém hay hơn nhắn tin, đại loại như “hôm nay trời lạnh lắm đấy, anh/em mặc đủ ấm không?” chẳng hạn. Cũng vu vơ trên giời dưới biển (không có Đồ Sơn) ngày ba cữ sáng/trưa/chiều. Mấy buổi đầu tối còn phòng xa, cho mô-bai mất điện. Nhưng thừa, con gái bây giờ đủ tinh tế để biết khi nào nói không, khi nào đồng ý.

• Nhoàng một cái đến chiều 15/4, hình như đồng hồ chạy nhanh, hay một ngày một đêm dạo này rút còn 22 tiếng như mấy ông Pờ Mu rút bớt thép móng cầu Đuống nhỉ? Đợi vãi mồ hôi hột ở cái quốc tế phi trường Sóc Sơn mới thấy vợ chồng thằng bạn thò mặt ra bông-xoa. Gì thế này, thằng chồng è cổ đẩy xe va ly, con vợ thong dong tay xách túi. Mình tưởng mỗi mình ở nhà “nể vợ”, hoá ra thằng cạ cứng ăn cơm mòn đĩa Phú Lang Sa cũng chả khá hơn gì. Thôi xong, bình đẳng bác ái cái gì hở nền Cộng hoà đệ Pháp. Lụi hụi ra xe, lụi hịu xếp đồ, vẫn 2 thằng đàn ông với nhau còn 2 con-mụ-đàn-bà nó còn mải mê buôn chuyện. Cứ nói cho nó lắm vào, rồi tối về lại than ‘viêm họng mãn’.

• Hàng quán thức ăn nhiều quá tiện thì có tiện nhưng làm tha-hoá-chức-năng nội trợ của phụ nữ. Máy bay về chậm gần 2 tiếng, về đến nhà đã quá 8 giờ tối. Giờ này mà hì hụi nấu ăn thì cũng dở, thân mẫu sang nhà bà dì chơi sáng sau mới về nên “thôi ra ngoài ăn cho tiện”, nàng phán. Bây giờ thì còn ăn ở đâu ra hồn nữa, ghé Làng Ngói ở Ngọc Khánh vậy. Chọn cái bàn ngoài sân dưới gốc khế, thằng bạn suýt xoa khen 8 năm mới về thấy ở nhà khác quá. Hai nàng và nhóc vẫn buôn dưa, bọn Làng Ngói này chỉ bán hoặc Calsberg hoặc bia đen không rõ xuất xứ, nhất quyết không bán bia chai Hà nội mới láo. Ông mãnh kia lại nhất nhất bia chai Hanoi, canh thịt chua, đậu phụ rán tảm hành, canh rau rút nấu tương. Ông ơi dân Parisien bên ấy nó mới phục vụ theo yêu cầu, còn dân ở đây thì đợi đến sáng mai nó đi mua về rồi nấu theo yêu cầu cho ông ông ạ!!!! Thi thoảng xem phim trên TV cứ nói về giám đốc là quay cảnh ăn uống ê hề, các em phục vụ. Không bênh mấy lão tiêu tiền chùa đâu nhưng thử hỏi giá đó là việc thật thì họ có sướng nỗi gì khi liên tục cảnh cơm hàng cháo chợ???

• Quân mình mỏi vì đợi, quân nó mỏi vì bay mười mấy tiếng nên chỉ nhăm nhăm giục về “shower cái cho tỉnh táo, rồi đi ngủ, mai tính tiếp”. Thì về, phải ra lấy xe, ông bạn và đám phụ nữ trẻ con đứng đợi, thấy mặt ông bạn đần ra, đoán bậy ông bạn nhìn thấy biển Massage Ngọc Khánh nên nhớ lại thời hoành tráng Á châu, Yên phụ rồi đây. Rồi ông sẽ được thả sức tung hoành, ông ạ. Ai ngờ sự đời lắm cái éo le.......

• “Có việc này tôi muốn nhờ ông, nhưng ông giữ kín, đừng để cho VA biết, còn TA nhà tôi thì tuyệt đối không”, ông bạn thấp giọng. “Chuyện gì vậy T “, chơi với nhau từ bé, thời 2 thằng chia nhau đôi quần xịp Thailan xanh kẻ ngang xanh đỏ đỏ những năm 1980x đến lúc sang bên kia chưa bao giờ thấy nó nói kiểu nghiêm trọng thế. “Thôi để mai tôi nói, chuyện dài lắm, ông xin nghỉ làm một ngày được không, thứ Tư thì tốt nhất. Tôi về đợt này được 10 ngày thôi, ở HN đến thứ Năm, sau đấy vào Huế, đưa TA đi Đà lạt rồi từ HCMC bọn tôi bay thẳng Paris”. Quái, chuyện gì mà úp úp mở mở thế nhỉ??? Thằng này cẩn thận và điềm đạm có tiếng mà!

• Nàng đưa vợ thằng bạn đi “paint the town”, mua sắm, spa gì gì đó suốt mấy ngày. Vợ thằng bạn thì làm trung gian cho mình với nàng; mình thì lại làm trung gian giữa thằng bạn với hiện-tại-là vợ nó nên cũng chả có gì khách sáo. Thân mẫu cựu-nữ-sinh Trưng-Vương-áo-tím Hanoi ngày xưa có dịp dùng lại thứ tiếng Pháp Pa-ri-siêng với đứa suýt-nữa-là-con-dâu (chơi với con bạn thân quá thân nên không dám ngỏ lời, sau này nó vẫn đùa ông-là-thằng-nhát-gái), nhóc được take care gấp 2 lần thường lệ nên tung tăng suốt. Đợi lúc cả nhà đi vắng, thằng bạn nối khố mới dốc bầu tâm sự.

• ‘Hà nội mình giờ không còn mấy ai đi xe đạp nhỉ? Sinh viên cũng đi xe máy hết rồi. Nhiều lúc rảnh tôi bần thần nhớ lại những lúc bọn mình guồng xe dạo phố. Tôi với ông mỗi thằng một cái xe cuốc, bọn con gái đứa nào cũng hoặc Mifa, hoặc SK, lác đác vài cái xe đạp mini khung gập. Mong mãi mới có đứa tuột xích xe hay sang vành để có dịp ra tay. Kem Trà My trên Nguyễn Thái Học còn không, tao vẫn nhớ lần vào đấy bị thiếu tiền phải một thẳng ở, một thằng về lấy ví”, tay cầm cốc nước chè xanh, tay kia gõ gõ bậc thềm, nó nói. “Nói thật với mày là không quên, nhưng tao ở nhà lo chuyện cơm/áo/gạo/tiền ghê quá nên chẳng có lúc nào ngồi như mày. Tam thập nhi lập rồi, giờ mới thấy lúc còn đi học là thời đẹp nhất. Mày nhắc lại chuyện cũ, tao nhớ tao với mày bị một trận thót tim hè năm 1991, mày còn nhớ không? “Tao về đợt này cũng một phần vì chuyện ấy đây Q ạ”, giọng nó lạc hẳn đi. “Sao, có chuyện gì với V à?”, mình hỏi dồn.

• Hè năm 1991, khi ấy đường Hoàng Quốc Việt vẫn chỉ là một con đường cấp phối nhỏ chưa có tên, đường Cầu Giấy/Xuân Thuỷ/Hồ Tùng Mậu nhỏ bằng ¼ bây giờ - gọi là quốc lộ 32. Hai bên đường Hoàng Quốc Việt toàn ruộng rau muống, ruộng lúa và bãi tha ma còn đưòng 32 chưa điện, chưa vỉa hè, lác đác mấy nhà dân lụp xụp. Tiếng Anh bắt đầu thay tiếng Nga chiếm thế thượng phong, giáo trình Streamlines, Headways tràn lan quầy sach. Thằng bạn học song ngữ Pháp/Anh đại học nên tối tối tranh thủ đi “cua” trong khu giảng đường B ĐHSPNN, thằng còn lại – là gã này - tiếng Anh cũng tạm nên dịp nghỉ hè cứ hôm nào thằng kia bận là nó lại gí dạy thay. Lớp mấy chục học viên, đa phần sinh viên cố kiếm cái bằng A/B/C cho dễ xin việc. Có mấy cô sinh viên trường Thương nghiệp học, người Hải Phòng thì phải vì thấy đi xe mini Nhật màu đỏ (sau này mới biết người Hải Phòng gọi là màu đỏ đun “vỏ bao thuốc Dulhill đỏ ấy mà”). Con gái Hải phòng dạn dĩ có tiếng, thằng bạn trông cũng được, rồi chuyện gì đến cũng đến, tình-yêu-sinh-viên khi đó tuyệt không nhuốm bụi trần. Có cái này chưa giải thích được: con gái HP thường rất có ấn tượng tốt về con trai HN; con trai HP thì phần lớn gặp con gái HN là bồ kết. NHƯNG không hiểu sao con trai HP lại ghét con trai HN????
• Gần đây hay thấy mấy câu “đa dạng trong sự thống nhất”, “phát triển là trọng tâm, xây dựng là then chốt”, “xây dựng nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc”, “tái cơ cấu, hoạt động theo mô hình công ty mẹ, công ty con”, “phát triển thương hiệu”, “đào tạo, bồi dưỡng tài năng”, “phát triển nguồn nhân lực”... Trúc trắc, đúng kiểu dân tập-toẹ-trí-thức học làm sang, hay đám mới-có-tí-tiền-bán-đất vội phủi đít quá-khứ-nhọc-nhằn ngồi chồm hỗm vào nhóm trưởng-giả-học-làm-sang. Chưa quá hai mươi năm, sáng có bát cơm nguội rang với mấy cọng tóp mỡ quắt queo đã là đỉnh, nhà ai có cân mì tôm nấu với nửa bó rau muống chan cơm đã đủ cho thằng nhóc đi khoe với đám bạn làm bọn kia thèm rỏ dãi. Kem que đựng trong thùng, đi bán có cái kèn bíp bo bíp bo ở cổng trường dụ dỗ trẻ con, hai ba đứa bạn cả trai cả gái chung nhau mút một que kem chuối ngon đến tận bây giờ. Nhà ấy có hai anh em, có cân đường Tết mẹ cất để dành, bị chảy nước nên gần hè mẹ đem ra nấu chè đậu đen(cũng hơi mọt) cho 2 anh em. Thêm tí tinh dầu chuối, mấy cọng dừa nạo nhỏ (đúng thói cảnh giả Hà thành). Con em đợi thằng anh đi đá bóng (giẻ rách quấn tròn) về ăn chung. Khát nước quá, lại thèm nên thằng anh lừa con em “mày ăn ít thôi, ăn nhiều răng nó đen sì ra đấy”. Nhà có cái đài cassette Sanyo xuất xứ từ chế độ Saigon cũ, thằng bạn con ông tổ trưởng dân phố kiếm đâu được cái băng nhạc vàng Chế Linh “nếu nếu ngày ấy chúng mình xa nhau, anh anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi” nhét vào. Thế là đóng kín cửa cả bọn mải mê nghe quên cả giờ nấu cơm trưa. Khổ, nhà tập thể cánh cửa vênh váo gấp mấy lần nhạc-phụ-xơi-đấm-bốc, ở trong không nhìn thấy ngoài nhưng tiếng động thì hiển-nhiên-là-vẫn-lọt. Cựu-đại-tá-lục-quân tìm thằng-cháu-đít-soong khắp khu tập thể để lấy chìa khoá vào nhà không thấy, chợt vẳng tiếng động lạ, nỉ non, run rẩy nhất quyết không phải là Diệt-phát-xít của cố nhạc sỹ/nhà văn/nhà thơ/nhà triết học Nguyễn Đình Thi nên đẩy cửa xô vào(mất lịch sự quá, mà chiếu theo luật dân/hình sự bây giờ là vi phạm quyền tự do công dân rồi đấy). Gì thế này, thằng-cháu-nội-độc-nhất, niềm hy vọng của cả đời quân ngũ quần đùi xanh chéo, phất phơ cá rô đớp gấu (vì rách, chứ không thời trang như lũ 8x, 9x quần jeans đang yên đang lành xé te tua) chân vắt chéo nằm quây quần với đám con-nhà-tuyền-trí-thức, miệng lẩm bẩm nhập lời (chắc là phê quá). Một tiếng thét, chắc ngày xưa xung phong vào trận cũng chỉ ở-tầm-âm-vực ấy là cùng. Cán chổi đót rõ vừa tay, còn bé tí ranh đã lung-lay-tư-tưởng thế này thì lớn lên có mà mất nước, mỗi ông-mãnh xơi 2 phát ngang mông, rồi thông báo cho phụ huynh từng nhà bắt viết bản kiểm điểm về trọng tội vi phạm quy định không-được-nghe-đài-địch. Cuối năm ngoái về thăm khu nhà cũ, gặp lại cựu-đại-tá ngày xưa “ừ, công nhận là cái thằng rượu Tây uống nó không đau đầu như cái anh Vodka Hà nội. Mà chúng mày là phải lăn lộn, cái hay cái dở cũng nên (kinh) qua cả rồi mới trưởng thành”. Cụ ơi, 2 phát cán chổi hè 1982 con chưa quên đâu cụ ạ!!!!!!
lua_xong_phan
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 268
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 5 19, 2007 10:33 am
Đến từ: Quán Bia


Quay về • Thư giãn

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến8 khách