6. Xong việc rồi, đi chơi thôi.
Chuyến đi này được thông báo là ngoài việc đi cứu trợ, ủng hộ còn được đi dã ngoại, thực tế. Thế mới thấm câu “Đi để trải nghiệm, đi để yêu quê hương mình hơn”
Xe dừng lại ở ngoài để đoàn đi bộ vào thăm hang Cây Quýt. Một địa danh cách mạng.
Cảm giác đầu tiên là muỗi, rất nhiều muỗi. Muỗi như bọn không có mắt, như chủ nhà lâu ngày không ai đến thăm, cứ đâm sầm sầm vào mặt chúng nó. Đốt lia đốt lịa như thể không có đoàn vào thăm thì bọn muỗi không có gì để ăn. Đáng chán. Đúng là muỗi đói có khác. Nghĩ mà thương các cụ ngày xưa, làm cách mạng mà ri thì khổ phải biết.
Tưởng chỉ có thế, không ngờ còn đi tiếp…
Không chỉ đi mà là leo trèo, không có bậc thang, chỉ có các mấu đá và bụi cây để bấu víu. Sợ quá, hét ầm lên, vậy mà vẫn leo, vẫn chụp ảnh, cười tràn…
Hết leo là đến mò, đứng trước cửa hang đen ngòm mà ngao ngán. May quá, có bác REC chu đáo chuẩn bị nến cho mọi người, nến thơm nhé, xuất xứ từ Viene Áo, thế mà không nói từ đầu, đến nỗi khi đi ra chỉ có mỗi 2 trên tổng số 25 người còn mang về.
Có nến rồi nhưng không ăn thua, hang tối và ẩm thấp, sâu hun hút. Khiếp chết đi được, vậy mà ai cũng đi ào ào. Ngay ở miệng hang, phải nhảy xuống một cái gì đó, nhảy mà không biết nhảy xuống đâu vì thò chân không thấy điểm đến, thấy mọi người nhảy thì cũng nhảy theo vậy thôi. May là không bị trật chân ngã. Nó bật cái đèn chụp ảnh của DT lên, có sáng hơn nhưng chỉ được một lúc, ĐT hết pin rồi, đành đi theo mọi người vậy. Hang sâu, lại còn ngoằn nghèo, người đi sau không bám theo sát người đi trước là mất luôn dấu vết, qua một khúc cua lại một nỗi lo lắng mới. Nến nhỏ xuống nóng rát tay, vẫn phải cầm chặt không thì thấy gì mà đi, vừa đi vừa sờ soạng, không biết trong hang có rắn rết gì không. Lúc đó chỉ cần một chút gì mềm mềm âm ấm sờ phải thì chắc nó phải chết ngất vì sợ.
Đến đây mọi người sửa lại slogan của chuyến đi thành
“Đi để khớn, đi để tởn, đi để không bao giờ trở lại”. Không cố ý, nhưng sợ thật, thế nên khi có ý kiến quay ra là nó ủng hộ đầu tiên, mặc cho một số nhân vật còn đi tiếp…
May mà đoạn đường đi ra không khó khăn như đi vào, cảm giác nhanh hơn gấp bội. Nhảy lên được miệng hang, coi như nó đã tìm về được với sự sống. Chỉ còn một khó khăn không nhỏ nữa là trượt dốc để đến với con đường dẫn ra chiếc xe thân yêu đang đợi đoàn. Nó gần như phải bò lổm ngổm để tụt được cái dốc vừa cao, vừa trơn, vừa ít chỗ bấu víu. Vậy mà REC còn tự hào “Yến mà còn thua anh hè!”, đúng là thua anh thiệt “Anh mà bì với em?”, không biết bótay chấm chi cho hợp lý nữa. :smt021
Còn một chi tiết nhỏ mà không nhỏ không thể không đề cập ở đây kẻo có người lại nói mình điêu,

lại không có đất để tự hào là trong đoàn đi, có một nữa vì sự an toàn thì đã quay trở lại, không thèm đi tiếp cho biết hang sâu nông thế nào. Còn một nữa khác, dũng cảm hơn, tò mò hơn, cũng có phần lì hơn, không nghe lời trưởng đoàn mà đi tiếp. Ỷ thế có nến to trong tay là lao phăm phăm, kết cục thì cũng thấy được ánh sáng cuối đường hầm, có nhân nhảy ra được khỏi hang để thấy được đình Bảng, có nhân bị ngã sượt làm người khác phải lo không biết liệu có phải bôi dầu hay không, có nhân chụp được cái ảnh để có vật chứng mang về trình làng cho bà con tin việc đi và đến là có thật, có nhân tự hào vì đã chinh phục được nỗi sợ hãi, chứng minh được rằng mình có lòng can đảm và lên mặt với những kẻ không dám đi tiếp. Mặc dù không nói ra nhưng Xào này phục chị thiệt đó No à, vì trong đoàn đi tiếp đó mỗi mình chị là con gái. Thiệt đáng danh Sư tỷ, là bậc Tiền bối!!!
Sau chuyến đi hang họ này thì có một đôi chim bay đi và may là vẫn biết đường để quay trở về. Đêmcôđơn thua 1-0 ở keo này nhỉ!
