Tình nguyện 1/9/2007: Cảm nhận của Canaryxao

  
Chia sẻ với đồng bào vùng lũ ()Tuyên-Minh hoá

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 5 Tháng 9 06, 2007 6:13 pm

8. Về thôi.

Ăn no, uống gần no, cười đã và chia tay trong bịn rịn (Của một người), cả đoàn ra xe trở về nhà. Vẫn còn tiếc lắm vụ tắm tiên chưa được triển khai.

Dường như sức lực cạn kiệt đã được tiếp thêm năng lượng, quá nhiều, quá thừa. Lên xe, mọi người lại hát, hát to và hát khỏe hơn cả khi đi. Mặc cho một số người quá mệt thì ngủ, ngủ thì ta vẫn hát, hát cho họ dậy, hát cho khỏi buồn ngủ và …hát cho đỡ sợ nữa.

Đường về ngoằn nghèo lắm, khó hơn đường đi nhiều. Trời thì đã tối, bóng đêm xuống nhanh, trên đường đi thoảng hoặc mới có một chuyến xe ngược chiều, chiếc xe của đoàn lao đi trong đêm lầm lũi, không hát sao được, không hát để chìm trong im lặng và để sợ à?

Xe phải leo qua đèo Đá đẻo, lần đầu tiên nó đi qua đèo này, khiếp quá, xe ngoắt qua, ngoắt lại, có đoạn phanh gấp tránh xe khác, dồn cả toa xe, có đoạn trượt dài, có đoạn đi chậm leo dốc, có đoạn đi bình thường để rồi không biết có chuyện gì xảy ra tiếp. Đoạn đường uốn lượn này giá mà đi ban ngày thì còn có cảm hứng chụp ảnh hay nhìn ra cửa sổ mà chiêm ngưỡng cảnh vật, chứ đi vào giờ này thì chỉ mong đi qua đèo thật nhanh, cho an toàn để về với ba mẹ. Nó còn ân hận là khi đi chỉ mới xin ba mẹ đi có “một huyện Tuyên Hóa hay Minh hóa chi đó” vì không đọc kỹ hành trình, vậy mà nó đã đi cả hai huyện, đi đến tối rồi mà chưa về, ở nhà chắc ba mẹ lo lắm rồi.

Mọi người vẫn hát vang, vẫn hát theo cảm hứng, ai thích bài gì thì xướng lên, mọi người gào theo. Không phân biệt tiếng anh, tiếng việt, không phân biệt nhạc xưa nhạc nay, bài gì cũng được hưởng ứng nhiệt liệt, miễn là có người trên xe thuộc. Nó cũng gào theo, gào mãi cho đến khi lờ mờ nhận ra hình như không nghe thấy giọng mình trong đó, hình như nó đã bị khản đặc cả giọng rồi thì phải, nó hát bằng hơi chứ không phải bằng tiếng, khiếp quá, giọng nó vẫn từng được khen là khỏe, vẫn mà không đáng gì so với các sư phụ trên xe, nó phải nghỉ từng đợt, nghỉ lấy sức, nghỉ lấy giọng để còn gào tiếp. “Ngồi nhìn chiếc lá, rụng rơi theo cội nguồn, lá rơi, lá rơi…”. Cả đoàn vẫn hát mặc cho có người đứng dậy cản lại, muốn phát biểu, mặc cho có ý kiến giữ giọng để còn tiếp hiệp hai đi hát Karaoke, mặc, hát thì cứ hát, hiệp 2 cứ để hiệp 2 tính.
Xe qua được đèo, rồi về đến Động phong nha, đi tiếp đã thấy nhà cửa, dân cư, yên tâm thêm phần nào, tiếng hát trên xe vẫn không hề dứt.

Ba điện thoại về ăn cơm ba mẹ đang chờ, nó chia tay đoàn khi xe ngang qua nhà nó, kết thúc chuyến đi, kết thúc cuộc hành trình đầy niềm vui và ý nghĩa, nó chào cả nhà bằng câu khẩu hiệu học được ngày hôm nay “Đi để trải nghiệm, đi để yêu quê hương mình hơn!”. Lòng thấy lâng lâng và nó thấy yêu quê hương mình hơn thiệt. Quảng Bình ơi!
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi No » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 8:00 am

canaryxao đã viết:Còn một chi tiết nhỏ mà không nhỏ không thể không đề cập ở đây kẻo có người lại nói mình điêu, :D lại không có đất để tự hào là trong đoàn đi, có một nữa vì sự an toàn thì đã quay trở lại, không thèm đi tiếp cho biết hang sâu nông thế nào. Còn một nữa khác, dũng cảm hơn, tò mò hơn, cũng có phần lì hơn, không nghe lời trưởng đoàn mà đi tiếp. Ỷ thế có nến to trong tay là lao phăm phăm, kết cục thì cũng thấy được ánh sáng cuối đường hầm, có nhân nhảy ra được khỏi hang để thấy được đình Bảng, có nhân bị ngã sượt làm người khác phải lo không biết liệu có phải bôi dầu hay không, có nhân chụp được cái ảnh để có vật chứng mang về trình làng cho bà con tin việc đi và đến là có thật, có nhân tự hào vì đã chinh phục được nỗi sợ hãi, chứng minh được rằng mình có lòng can đảm và lên mặt với những kẻ không dám đi tiếp. Mặc dù không nói ra nhưng Xào này phục chị thiệt đó No à, vì trong đoàn đi tiếp đó mỗi mình chị là con gái. Thiệt đáng danh Sư tỷ, là bậc Tiền bối!!! =D> =D> =D>
Sau chuyến đi hang họ này thì có một đôi chim bay đi và may là vẫn biết đường để quay trở về. Đêmcôđơn thua 1-0 ở keo này nhỉ!
:-({|=


Ôi, sao hôm đấy em tiếc gì mà không nói ra để chị cứ khoe đi khoe lại mãi :D :D :D
Ai bị ngã sượt đấy nhỉ?
Vụ đi tiếp có 1 chuyện hay nữa, làm chị còn sợ hơn cả lúc đoàn trước đã đi qua, đoàn sau chưa đến, chị đứng 1 mình trong bóng tối. Đó là sợ lạc đường. Quay đi quay lại mãi một nơi mà không biết về đường nào, xung quanh chỉ thấy lờ mờ các vách đá nhờ những ngọn nến, mà nến thì nhỏ giọt rát tay rát chân. Lúc đó đúng là hơi hoảng thật. Lại còn lúc bác Đổ hô định xuống núi bên kia, trượt chân phát làm em thót tim. Bác còn vợ dại con thơ ở nhà mà sao liều thế.
Hihi, nhờ đó mà vụ vào động thêm phần hấp dẫn. Tiếc cho những người nhát gan, xuống trước chụp hình, xấu bụng quá :mozilla_tongue: :mozilla_tongue:
No
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 623
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 7:53 am

Bài viết chưa xemgửi bởi No » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 8:10 am

canaryxao đã viết: …hát cho đỡ sợ nữa.
Đường về ngoằn nghèo lắm, khó hơn đường đi nhiều. Trời thì đã tối, bóng đêm xuống nhanh, trên đường đi thoảng hoặc mới có một chuyến xe ngược chiều, chiếc xe của đoàn lao đi trong đêm lầm lũi, không hát sao được, không hát để chìm trong im lặng và để sợ à?
Xe phải leo qua đèo Đá đẻo, lần đầu tiên nó đi qua đèo này, khiếp quá, xe ngoắt qua, ngoắt lại, có đoạn phanh gấp tránh xe khác, dồn cả toa xe, có đoạn trượt dài, có đoạn đi chậm leo dốc, có đoạn đi bình thường để rồi không biết có chuyện gì xảy ra tiếp. Đoạn đường uốn lượn này giá mà đi ban ngày thì còn có cảm hứng chụp ảnh hay nhìn ra cửa sổ mà chiêm ngưỡng cảnh vật, chứ đi vào giờ này thì chỉ mong đi qua đèo thật nhanh, cho an toàn để về với ba mẹ. Nó còn ân hận là khi đi chỉ mới xin ba mẹ đi có “một huyện Tuyên Hóa hay Minh hóa chi đó” vì không đọc kỹ hành trình, vậy mà nó đã đi cả hai huyện, đi đến tối rồi mà chưa về, ở nhà chắc ba mẹ lo lắm rồi.
Mọi người vẫn hát vang, vẫn hát theo cảm hứng, ai thích bài gì thì xướng lên, mọi người gào theo. Không phân biệt tiếng anh, tiếng việt, không phân biệt nhạc xưa nhạc nay, bài gì cũng được hưởng ứng nhiệt liệt, miễn là có người trên xe thuộc. Nó cũng gào theo, gào mãi cho đến khi lờ mờ nhận ra hình như không nghe thấy giọng mình trong đó, hình như nó đã bị khản đặc cả giọng rồi thì phải, nó hát bằng hơi chứ không phải bằng tiếng, khiếp quá, giọng nó vẫn từng được khen là khỏe, vẫn mà không đáng gì so với các sư phụ trên xe, nó phải nghỉ từng đợt, nghỉ lấy sức, nghỉ lấy giọng để còn gào tiếp. “Ngồi nhìn chiếc lá, rụng rơi theo cội nguồn, lá rơi, lá rơi…”. Cả đoàn vẫn hát mặc cho có người đứng dậy cản lại, muốn phát biểu, mặc cho có ý kiến giữ giọng để còn tiếp hiệp hai đi hát Karaoke, mặc, hát thì cứ hát, hiệp 2 cứ để hiệp 2 tính.
Xe qua được đèo, rồi về đến Động phong nha, đi tiếp đã thấy nhà cửa, dân cư, yên tâm thêm phần nào, tiếng hát trên xe vẫn không hề dứt.


Đúng là lúc đi đường Trường Sơn, qua chỗ người ta đang sửa chữa thì là hát cho đỡ sợ thật. Chị cứ sợ bị lạc đường, quay qua hỏi bác Rec, bác ấy trấn an bằng 1 giọng không lấy gì làm chắc chắn cho lắm. :D
Hôm đấy biểu quyết rồi nhỉ, lấy "Trống vắng" làm QBO ca :D , Xíu hè :mozilla_tongue:
Một chuyến đi vui vẻ như trẻ thơ
No
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 623
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 7:53 am

Bài viết chưa xemgửi bởi xíu » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 8:24 am

No đã viết:
canaryxao đã viết: …hát cho đỡ sợ nữa.
Đường về ngoằn nghèo lắm, khó hơn đường đi nhiều. Trời thì đã tối, bóng đêm xuống nhanh, trên đường đi thoảng hoặc mới có một chuyến xe ngược chiều, chiếc xe của đoàn lao đi trong đêm lầm lũi, không hát sao được, không hát để chìm trong im lặng và để sợ à?
Xe phải leo qua đèo Đá đẻo, lần đầu tiên nó đi qua đèo này, khiếp quá, xe ngoắt qua, ngoắt lại, có đoạn phanh gấp tránh xe khác, dồn cả toa xe, có đoạn trượt dài, có đoạn đi chậm leo dốc, có đoạn đi bình thường để rồi không biết có chuyện gì xảy ra tiếp. Đoạn đường uốn lượn này giá mà đi ban ngày thì còn có cảm hứng chụp ảnh hay nhìn ra cửa sổ mà chiêm ngưỡng cảnh vật, chứ đi vào giờ này thì chỉ mong đi qua đèo thật nhanh, cho an toàn để về với ba mẹ. Nó còn ân hận là khi đi chỉ mới xin ba mẹ đi có “một huyện Tuyên Hóa hay Minh hóa chi đó” vì không đọc kỹ hành trình, vậy mà nó đã đi cả hai huyện, đi đến tối rồi mà chưa về, ở nhà chắc ba mẹ lo lắm rồi.
Mọi người vẫn hát vang, vẫn hát theo cảm hứng, ai thích bài gì thì xướng lên, mọi người gào theo. Không phân biệt tiếng anh, tiếng việt, không phân biệt nhạc xưa nhạc nay, bài gì cũng được hưởng ứng nhiệt liệt, miễn là có người trên xe thuộc. Nó cũng gào theo, gào mãi cho đến khi lờ mờ nhận ra hình như không nghe thấy giọng mình trong đó, hình như nó đã bị khản đặc cả giọng rồi thì phải, nó hát bằng hơi chứ không phải bằng tiếng, khiếp quá, giọng nó vẫn từng được khen là khỏe, vẫn mà không đáng gì so với các sư phụ trên xe, nó phải nghỉ từng đợt, nghỉ lấy sức, nghỉ lấy giọng để còn gào tiếp. “Ngồi nhìn chiếc lá, rụng rơi theo cội nguồn, lá rơi, lá rơi…”. Cả đoàn vẫn hát mặc cho có người đứng dậy cản lại, muốn phát biểu, mặc cho có ý kiến giữ giọng để còn tiếp hiệp hai đi hát Karaoke, mặc, hát thì cứ hát, hiệp 2 cứ để hiệp 2 tính.
Xe qua được đèo, rồi về đến Động phong nha, đi tiếp đã thấy nhà cửa, dân cư, yên tâm thêm phần nào, tiếng hát trên xe vẫn không hề dứt.


Đúng là lúc đi đường Trường Sơn, qua chỗ người ta đang sửa chữa thì là hát cho đỡ sợ thật. Chị cứ sợ bị lạc đường, quay qua hỏi bác Rec, bác ấy trấn an bằng 1 giọng không lấy gì làm chắc chắn cho lắm. :D
Hôm đấy biểu quyết rồi nhỉ, lấy "Trống vắng" làm QBO ca :D , Xíu hè :mozilla_tongue:
Một chuyến đi vui vẻ như trẻ thơ

cì quả hát lúc trên đường từ Minh Hoá về ko fải là hát mà là hét ,gào, rống hay lấy thịt đè người .. chi đó thì đúng hơn chị nờ. rứa mà lúc về e còn hét kraoke tổng kết chuyến đi đến hơn 10h mới về và mấy hôm sau lại tiếp tục hét. kết quả là ra Hn ko nói ra nựa. #-o
e cũng đồng ý, trước khi chưa có ai sáng tác bài hát cho QBo thì lấy "trống vắng" là QBo ca, vì có nhiều đoạn hét đã tởm. hị hị :smt023 cả đoàn bè hơi bị hay luôn. mà răng mọi người thuộc nhiều bài rứa ko bít. iem là bài mô iem cũng bít nhưng nỏ thuộc, bài mô cũng choọc choọc ngoáy ngoáy 1 câu rờ rớ! =D> :smt034
Hình đại diện của thành viên
xíu
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 369
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 8:45 am

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 8:43 am

No đã viết:Hôm đấy biểu quyết rồi nhỉ, lấy "Trống vắng" làm QBO ca :D , Xíu hè :mozilla_tongue:


Trên xe "Trống vắng" có vẻ áp đảo nhưng về hiệp 2 thì "Chim trắng mồ côi" da diết hơn, mình không tâm trạng mà nghe còn chùng lòng, nếu là "sáo" hay "chim trắng" thì chắc là nấc lên mất. Tiếc là nhiều người mệt quá bỏ cuộc chơi. Trích dẫn một số đoạn song cả của Xíu và LonelyNight này:

Chim trắng mồ côi

Nhạc: Minh Vy
Lời: Hồng Xương Long
Trình bày: Xíu & LonelyNight :mozilla_tongue:

Tình anh như nước con sông dài
Con nước về cho cây trái trổ bông


Tình em như lúa xanh trên đồng
Cây lúa chờ ngày mùa đơm bông


Chiều quê hai đưa hay vui đùa
Em cánh cò anh chim sáo mồ côi
Phù sa vun đắp chia đôi bờ
Anh bên bồi em bên lở mong chờ

Thương nghe câu mái đẩy, nhớ điệu lý tình tang
Ngân nga khúc chờ nhau, khi mùa lúa chín sẽ đón đưa nhau

Trăng sắp tàn trôi xa nơi bến đậu
Chim sáo bay xa mãi không về
Em vẫn chờ Anh nơi đây bến lở
Rồi nhớ thương Anh câu hát mong chờ


Thương chim quyên nức nở, thương con cá rô trên đồng
Nghe chim trắng mồ côi, đâu còn ai đón ai nhớ mà mong

Ơi… ơi lý nàng ơi (Ơi lý chàng ơi)

Ơi… ơi lý chàng ơi em thương mà em đợi
Con nước buồn tênh câu hát lý mong chờ
Mùa lúa thơm đã chín chín lâu rồi
Mà bấy lâu Anh chưa ghé về thăm


Ơi… Chim sáo mồ côi (Chim trắng mình ên)
Chim sáo mồ côi thương Anh mà Em đợi

Đêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng
Ngồi nhớ Anh Em ngó ngó lên trời
Chim sáo không về cánh cò mô côi
Em nhớ Anh nhiều sao phụ tình Em
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 12:03 pm

Hôm qua ngồi trốn việc, viết viết, cóp cóp, post post rứa mà sót mất một phần (May vẫn chưa ai phát hiện ra và phản đối). Phần ni không liên quan Chị No thôi, chơ mà liên quan thì đã không yên với giấc ngủ tối qua rồi. Xin lỗi Nguoinguon và bà xã nhé, thiếu mất phần 7 - phần ăn cháo bánh canh. :)
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 12:05 pm

7. Cháo bánh canh.

Đáp lại tấm chân tình của Nguoinguon, cũng bởi lý do quá khát nước sau vụ leo trèo, cả đoàn tập kết về nhà Nguoinguon mặc cho một số ý kiến ban đầu phản đối.

Chấm điểm cho phu nhân của Nguoinguon đầu tiên là sự chu đáo và tâm lý. Biết được mọi người vừa qua cơn vất vả nên đã chuẩn bị nước nôi đầy đủ.

Sau khi uống no nước cho đã cơn khát là việc rửa mặt mũi chân tay để vào ăn cháo. Đúng hơn là cháo bánh canh, món này nó nghiện nhất đây, ăn mãi nhiều nơi và chưa bao giờ thấy chán.
Nồi cháo nóng hổi, tưởng như cả đoàn gần ba chục con người thì không cái gì có thể làm no nổi sau một ngày vận động vất vả, vậy mà phu nhân Nguoinguon lo được, tài không?

Sau khi mỗi người cầm trong tay một bát cháo bánh canh nóng hổi, dậy mùi thơm thơm của rau, ngon quá là ngon là một nồi cháo thứ hai, rồi cả bánh chưng nữa và nhãn tráng miệng nữa. Mỗi nhân chắc phải xực bình quân 3 chén cháo mới hết sạch mấy nồi bà xã Nguoinguon mang ra. No quá là no, ngon quá là ngon!!!

Được biết người Minh hóa không cúng rằm tháng 7 mà ăn tết Mồng 2.9 rất to, vậy là cả đoàn được hưởng xái. Cảm ơn phong tục người Minh hóa, cảm ơn Nguoinguon và đặc biệt cảm ơn phu nhân Nguoinguon, càng ngạc nhiên hơn với chi tiết chị là người con xứ Thanh mà không phải xuất thân từ xứ Quảng. Đáng nể thật!
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 12:12 pm

canaryxao đã viết:Sau khi uống no nước cho đã cơn khát là việc rửa mặt mũi chân tay để vào ăn cháo.

Ầu, có vụ rửa chân tay nữa à. Chết thật, mình không ... :mozilla_tongue: :mozilla_tongue: (mà mình nhớ là nhà NguoiNguon làm gì có giếng nhỉ???)
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi canaryxao » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 12:18 pm

Rec đã viết:
canaryxao đã viết:Sau khi uống no nước cho đã cơn khát là việc rửa mặt mũi chân tay để vào ăn cháo.

Ầu, có vụ rửa chân tay nữa à. Chết thật, mình không ... :mozilla_tongue: :mozilla_tongue: (mà mình nhớ là nhà NguoiNguon làm gì có giếng nhỉ???)


Ôi chao, đáng chán bác, thấy đồ ăn và rượu là có nhìn thấy được cái chi khác.
:smt021 Giếng nhà Nguoinguon ở phía sau nhà, mát lạnh cả người đó bác. Em còn được bác "Trờilạisáng" (Bạn Saucơnmưa) múc nữa cho mà rửa tay đó! =D>
canaryxao
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 786
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 11 28, 2006 3:12 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 6 Tháng 9 07, 2007 12:59 pm

canaryxao đã viết:Giếng nhà Nguoinguon ở phía sau nhà, mát lạnh cả người đó bác. Em còn được bác "Trờilạisáng" (Bạn Saucơnmưa) múc nữa cho mà rửa tay đó! =D>

Tại lần trước đi bản Ón với bản Mò ô ồ ồ ghé nhà NN, hỏi giếng để "rửa chân tay" thì chú ấy bảo nhà không có nước phải đi tắm suối - Rứa nên mới có tin đồn "tắm tiên" đó :)
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Cứu trợ lũ lụt 2007

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách