gửi bởi vietrans » Thứ 7 Tháng 3 22, 2008 3:18 pm
Bác có mong muốn và hoàn cảnh giống Em.
Em xa nhà đã 6 năm, ra đi nhớ lời Mẹ dặn "nhớ cưới Vợ Quảng Bình nghe con". nghe lời Mẹ, con trai gật đầu dạ rồi cúi đầu chào Mẹ ra đi.
Hành trình 6 năm đi tìm "Vợ Quảng Bình" qua bao nhiêu cuộc hẹn, câu cửa mồm làm quen vẫn là "Quê Em ở mô?"Ko nhiều O biết từ "mô" là chi, có được vài O biết từ "mô" thì lại ko phải con gái QB. rứa mới đau chứ lại.
Cuối cùng gọi điện về giao trách nhiệm cho "Thân già" lặn lội tìm con dâu.
Sau thời gian tìm hiểu đắn đo, Mẹ đã kiếm được dâu hiền và định 26 tết Đinh hợi vừa rồi làm đám hỏi.
Trước hôm đám hỏi, hai "Vợ chồng" gặp nhau nói chuyện, cuối cùng EM mới nhận ra vẫn là đặc trưng của con gái Quảng BÌnh như trong topic các Anh chị đã bình luận. Ngồi tâm sự đến cuối buổi, sau bao hả hê cuoif đùa Vợ phán 1 câu: Em tưởng Anh đi ngoài nhiều ra người TP rồi chứ?ai dè vẫn "Trai QB một cục!!!!!!!!!!!!".
Quá thất vọng.
Về bàn với Mẹ già lễ vật đã mua sẳn ngày mai mang đi dặm vợ cho Thằng Em kế....
Còn Em thì vẫn cô đơn đến chừ....
Mong Bác đừng như Em....
Tím ngõ nhà ai, tím ngỡ ngàng/ Tím chìm đáy mắt, tím mênh mang
Tím nhớ nhung ai, hồn lịm tím/ Tím sắc bằng lăng, tím dịu dàng