NGUYỆN CUỐI CHO TÌNH ĐẦU
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình phải yêu đơn phương
Trước khi gặp em trong cái mùa định mệnh
Trái tim em có quá nhiều góc cạnh
Còn hằn in muôn thuở nhịp chân run
Chưa bao giờ tình yêu tôi bao dung
Trước khi em chênh chao vào miền nhớ
Tôi chạy theo em như một thằng gàn dở
Rồi lọt thỏm vào một bãi trống không
Chưa có ai có thể làm tôi mông lung
Kẻ lạnh lùng có trái tim gỗ đá
Mà chính em phải khiến tôi chắp vá
Từng ngày rơi rồi òa vỡ cơn mơ
Nhưng em đừng nghĩ tôi nuối tiếc ngày xưa
Rồi vẩn vơ làm thơ bệnh hoạn
Cũng đừng nghĩ trái tim tôi cuồng loạn
Không thể tìm nhịp mạch lạc khởi nguyên
Tôi vẫn sống với mơ ước đầu tiên
Em cũng vậy, đam mê và khao khát
Những con chim mới vào trời phiêu bạt
Lẽ gì đâu phải dằn vặt, đúng không?
Và bây giờ ở hai phía chờ mong
Giữa hai ta có thêm hai người khác
Nếu bỗng nhớ trong cơn mơ lung lạc
Chỉ xin em một đôi chút rưng... rưng...
(Sưu tầm)



