TA VỚI NGƯỜI
Ta bỗng gặp một con người thật lạ
Đã bao năm không qua nổi một con đường
Đa cảm quá hay người khao khát quá
Đầy ắp quanh mình, vẫn chờ đợi yêu thương
Người đi qua tháng ngày sao ta không để ý
Hồn nhiên nói cười, hồn nhiên khóc, hồn nhiên vui
Người - cô bé vô tư, hay là thiếu phụ?
Cô học trò tinh nghịch tuổi đôi mươi!
Ta bỗng nhận ra mình trong bài thơ người viết
Cuối con đường mùa đông có gặp nắng bây giờ
Ta đi tìm mùa xuân, gặp sấm rền mùa hạ
Gọi theo người, người đã sang thu!
Tóc ta còn xanh, ngỡ tóc người đã bạc
Ngày chưa qua tháng đã qua rồi
Giữa công việc bộn bề, ta giật mình thảng thốt
Cỏ bên đường vẫn xanh tuổi đôi mươi
Ngồi bệt xuống đất rồi, có người còn sợ ngã
Ta ở trên cao, ta cứ mỉm cười
Trong cõi vĩnh hằng mọi không gian đều ảo
Có phải ta bên người, là ta đó, người ơi!!!!







, thứ 7 máu chảy về tim mà, nên làm chút thơ tình, dù là hơi buồn thì phải .
