CẨM ƠN NGƯỜI KHÔNG YÊU TÔI
Lời không yêu thốt lên giữa phố ầm ào
Như giữa một trời dông gió
Thôi thế cũng xong không lời than thở
Cảm ơn em về phố nhỏ bơ vơ
Tôi đã thề từ lâu bỏ thơ
Giờ vỡ lẽ chưa bao giờ đổ vỡ
Thì cũng chẳng có thơ vì chẳng có
Mộng mơ và chẳng có tủi hờn
Em đã cho tôi cái tuyệt cô đơn
Cái tận cùng đau trong hồn rỏ máu
Đường trần phiêu du không nơi ẩn náu
Đêm lang thang nửa chiếu nửa giường
Quả thật cô đơn, tôi chẳng có gì hơn
Một mối tình trời thương một thuở
...............................................



