Nguyện cuối cho tình đầu

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:07 pm

Anh biết rằng sẽ chẳng còn ngày xưa
Dù vẫn thế
Em đã thành xa lắm
Anh nói được gì
Chỉ lòng nghe buốt lạnh ....
Những buổi tối một mình
Và mong đợi xa xôi

Em sẽ không biết rằng
Những giờ phút đơn côi
Anh trông ngóng thế nào từng lời quen thuộc....
Nói đi em ... một lời hơn mơ ước
Anh sẽ lại mỉm cười quên phiền muộn ngày qua

Có những điều thật gần
Nhưng bỗng thoắt xa
Ngọn lửa cháy giữa chừng rồi lại tắt
Anh sẽ níu vào đâu ?
Trong vô vàn ký ức...
Ngày lại buồn như những lúc chưa quen ....
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:07 pm

Sóng
Ngây thơ em hỏi anh
Sao mặt hồ có sóng
Anh mỉm cười lơ lửng
Vì gió cứ hôn bờ

Em nũng nịu ứ ừ
Khác cơ, không phải thế
Anh với em cũng vậy
Sao chẳng thấy sóng đâu??? Image

Anh cúi nhẹ mái đầu
Hôn môi em nồng cháy
Em ơi em có thấy
Sóng đang cuộn trong tim
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:08 pm

LỬA VÀ GIÓ

Ngọn lửa nhỏ lụi tàn ngay trước gió
Lửa cháy rừng gió thổi bốc càng cao
Lửa kỵ gió hay lửa hòa trong gió?
Ngỡ giản đơn, nào có giản đơn đâu!?!

Em là lửa, còn anh là ngọn gió
Lửa lòng em đón ngọn gió tình anh
Lửa vụt tắt hay lửa bừng cháy đỏ
Chẳng riêng em mà cũng chẳng riêng anh.!.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:08 pm

Cánh phượng hồng thủa ấy

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường

Bốn năm năm em vẫn làm kẻ lạ
Mỗi ngày chân em dẫm nát hồn tôi
Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
Mang chút bụi buồn đi xa xôi

Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
Em vẫn là em giữa mọi người
Hỡi ơi ánh mắt vô cùng lặng
Mà ở trong tôi ngợp gió trời

Tôi với em chỉ là khoảnh khắc
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
Em cũng như muôn ngàn con gái khác
Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi?

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thuở ấy...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:09 pm

Nhớ lại, đừng quên

Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo

Cây co ro treo lá rét mùa đông

Tay em ấm cớ chi tôi dại dột

Lỡ buông ra, sơ ý lá rơi thầm



Bỗng nhớ lại ngày đầu xuân em ốm

Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà

Cứ quanh quẩn ven đường như mất trộm

Trái tim mình ai lấy, kiếm chưa ra



Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy

Ta chia tay không rõ lý do gì

Chưa thấm thía những dòng mưa lúc ấy

Là những dòng mùa hạ sắp chia ly



Bỗng nhớ lại mọi điều sao giản dị

Tôi như em, vụng dại đến đau lòng

Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ

Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không?!?
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:12 pm

TẠ LỖI VỚI DÒNG SÔNG

Ta tìm em - mất hút dấu ngày xưa
Ứa nước mất tìm hoàng hôn lạ lẫm
Dòng sông vẫn chảy như những ngày xa lắm
Nhưng bàn chân không hiểu nổi bến bờ

Ta tìm em - lạc giọng với hư vô
Em xa quá mà ngày xưa cũng mất
Nỗi nhớ là những điều rất thật
Chỉ có em... hư ảo mãi đến giờ

Ta tìm em xao xác những mùa xa
Câu hát cũ đã không còn nhớ nổi
Dài rộng quá những con đường lạc lối
Chẳng được nhau mà mất cả chốn về

Ta tìm gì trong sâu hút cơn mê
- em của một thời trong trẻo quá?
Nhưng cây đã mùa mùa thay lá
Em mùa mùa ngơ ngác nhớ quên

Em bây giờ có phải là em -
chợt bật khóc khi dòng sông chảy mãi???
Có những điều chẳng thể nào quay lại
Và mùa xưa...
... giờ lạc mất em rồi...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi dvh_itdr » Thứ 2 Tháng 3 31, 2008 2:16 pm

Sơry vì đã chen ngang dòng Post của MIT 1 chút :mozilla_cool:

Choáng toàn tập :(( :(( :(( :(( nhưng mình rất thích thú vì sau một số lời động viên khích lệ và cổ vũ tinh thần của các bạn, MIT nhà mình lại "trào" ra vài trang thơ.

Tình hình này chẳng mấy chốc mà "cổ phần" của MIT trên QBO vượt qua các "cổ đông" thâm niên khác :mozilla_tongue: .

@MIT: Thơ hay vì thấy thấp thoáng bóng mình ở trong đó :smt016
Chà chà, chộ rứa té ra khôông phải. Răng mà ri hè ?
Hình đại diện của thành viên
dvh_itdr
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 1452
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:23 pm
Đến từ: Việt Nam

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 3 Tháng 4 01, 2008 8:30 am

dvh_itdr đã viết: Thơ hay vì thấy thấp thoáng bóng mình ở trong đó :smt016

ko phải, thơ hay vì thấp thoáng người em yêu trong đó :smt023
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 3 Tháng 4 01, 2008 10:32 am

Chẳng có gì không được phải không anh
Chỉ cần có một niềm tin mãnh liệt
Quá khứ kia dẫu trăm nghìn tì vết
Cũng chẳng bằng tha thiết ở trong nhau

Chẳng có gì không được, dù rất đau
Dù vết toác đã đục ngầu tê tái
Đứng lên đi, vẫn có thể trở lại
Quan trọng là ở trái tim mình thôi

Chẳng có gì không được, mùa đông ơi
Bao giá rét cũng nhường lời cho nắng
Có thể không suôn như mùa thu sâu lắng
Vẫn tuyệt vời cùng cố gắng, phải không?

Chẳng có gì không được, và không xong
Có thể nắn từ đường cong thành thẳng
Vị ngọt ư? kết tinh từ trái đắng
Quyết tâm này chiến thắng bản thân ta

Chẳng có gì không được, và không qua
Mưa lớn đấy, và phong ba, vốn thế
Chẳng có gì không được, và không thể
Như nụ cười bình dị lắm anh ơi!
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:31 am

Lời của gió


Nghe đi anh lời thì thầm của gió
Anh hiểu mà, là nỗi nhớ em mang
Anh hiểu mà, là tiếng thở thời gian
Không làm cháy cung đàn tình ngân phím

Nghe đi anh hồn gió về ngọt lịm
Cách muôn trùng cũng chín những giọt thương
Cách muôn trùng cũng chẳng loãng mùi hương
Cho con phố những ngả đường say đắm

Nghe đi anh lời gió về căn dặn
Gió hiểu mà, sâu lắng mắt và môi
Gió hiểu mà, trải lòng thơ khôn nguôi
Hơn cả những chữ và lời của gió

Nghe đi anh dịu dàng nghe gió thở
Bằng mặn nồng con phố đón tình em
Bằng mặn nồng con phố tím tràn đêm
Nghe anh nhé nỗi niềm em gửi gió...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến42 khách