Nguyện cuối cho tình đầu

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:50 am

Em trở về im lặng giữa niềm đau
Không thể khóc, không thể yêu hơn nữa
Anh mãi mãi vẫn chỉ là một nửa
Một nửa của người, chứ đâu phải của em

Anh vẫn là nỗi day dứt trong tim
Anh vẫn luôn ở bên em, giữa thành công hay thất bại
Anh ra đi có ngoái đầu nhìn lại
Nước mắt nào rơi xuống giữa ngàn hoa

Dẫu đêm về có xoa dịu nỗi xót xa
Dẫu mùa nay lá không vàng như độ trước
Dẫu sẽ có lần trong tay người con trai khác
Vẫn thảng thốt giật mình bởi hơi ấm tay anh...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:51 am

Nỗi nhớ


Như trẻ con chơi trò tay không tay có
Em giấu nỗi nhớ trong lòng tay
Nỗi nhớ ngọ nguậy đòi nghiêng trên trang giấy
Em đành giấu nỗi nhớ vào thơ
Thơ buông dài tiếng thở
Giấu nỗi nhớ vào đêm
Đêm càng lạnh lùng hiu hắt
Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng màu son tươi thắm
Nhưng tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu
Trong tim, nỗi nhớ ứa giọt sầu
Ôi nỗi nhớ không màu
Sao rất thực
Làm nhói đau lồng ngực
Chiều nay...
Em gửi nỗi nhớ vào chiếc lá
Thả xuôi theo dòng
Anh có nhận được không???
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:51 am

Thế là anh giờ cũng ở mãi xa
Chẳng thể nghe em, chẳng để em hờn dỗi
Chẳng thể hôn em, dù nụ hôn rất vội
Chẳng lắc đầu, chẳng nói nổi lời yêu

Em biết anh cũng nhớ em rất nhiều
Như em nhớ anh, có khi hơn, anh nhỉ
Nhưng bây giờ đâu còn là ý nghĩ
Bởi xa rồi, nỗi nhớ mới đầy thêm

Em biết mình sẽ chẳng bao giờ quên
Bởi hàng đêm, em gặp anh vội vã
Dẫu là mơ, nhưng tình yêu là tất cả
Thấy anh cười, anh nói dẫu chiêm bao

Em sẽ ngồi và đếm những vì sao
Bởi ở xa, anh cũng đang ngồi đếm
Dẫu nơi anh là ở bên bờ biển
Còn nơi em là giữa phố đông người

Nhớ anh nhiều em chỉ biết khóc thôi
Và mỏi mong ngày anh về anh ạ
Bao khó nhọc sẽ đi qua vội vã
Đợi anh về, tim em lại bình yên...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:52 am

Úp mặt vào cát lạnh trong đêm
Sẽ thấy biển cồn cào cơn xé
Nỗi đau ấy ngàn năm dâu bể
Như vết hằn của bờ, sóng để lại không tên

Em nhớ anh,

Em nhớ anh,

Em nhớ anh...

Khi đối diện hằng đêm với biển
Biển rộng thế mà cô đơn như thể
Tình đôi ta chia rẽ tự bao giờ...

Viết bài thơ lên cát gửi bờ
Để sáng mai thuỷ triều kia xoá bỏ
Em sẽ vờ như quên rằng đã có
Một quãng đời tim trót lỡ yêu anh...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:52 am

Biển...


Em lại muốn về với biển yêu thương
Bờ cát xưa, viết tên hai đứa mình ở đó
Em ngúng nguẩy giận hờn con sóng nhỏ
Sóng vô tình cuốn mất nửa tên anh

Em ước một lần bay vào khoảng trời xanh
Để gọi tên những khung trời kỉ niệm
Hạnh phúc đơn sơ, suốt đời em tìm kiếm
Sao anh hững hờ, quay bước giữa tình em

Biển có lỗi gì khi nắng cứ nhạt thêm
Dấu vào đại dương những nỗi buồn sâu thẳm
Lời tỏ tình trong buổi chiều nhạt nắng
Và cũng buổi chiều... em nhận tiếng chia tay

Nếu thật buồn, anh cứ trở về đây
Sóng sẽ hát, lời ru của đá núi
Bờ cát dịu dàng, thay lời an ủi
Biển bao dung, muôn thuở vẫn hiền lành


Nguyện một đời chung thuỷ với biển xanh
Nếu chết đi, cũng hoá thành sóng nhỏ
Dẫu mưa giông gió gào, em chẳng sợ
Chỉ xin một lần... tan vỡ giữa lòng anh
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:53 am

Ngày qua đi...

Đã bao lần em viết câu : " Em nhớ...."
Đã bao lần nhủ thầm tiếng : " Em mong...."
Em nhớ anh khắc khoải đến cồn lòng
Nỗi nhớ nào nhuộm tim em đến tím.

Chiều thứ 7 đẹp như bao người ước
Ngày cuối tuần ngắn như gang bàn tay
Với họ những đôi lứa đắm say
Thời gian không bao giờ đủ

Chỉ riêng em thao thức từng giấc ngủ
Cháy lòng trong nỗi nhớ không tên
Ngày cuối tuần dài như những đêm
Em chờ Anh , Em chờ Anh mãi...

Ngày qua đi!
Đã bao lần em tự hỏi :
" Thứ 7 nào ta sẽ có nhau ? "
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:54 am

Nếu có một ngày...


Nếu có một ngày anh không yêu em?
Xin hãy xóa dùm anh câu chuyện cũ
Xin hãy để cho tình yêu dang dở
Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha

Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm
Của một thời bỏng cháy khát khao
Mong em hãy tìm về nơi ấy
Gửi những vui buồn một thuở yêu anh

Anh rất sợ ngày mai sẽ đến
Có bóng hình người khác trong anh
Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em!

Nếu có một ngày anh không yêu em?
Em hãy viết lời thề xưa lên giấy
Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy
Phút yêu nào, tan theo khói mây.

Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay
Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác
Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất
Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu.
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:54 am

Em bây giờ còn lại một nửa thôi
Một nửa kia đi lạc đã lâu rồi
Chiều vụn vỡ một nửa em sụp đổ
Nửa bầu trời lạnh một nửa trăng soi

Một nửa kia lại đi tìm một nửa
Em hanh hao với một nửa hao gầy
Một nửa níu tháng ngày trong ký ức
Nửa lạnh lùng trốn chạy nỗi đau

Lời nói dối đôi khi thành sự thật
Phố gập ghềnh dưới mỗi bước chân qua
Nước mắt mặn không làm lòng bớt nhạt
Và ngày sau biết có nhớ ngày xa...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:55 am

Đoạn cuối cho em


Không phải là nước mắt
Không giây phút ngập ngừng
Bằng những lời ngắn nhất
Biến ta thành người dưng

Mải tân trang mộng ước
Rồi em hạnh phúc hơn?!
Ta thành người cũ kỹ
Luôn ngộ độ nỗi buồn

Em bạc màu mong nhớ
Thoái hoá những câu thề
Ta tìm về lối ngõ
Chôn vùi thời đam mê

Ngồi xếp lại quá khứ
Thương yêu cứ tượng hình
Vẫn ngổn ngang hành lý
Này tóc rối, môi xinh...

Làm gì còn kiếp nữa
Mà nói trả nợ nhau
Làm gì còn kiếp nữa
Mà xoa dịu nỗi đau...
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Bài viết chưa xemgửi bởi Mit » Thứ 7 Tháng 4 05, 2008 10:56 am

Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.

...Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Xớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc"
Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mit
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 307
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 3 28, 2008 2:17 pm
Đến từ: Hà Nội

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]46 khách