Hội SV.

  
Niềm vui nhân đôi, nỗi buồn chia nửa.

Hội SV.

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 3 Tháng 12 12, 2006 4:18 pm

Thư cụ pọt gửi math0, math0 gửi cho Rec, Rec gửi.....

Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.

Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.

Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!

Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.

Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.

Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...

Chào ông,
Mr. Đã có Vợ
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 4 Tháng 12 13, 2006 10:31 pm

:mozilla_cool: Hì, xấu hổ thật, đây không phải là tác phẩm của anh mà của bạn anh gửi cho anh. Nhưng mà em đừng có lo. Em mà sợ hãi thế thì giống lão Ngoan đồng cho mà xem:

Lão Ngoan Ðồng đúng là “Ngoan Ðồng”, không những hành vi của lão giống như trẻ nít mà tâm lý cũng giống như trẻ nít. Người ta yêu thích cái tâm lý này, nhưng đối với một người, một người đàn ông mà nói, đó là nguồn gốc của bi kịch. Chúng ta chỉ chú ý đến mặt hoạt kê trong đời sống của lão mà thôi, ít khi chú ý đến nhân tố bi kịch trong tâm lý, tính cách của lão.

Thái độ của lão Ngoan Ðồng đối với tình yêu và hôn nhân quả có phần rất hoạt kê. Ví như đối với cuộc hôn nhân của Hoàng Dược Sư, lão đã biểu hiện thái độ phản đối “Hoàng lão tà thông minh một đời, hồ đồ một lúc, lấy vợ có gì hay ho đâu”, vì thế lão rất chê cười việc này. Khi Quách Tĩnh muốn cưới Hoàng Dung, lão càng thấy không ổn, nói với Quách Tĩnh rằng: “Lấy vợ thì không thể luyện được nhiều võ công, thật là tiếc. Ta... vẫn thường rất hối hận, thôi đừng nói nữa. Hảo huynh đệ, ngươi nghe ta nói đi thôi, đừng lấy vợ nữa”. “Ngươi xem đấy, ngươi chỉ nhớ đến vợ thôi đã phân tâm, hôm nay không luyện được võ công rồi. Nếu quả thật lấy con gái của Hoàng lão tà, ôi thật đáng tiếc! Năm ấy ta chẳng qua... thôi đừng nói nữa, tóm lại nếu đàn bà đeo dính lấy, ngươi nhất định không luyện được võ công, đã vậy còn có lỗi với bạn bè, đắc tội với sư huynh, vả lại cũng không quên được nàng, không biết bây giờ... Tóm lại, không thể gặp đàn bà được, càng không thể chạm đến người họ, ngươi dạy nàng công phu điểm huyệt, để nàng chạm đến huyệt đạo toàn thân ngươi thế là bị mắc lừa... phải cưới nàng làm vợ, ...”. Cứ như thế lão khuyên Quách Tĩnh đừng lấy vợ. Những lời của lão thật sự làm cho người ta bật cười. Chẳng ai muốn nhớ đoạn này, nhưng nó cứ ở mãi trong lòng ta. Nhưng ở đây đã liên quan tới một bí mật trong cuộc đời lão. Những lời của lão Ngoan Ðồng, chúng ta chỉ hiểu rõ một câu, tức là “lấy vợ không luyện được võ công”. Ðó chính là mối mâu thuẫn giữa tình yêu và sự nghiệp. Lão Ngoan Ðồng rõ ràng là người “nhiệt tâm với sự nghiệp”, vì thế mà lão cật lực phản đối hôn nhân.

Trên thực tế thái độ và ý kiến của lão Ngoan Ðồng bắt nguồn từ bối cảnh cuộc đời và bối cảnh tâm lý của lão. Trong hồi thứ ba mươi mốt, Nhất Ðăng đại sư (tức Nam Ðế Ðoàn Trí Hưng, một trong Ngũ bá) đã tiết lộ câu chuyện của Châu Bá Thông. Năm ấy giáo chủ Toàn Chân giáo Vương Trùng Dương dắt Châu Bá Thông đến hoàng cung Ðại Lý bái phỏng Nam Ðế, cùng trao đổi võ công với Nam Ðế, thời gian hơn nữa tháng. Lão Ngoan Ðồng bứt rứt khó chịu, đi quanh quẩn trong hoàng cung, gặp một quý phi họ Lưu đang luyện võ công trong vườn, mà lão Ngoan Ðồng “là một kẻ háo võ đệ nhất, tính tình vô tư như trẻ nít, không biết ngại chuyện nam nữ, nhìn thấy Lưu quý phi luyện võ công liền đến đấu với nàng”. Chưa được mấy chiêu đã điểm huyệt Lưu quý phi, lão Ngoan Ðồng tất đắc ý, liền cao giọng giảng giải bí mật của công phu điểm huyệt. Lưu quý phi lập tức xin lão chỉ dạy, cứ như thế, Lưu quý phi đang độ thanh xuân, hai người gần gũi lâu ngày tình cảm nảy nở cuối cùng đã ăn ở với nhau. Vương Trùng Dương trói lão Ngoan Ðồng cho Ðoàn hoàng gia phát lạc, Nam Ðế không những chẳng trách phạt lão Ngoan Ðồng mà còn gọi Lưu quý phi lại, ra lệnh cho họ lấy nhau.

Chuyện đến đây chẳng có gì lạ. Ðiều lạ là lão Ngoan Ðồng khi nghe đến đó đã “mồm loa mép giải bảo rằng không biết đó là chuyện bậy, chuyện đã đến nước này, vậy dù chém đầu lão cũng chẳng oán trách, bất luận thế nào cũng không chịu cưới Lưu quý phi”. Nói rồi rút mảnh khăn tay ra đưa cho Lưu quý phi nói: “trả cho nàng đây”. Lưu quý phi cười đau khổ không nhận. Ðó là vật định tình Lưu quý phi trao cho lão Ngoan Ðồng, trên có thêu đôi uyên ương và một bài từ. Ðó là nguyên nhân “có lỗi với bạn bè, đắc tội với sư huynh, để nàng đụng chạm đến những huyệt đạo trong toàn thân người, thế là bị mắc lừa” của lão Ngoan Ðồng.

Lưu quý phi sau này đổi tên thành Anh Cô, vẫn cứ tìm kiếm lão Ngoan Ðồng, nhưng lão Ngoan Ðồng lại cứ tránh né trốn chạy bà. Chỉ cần nghe có người la lên: “Anh Cô đến kìa”, lão Ngoan Ðồng lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy, nếu trốn không được liền nói: “Ta đang đại tiện đấy nhé, bà đừng đến đây!...”.

Lão Ngoan Ðồng không hiểu tình và ái đó chẳng có gì lạ cả bởi vì lão đã bị ảnh hưởng của truyền thống văn hóa Trung Quốc. Ðối với Nho giáo đây là chủ đề cấm kỵ. Vì thế bao thế hệ nam nữ đối với vấn đề này đã hết sức mù mờ tối tăm, họ chỉ như những thầy bói mù xem voi, nếu ai may mắn thì tìm ra con đường đúng, còn những kẻ khác thì vẫn tiếp tục ở trong cảnh tối tăm. Từ chỗ vô tri mà sinh ra hoảng sợ, từ chỗ tối tăm mà sinh ra hiếu kỳ. Lão Ngoan Ðồng vì hiếu kỳ mà nếm “trái cấm”, chuyện xảy ra rồi lão mới cảm thấy hoảng sợ, vì hoảng sợ nên lão mới mãi mãi là lão Ngoan Ðồng. Sự phát triển từ vô sinh đến hoảng sợ, từ tối tăm đến trốn chạy, là một điều tự nhiên hợp với quy luật. Thứ đến, lão Ngoan Ðồng không chỉ dừng lại ở chỗ vô tri không trưởng thành, còn là một sự trốn chạy “trách nhiệm”. Chúng ta đều biết rằng trẻ con thì không chịu trách nhiệm đối với những việc mình gây nên. Ðó là quyền của trẻ con. Còn lão Ngoan Ðồng đã cố gắng níu kéo cái đặc quyền này.


Sự trốn chạy trách nhiệm, sợ hãi tình yêu, có vẻ như là vì sự nghiệp và tự do của bản thân, kỳ thực điều này xuất phát từ sự yếu đuối và lạnh nhạt của đàn ông.
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 7 Tháng 12 16, 2006 4:04 pm

Thư bác Tim gửi Vợ:

Em yêu!

Khi anh là doanh nhân! Gia đình chúng ta vui vầy, hạnh phúc. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh đưa con đến trường, rước em tới công sở bằng xe hơi. Khi anh là doanh nhân! Em không còn hoảng hốt trước những khoản chi tiêu bất ngờ nào đó. Nhận một tấm thiệp hồng em không phải tần ngần với tủ quần áo nghèo nàn như ngày nào. Khi anh là doanh nhân! Chúng mình có thể giúp đỡ chia sẻ với những người thân mà không phải tính toán chi li.

Khi anh là doanh nhân! Anh có được cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, đó là lúc hàng trăm công nhân của anh vui mừng nhận lương, lĩnh thưởng! Và em biết không, khi là doanh nhân, anh luôn an lòng bởi được thấy nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện, tin yêu của cha mẹ hai bên gia đình.

Nhưng em yêu ơi! Khi anh là doanh nhân, anh hiếm có được giây phút thảnh thơi bên em và các con trong công viên hay trên bãi biển. Giấc ngủ đêm với anh chẳng bao giờ trọn vẹn. Có biết bao điều cần sắp đặt cho ngày mai, cho những chuyến đi, những hợp đồng và đôi khi cả những toan tính. Lúc anh là doanh nhân, anh mải mê nâng ly chúc tụng bạn hàng mà quên mất lời chúc giản dị cho em trong đêm qua - đêm sinh nhật vợ anh! Anh ngớ ngẩn như gà cồ mắc tóc trước cổng trường con học vì quên hỏi em con mình lớp A hay B, cô giáo tên gì? Và em yêu ơi, đã có lúc anhcuống quýt hôn bờ mi đẫm lệ rồi lại chìm vào giấc ngủ mệt mỏi. Trong cơn mơ anh chợt nhớ lời hứa tối nay đưa em đến nơi xưa lần đầu gặp gỡ để kỷ niệm ngày cưới của chúng mình. Anh cắc cớ cô thư ký nhớ "nhắc bài" cho anh mọi việc, sao tự dưng quên mỗi chuyện này?

Xin em đừng cố chấp mỗi lần anh lỗi hẹn, bởi anh nào muốn thế bao giờ. Là vợ của một doanh nhân, đừng hờn lẫy khi có lời ra tiếng vào gì đó. Em có biết chăng, áp lực của hai chữ "doanh nhân" nhiều khi quá nặng nề. Lúc này đây khi anh là ngườithành đạt,người ta bảo đó là điển hình của mẫu doanh nhân thành công bằng năng lực và chữ "tín". Rất có thểmai trắng tay, phá sản, thiên hạ gọi anh - kẻ bội tín gạt lừa. Em hãy hiểu cuộc đời là ẩn số, thương trường này nghiệt ngã lắm em ơi! Chồng em không phải siêu nhân hay thần thánh để thoát thân mọi cạm bẫy ở đời.

Nhưng em biết không, dẫu bước đường kinh doanh có muôn ngàn khó khăn hay thử thách, bất trắc hay rủi ro, thành hay bại- anh luôn vững tin để chấp nhận và vươn lên trong sự nghiệp mà anh đã chọn. Cuộc sống đổi thay, xã hội hôm nay cần rất nhiều "người lính" như bọn anh. Mặt trận giờ đây không phải là tiếng súng mà là quản trị, là công nghệ, là tri thức của loài người. Bản lĩnh của anh tính bằng sự nhạy bén, khôn ngoan, khả năng chinh phục thương trường.

Em yêu ơi! Khi em đã nhận lời là vợ anh, vợ của một doanh nhân, em phải biết kiêu hãnh hi sinh và san sẻ. Xin em đừng là cô Tấm nhỏ hiền lành, anh chẳng mong em nép mình bên khung cửi. Mà cần em như điểm tựa cuộc đời!
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi bckt » Thứ 6 Tháng 12 29, 2006 11:32 pm

BCKT cần biết chính xác ( phải thật chính xác ) ai đã làm tuyệt tác trên - Địa chỉ liên hệ, Blog, hoặc Web cá nhân, hoặc bất cứ một cái gì đó dù chỉ là đôi câu của " nhà văn" này.
Hình đại diện của thành viên
bckt
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 65
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:49 pm
Đến từ: Cầu Dài

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 3 Tháng 1 23, 2007 4:36 pm

Gửi các bác SV truyện cười tiếu lâm Vn này:


Ấy đi xem!

TTC - Xưa có anh chồng rất mực yêu quí vợ, bạn bè mời đi chơi dù có nài ép thế nào anh ta cũng về nhà trước nửa đêm. Một hôm, vì quá vui anh vui em, chén chú chén bác, anh ta say quá không thể trở về trước nửa đêm như thường lệ, nên phải ở lại nhà bạn.

Sáng hôm sau khi trở về nhà, người vú già đứng đón sẵn mà báo lại rằng: - Thưa cậu, mợ ở nhà bị ốm, từ sáng đến giờ chưa ăn uống gì cả. Cháu hỏi mợ có ăn cháo không để cháu nấu, nhưng mợ không ăn. Cháu hỏi mợ có ăn canh bánh đa không để cháu đi mua, nhưng mợ chẳng chịu ăn gì cả, hiện mợ đang nằm trong buồng.

Anh chồng hốt hoảng vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm một mình: “Mình thật là vô ý quá, vợ ở nhà đau ốm mà không hay, không biết ốm đau làm sao đây?". Khi ông chồng vào buồng thấy vợ nằm quay mặt ra trông có vẻ thiểu não lắm, ông chồng lại ngồi xuống giường, vừa hỏi, vừa để tay lên trán vợ: "Mình ốm làm sao? Anh vì bị mấy người bạn ép uống say quá không về được, mình tha lỗi cho anh nhé! Mình đã ăn uống gì chưa? Để anh bảo đi mua cho mình ăn nhé!".

Chị vợ không nói năng gì cả, anh chồng lại hỏi: - Hay là mình ăn cháo gà nhé?

Chị vợ bèn gắt lên: - Để yên cho người ta nằm! Rồi quay trở mặt vào.

Anh chồng tức quá, đứng ngay lên định nói: “Ông lại nện cho bây giờ!", nhưng vốn nể vợ, anh ta không dám dùng chữ "nện", liền nói rằng: - Ông lại “ấy” cho một cái bây giờ!

Chị vợ nghe thế liền quay ngoắt lại, cong cớn: - À! Có ngon thì ấy đi xem nào...
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 2 Tháng 2 05, 2007 8:04 pm

14.2 rồi không biết tình hình các bác hội SV thế nào nhỉ. Tặng các bác bài thơ này để lấy khí thế:

Có những lần say rượu ngã bờ ao
Vợ bắt gặp, chưa mắng lời nào, đã chối
Cô gái nhà bên nhìn tôi cười bối rối
Vợ giận anh rồi, tối qua ngủ với em...
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 7 Tháng 2 24, 2007 2:57 pm

Hì, nhân dịp đầu năm mở lại cửa hội SV cái nào: Năm mới người ta hay nói chuyện văn chương. Bà con nào thấy hay vào đây vỗ tay một cái nha:

Sợ Vợ Lợi Hay Hại ?

Phàm ở đời, không nhất thiết người chồng nào cũng sợ vợ . Nhưng thôi, chúng ta chẳng nhắc đến bọn người vô lương tâm, chỉ nhìn vợ bằng nửa con mắt đó làm gì. Ta chỉ nói đến chúng ta thôi, những người chồng luôn luôn nhìn đắm đuối vợ mình bằng hai con mắt đầy đủ. Và hai con mắt đó lúc nào cũng ánh lên vẻ tha thiết biết lỗi khi vợ cật vấn bằng một giọng nanh nọc: "Sao, đi đâu mà giờ này anh mới vác mặt về?". Tất nhiên là ta biết ta đi đâu . Những người chồng đứng đắn như chúng ta thì chẳng bao giờ về trễ vì một lý do bậy bạ . Rõ ràng là ta đi họp về muộn. Nhưng lẽ nào lại nói điều đó ra khi vợ mình đang giận. Nói ra, có nghĩa là ta thét vào mặt vợ: "Cô là kẻ chuyên nghi ngờ bậy bạ, không hề biết tí gì về công việc của tôi!". Ôi, lẽ nào ta lại nhẫn tâm đến như thế! Và nếu ta lỡ mồm nói ra, vợ ta cảm thấy bị mất mặt, nổi cơn lôi đình lên thì sao ? Tai họa ai chịu ? Thì còn ai nữa ngoài đôi tai sưng tấy lên vì bị véo của chúng ta, những người quen chịu trận. Vì vậy, lỡ rơi vào tình huống nan giải đó, tốt nhất là chúng ta im lặng ra vẻ biết lỗi . Chẳng có gì xấu hổ hết! Ông cha ta chẳng đã nói "Im lặng là vàng" sau bao năm quen nhẫn nại trước các bà, các mẹ của ta đó sao! Vâng, ta im lặng và âm thầm xuống bếp, lục cơm nguội ra ăn, bởi vì sẽ chẳng có cô vợ giàu nguyên tắc nào lại đợi cơm khi chồng về muộn. Vả lại, vợ ta đã đứng chờ ngồi đợi mỏi mòn con mắt vì ta rồi, lẽ nào ta còn hành hạ cô ta nữa . Những người chồng biết điều hãy cùng ta lặng lẽ xuống bếp xới cơm ăn một mình, vừa ăn vừa gặm nhấm khuyết điểm của mình. Ăn xong thì hãy lo mà rửa chén, không phải cái chén ta vừa ăn mà cả một đống chén ngỗn nghện từ sáng tới giờ. Gặp thằng chồng khốn nạn thì chắc chắn nó sẽ mặt nhăn mày nhó, nhưng ta thì không, thậm chí ta còn nở một nụ cười hạnh phúc. Bởi vì ta đã quen những thử thách này rồi . Từ hồi lấy nhau đến giờ, ngày nào cũng thế, vợ ta cứ sợ ta bớt yêu nàng nên luôn luôn tạo điều kiện cho ta chứng minh tình cảm trước sau như một của mình. Cái đống chén này là một ví dụ . Vợ ta cứ tưởng ta không biết nên thử thách ta hoài! Ta xắn gối ngồi xuống (bởi ta đã kịp thay đồ đâu!), tay cầm nùi giẻ lên mà trong lòng cứ tội nghiệp vợ: Ôi, nàng phải nhọc lòng thử thách ta biết bao, chứng tỏ nàng yêu ta lắm! Một người chồng mẫu mực phải biết cách rửa chén không gây tiếng động. Lúc này im lặng vẫn cứ còn là vàng! Bởi lúc ta ngồi rửa chén thì vợ ta đang ngủ. Nàng không đủ sắt đá để chứng kiến sự thử thách của mình và vì không nỡ nhìn chồng cặm cụi ngồi rửa một núi chén nên nàng đành phải đi ngủ. Và vì vợ ta đi ngủ, ta phải rửa chén bát êm thắm, lặng lẽ như một nghệ sĩ kịch câm chính cống. Dù sao thì trong chuyện này, tay nghề ta cũng cao lắm rồi . Bình tĩnh nhé, đừng sẩy tay! Ta dặn ta như thế, bởi vì một tiếng động vang lên vào lúc này có khác gì một quả bom nguyên tử nổ. Ai sẽ bảo vệ ta trước cơn thịnh nộ chính đáng của vợ? Không ai cả! Và cái tai tội nghiệp của ta một lần nữa lại chứng minh rằng "tai không chỉ dùng để nghe mà còn dùng để cho người khác trút sự phẫn nộ". Rửa chén bát, úp vào chạn xong, ta nhón gót đi lên nhà trên, nhón gót thay đồ, nhón gót đi ... vệ sinh và cuối cùng nhón gót mò vào giường. Ô kìa, vợ ta đâu rồi ? Cô ta không có trong giường! Sau một thoáng bất ngờ, ta giận tím cả mặt. Không phải giận vì đêm nay ta lại ngủ một mình mà giận vì ta biết cô ta ở đâu rồi! Cô ta chơi bài tứ sắc ở nhà bên cạnh, các ông bạn đứng đắn của ta ạ! Đêm nào cũng thế, cô ta lỉnh đi chơi bài suốt đêm, có khi một, hai giờ sáng mới về. Nhiều đồ đạc trong nhà đã bắt đầu biến mất một cách kỳ quặc mà ta chưa dám hỏi . Hừ, sớm muộn gì ta cũng hỏi thôi (tất nhiên là muộn)! Sức khỏe cô ta thì sa sút thấy rõ (tai ta độ rày ít đau hơn). Cái hại của cờ bạc rành rành như thế mà cứ đâm đầu vào . Ta là chồng, ta biết phải làm gì trong lúc này chứ! Thế là ta xăm xăm bước qua nhà hàng xóm quyết kêu vợ ta về, mắng nhiếc cho một trận nên thân! Cái gì chứ việc này thì rõ ràng ta đúng. Ta ló đầu vào tìm kiếm. Kia, vợ ta kia rồi, cô ta đang xòe bài . Ta cố trấn tĩnh hắng giọng:
- Em ơi ...
- Anh làm cái trò gì đó?
Vợ ta lạnh lùng hỏi, đầu không quay lại . Tim ta tự dưng chơi điệu đítxcô, mặc dù ta không thích nhạc trẻ. Đầu ta lỡ thò vào cửa, giờ không biết làm sao . Tự dưng rút ra mà không trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của vợ thì bất lịch sự quá. Mà để cái đầu trong nhà trong khi cái thân ngoài hiên thì coi không được. Tự nhiên, ta giận ta ghê, đâm đầu vô đây chi không biết! Vợ ta giải trí một chút mà ta cũng quấy rầy, thật là đồ vô lương tâm! Cuối cùng, ta cũng nghĩ ra được một câu đáng điểm mười:
- Anh tính qua hỏi em cần tiền không, anh đưa thêm!
Tất nhiên là vợ ta không từ chối, sợ ta buồn. Còn ta thì dùng mấy trăm bạc mà chuộc được tính mạng, kể cũng hên! Thế là vợ ta ngồi thức bên đó, ta nằm thức bên đây . Cách nhau một bước, xa nhau nghìn trùng. Chuyện đó, đến nay vẫn còn! Ta nhờ tài học vấn uyên bác nên sợ vợ cũng có dựa trên cơ sở lý luận, nay muốn tìm người trao đổi kinh nghiệm hầu nâng lên thành một học thuyết triết học.
Ta bắt chước Lỗ Tấn: "Liếc mắt coi khinh nghìn lực sĩ. Cúi đầu làm ngựa cho vợ ta". Lỗ Tấn nói là "trẻ con" nhưng không có "vợ ta" làm sao có "trẻ con"? Ta sợ vợ ta chứ có sợ vợ ai đâu mà xấu! Cũng từ Lỗ Tấn ta suy ra: "Vợ nhờ chồng sợ mà thành hùm" (từ câu "Rừng nhờ người đi mà thành đường"). Nghe chí lý thay! Ta vốn người hào kiệt, coi khinh nghìn lực sĩ, bình sinh chưa biết sợ ai, nhưng sở học lộn xộn nhớ lầm câu "nếu không có cái mình thích thì hãy thích cái mình có" thành câu "nếu không có cái mình sợ thì hãy sợ cái mình có". Gia tài ta chẳng có gì ngoài vợ nên từ đó đâm ra sợ vợ mà thành tật. Nay, tính can vợ bỏ bài bạc hoài mà không được, ta lại ngẫm ra "nếu cứ sợ cái không đáng sợ ắt sẽ hại cái không đáng hại". Ôi, phải chăng vì yêu vợ mà ta hại vợ? Hỡi các ông chồng đứng đắn giống như ta, hãy trả lời! Sợ vợ, lợi hay hại ?

-1982-
Nguyễn Nhật Ánh
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 7 Tháng 2 24, 2007 3:11 pm

Sau một thời gian ngâm cứu, chiêm nghiệm math0 nhận ra được nhiều lợi ích mà Vợ đem lại như sau:

1/ Vợ dạy cho ta tính phục thiện
(sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả ).

2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt
(để vợ sửa soạn đi lễ, đi ăn và nhất là đi sắm đồ ).

3/ Vợ cho ta sức khỏe
(không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).

4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị
(không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).

5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép
(đi thưa, về trình).

6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng
(kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)

7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta
( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố )

8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự
( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).

9/ Vợ dạy cho ta sự công chính
( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ ).

10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu
( thay tã, tắm rửa, cho con ăn, ru con ngủ..vv..)

11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do
(nay không còn nữa).

12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh
(muốn chết nhưng cứ sống... chơi).

13/Vợ dạy cho ta khôn ra
(lúc trước ngu cứ đòi cưới vợ hoài, giờ thì biết là không nên)

( Anh em nào chưa lấy Vợ thì vào đây tham khảo kinh nghiệm trước nha. Nhất là mấy bác ngấp nghé như bác Deeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee)
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 4 Tháng 3 07, 2007 7:25 am

Hôm trước có đứa bạn nói là tau không thấy mi sợ Vợ ở điểm nào cả. Mình liền trả lời. Tau sợ đến mức mà không biết là sợ ở điểm nào cả :)
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi bckt » Thứ 2 Tháng 3 26, 2007 9:48 am

Vợ bác Math0 bảo anh ý ko có ở nhà. Đừng tìm vô ích!
Hình đại diện của thành viên
bckt
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 65
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:49 pm
Đến từ: Cầu Dài

Trang kế tiếp

Quay về • Cung hỷ - Tâm tình

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến3 khách