"Luyện gà chọi" - Ngày xưa ơi!
Vừa nhận điện thoại cháu tôi lọt vào đội tuyển học sinh giỏi của huyện, sắp được chuyển ra thị trấn để bồi dưỡng chuẩn bi cho kỳ thi tỉnh, tôi còn gì tự hào hơn, chẳng thế mà niềm vui nghe leng keng. Trong chốc lát, ký ức ùa về, vui buồn lẫn lộn. Tôi cũng đã có thời như thế nhưng đến bây giờ vẫn không định giá “được gì mất gì“ từ những tháng ngày ở lớp “luyện gà“ năm xưa.
***
Mươi tuổi sống xa nhà
Cuối năm lớp 4, sau khi lọt qua vòng loại của kỳ thi cấp huyện, chúng tôi gần hai chục đứa được “bứng“ về thị trấn để đầu quân vào lớp “luyện gà chọi“ cho kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Tất cả ở chung trong nhà khách của Phòng giáo dục, nhà khách là cái phòng rộng chừng 30m2 với hơn chục chiếc giường, mỗi lần đi ngủ cứ gọi là xếp như nêm, lò luyện mà lại!
Mặc dù phía ngoài có kê 2 dãy bàn để các trò làm toán nhưng vì trời lạnh nên trò nào cũng quấn chăn lên người rồi học ngay trên giường. Đứa chổng mông ghi ghi viết viết, đứa nằm sấp chẹp bẹp chỉ lò cái đầu và hai tay ra ngoài túm sách đọc ngêu ngao.
Thêm vào đó, nhát ma cũng là nổi ám ảnh của đám trẻ con lúc bấy giờ, có lần trước giờ đi ngủ cả bọn đứng xếp hàng "câu cá" thì ai đó hô lên có ma cụt đầu làm đứa nào cũng khiếp, bỏ của chạy lấy người để rồi hôm sau một đứa nó sợ quá không chịu ra ngoài “giải quyết“ và hậu quả là đêm đó nó tè luôn trên giường, he he.
Chuyện ở là thế còn việc ăn cũng chẳng có gì khá khẩm hơn. Ăn tập thể theo khẩu phần. Ngày nào cũng canh rau dền nấu với tép và đậu phụ rán hoặc đậu phụ rán và tép nấu canh rau dền. Nhớ hôm đầu tiên thấy miếng đậu phụ chín vàng tưởng là trứng rán một đứa ăn xong rồi bảo: Trứng ở đây ... hình như không có lòng đỏ hay sao ấy. Đêm đó cả phòng được một trận cười đau cả bụng. Tiềng cười của tụi trẻ con lan vào đêm khuya ...
Áp lực học và luyện thi
Về thị trấn luyện thi nhưng vẫn theo học chương trình lớp 5 như bao học sinh khác. Lúc đó chúng tôi còn quá nhỏ để nhận thấy trách nhiệm của mình nhưng vì là học sinh trường khác vừa chuyển đến nên đứa nào cũng có cảm giác mình bị đang bị soi. Đoại loại là mấy đứa trong lớp thị trấn bảo chúng tôi là học sinh giỏi thì cái gì cũng phải giỏi (chúng nó dùng phương pháp qui nạp ấy mà). Vậy nên mặc dù chỉ là chuyên toán nhưng các môn học khác không thể lơ tơ mơ. Có lần cả lớp chuyên toán không đứa nào làm xong bài tập ở nhà vì "Tối qua tụi em phải sáng tác thơ-văn-vẽ cho báo tường của lớp, mỗi bạn phải có 2 bài nộp cho lớp trưởng rồi mới được bước vào lớp ạ". Tưởng lý do chính đáng ai ngờ thầy giáo la cho một trận tóa tim đom đóm "Các trò tập trung về đây để luyện toán hay là để làm báo tường?". Thầy chẳng hiểu gì cả, có đứa còn bị lôi vào đội văn nghệ vì cái tội ... hát hay!
Lại nói về luyện thi, giờ học luôn được giới nghiêm, mỗi buổi đúng 3 tiếng do hai giáo viên đứng lớp. Trong vòng 2 tháng đã dồn nén hết chương trình lớp 5 và các trò không còn cách nào khác là bò ra mà học. Có một thời gian, bọn tôi làm toán như một cái máy, nhớ hết các công thức, dạng bài, một số mẹo cơ bản để giải toán theo bản năng. Thầy ghi đề, trò ngoạch ngoạc gì đấy rồi đưa ra đáp số nhưng nhưng không thể giải thích vì sao lại thế (vì sao được nữa, tính mò mà lại)
Những cái được từ lớp luyện gà
Cái sự học bao giờ cũng cực nhọc, luyện thi học sinh giỏi lại càng vất vả hơn. Tuy nhiên bên cạnh những áp lực để rồi phải suốt ngày cà đũng quần trên ghế, lớp luyện thi cũng đã mang lại cho chúng tôi nhiều kỹ năng hữu ích là tiền đề tốt cho việc học tập sau này.
Tinh thần tập thể và làm việc theo nhóm: Ngoài việc kiểm tra kiến thức của mỗi học sinh, thỉnh thoảng các thầy còn cho chúng tôi làm việc theo nhóm bằng cách chia thành từng bộ ba để kết hợp giải toán hoặc tiếp sức cho nhau. Tất cả vì mục tiêu nhóm mình đạt cao điểm nhất, trẻ con ai cũng hiếu thắng nên những lúc như vậy cùng hội cùng thuyền và đoàn kết ghê lắm.
Tranh luận và bảo vệ ý kiến: Lúc mới vào lớp, chúng tôi lúc nào cũng tin tưởng và răm rắp nghe thầy giáo, thầy luôn luôn đúng! Chính điều đó đã tạo nên tính thụ động, ít khi đặt câu hỏi vì sao mà chỉ chăm chú vào câu trả lời làm như thế nào? Biết được tâm lý này, các thầy bắt đầu tạo cơ hội cho các trò "cãi lại" bằng cách đưa ra các lập luận sai. Tất nhiên phải là những điều hết sức ngớ ngẩn thì các trò mới dám nói "thầy nhầm". Chính nhờ những buổi học như thế, các trò bắt đầu biết tư duy, học một biết hai, bổ xẻ vấn đề.
Dư âm "lớp gà chọi"
Sau mấy tháng tu luyện rồi cũng đến buổi học cuối cùng, hôm đấy không khí trong lớp khác hẳn ngày thường vì đó là buổi học duy nhất không ghi chép. Vẫn biết rằng sau kỳ thi là chia tay nhưng chẳng đứa nào nói về tương lai, mà hình như lúc đó trong đầu đám trẻ con chưa hình thành khái niệm tương lai là gì cả.
Tôi vẫn còn nhớ kỳ thi học sinh giỏi tỉnh năm đó có hai vòng rất gay cấn và kết quả tương đối thú vị nhưng khi viết lại những dòng hồi ký này tôi không có ý định đề cập đến "kỹ thuật luyện gà" hay thành tích cày cuốc của những năm tháng ấu thơ nên không kể thêm về khoảng thời gian sau đó. Tuy nhiên có một ấn tượng không tốt từ lần đó là hôm thi xong nhiều đoàn rất vui sướng vì họ trúng tủ, đã thế lúc trên đường về tôi còn nghe thầy trưởng đoàn lấy tiêu chí “luyện thi trúng tủ“ để đánh giá thầy nào giỏi hơn mà không cần đợi ngày công bố điểm thi. Đáng tiếc cho thầy giáo của chúng tôi vì thầy rơi vào số những người không biết dự đoán đề.
***
Hai cậu cháu “tám“ một lúc đã nghe cu cậu cười khanh khách. Phải chăng tiếng cười trong trẻo của đứa cháu bây giờ cũng chính là âm thanh giòn tan của chúng tôi năm xưa vọng lại để đêm nay, khi đã đến một nơi rất xa lớp luyện gà chọi ngày ấy, tôi vẫn dạt dào gõ xuống bàn phím ký ức trẻ con - Ngày xưa ơi ...
RC
(
http://www.muctim.com.vn/Vietnam/The-gi ... -12/16522/)