Vừa làm một cuộc ma ra tông toàn phim Tàu là phim Tàu.
Phim đầu tiên là Hiệu Lệnh Tập Kết của đạo diễn Phùng Tiểu Cương. Nghe nói đây là phim xuất sắc nhất của điện ảnh Trung Quốc trong năm vừa qua. Phải công nhận người xem rất dễ bị choáng ngợp khi xem Hiệu Lệnh Tập Kết vì bộ phim này chẳng kém gì những siêu phẩm chiến tranh của điện ảnh Mỹ. Tuy nhiên nếu chịu khó nghiên cứu danh sách những người tham gia làm kỹ xảo cho đạo diễn họ Phùng sẽ chẳng thấy bất cứ cái tên Trung Quốc nào, thay vào đó là những tên tuổi khá nổi của Hollywood. Chẳng trách mà Hiệu Lệnh Tập Kết cứ hao hao với rất nhiều phim về chiến tranh đã thành danh trước đó như Saving private Ryan, Band of Brothers, Flag of our Fathers, Letters from Iwo Jima, Taegukgi,... Nói chung với nội dung không có gì mới lạ (với khán giả Việt Nam), phong cách làm phim không đặc sắc (vì bị ảnh hưởng quá nhiều những phim chiến tranh trước đó). Hiệu Lệnh Tập Kết chỉ có thể dừng lại ở một bộ phim nên xem. Cá nhân tôi vì đã quá ngán với kiểu khai thác các cảnh chiến tranh cứ na ná nhau như vậy nên chẳng có gì ấn tượng với phim này cả.
Phim thứ hai là Giang Sơn Mỹ Nhân cũng chẳng có gì đặc sắc, nếu không nói là xem khá nhạt nhẽo. Phim này đi vào vết xe đổ của khá nhiều phim võ thuật Châu Á khác với nội dung sến, hình ảnh màu mè, sa đà vào đánh đấm nhưng lại không có định hướng rõ ràng về tinh thần võ đạo.
Bộ phim thứ ba Tam Quốc Chí: Kiến Long Tá Giáp lại là một bất ngờ rất thú vị. Phim dựa trên bộ tiểu thuyết kinh điển của La Quán Trung nhưng lại lấy nhân vật trung tâm là Triệu Tử Long (do Lưu Đức Hoa nhập vai). Nếu ai đã lỡ hình tượng hóa những nhân vật trong tiểu thuyết Tam Quốc Chí thì nên chuẩn bị tinh thần là bộ phim sẽ làm hỏng tất cả những hình tượng đẹp đẽ: Quan Vũ vừa già vừa xấu, mặt Tào Tháo tối rì, mặt Khổng Minh cũng chẳng sáng sủa hơn là mấy, đấy là còn chưa kể đoạn Khổng Minh vừa và cơm vừa bày kế trông rất bệ rạc,... Tuy nhiên nếu kiên nhẫn và bình tĩnh thì sẽ nhận ra đây chính là chủ ý của đạo diễn Lý Nhân Cảng. Ông đã rất táo bạo khi thổi một luồng gió mới vào Tam Quốc vốn đã ăn rất sâu sâu vào trí tưởng tượng của rất nhiều người. Khai thác võ thuật với mật độ dày đặc, nhưng Kiến Long Tá Giáp cũng đồng thời thể hiện khá rõ nét chất Đạo trong đó. Không phân biệt Thiện-Tà, tất cả các phe tham chiến đều thể hiện những cốt cách anh hùng và lý tưởng Nho học của mình (cũng hơi "quân tử Tàu" một chút). Tuy nhiên, giống như ẩn dụ xuyên suốt bộ phim "dù tất cả đều là anh hùng nhưng cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ chiến cuộc," nên bản anh hùng ca của đạo diễn Lý Nhân Cảng hơi nhuốm màu bi tráng. Về điểm này Kiến Long Tá Giáp ăn đứt Đầu Danh Trạng vốn cũng khá thành công trước đó.





.





???