Ngày ...........
Em gọi điện về nhà, cả nhà đang ăn món Vịt nấu xáo và ăn với bún. Em tủi thân quá, ở SG em vừa ăn mì gói với dưa chua tự muối trộn với ớt bột và em gọi đó là món mì với "kim chi" sặc mùi Hàn Quốc. Mọi người ở nhà đang vui lắm, còn em ở đây thì một mình, lúc sáng em gọi cho ku Trung bảo nó nói em Quyên với mấy em lên nhà em chơi. Định là tụ tập làm món Vịt nhưng mà nó bảo mai nó thi. Thế là ở nhà chỉ một mình em, em bật HTV thì có bài tháng 6 trời mưa, những bài hát buồn man mác. Buồn như đôi mắt anh vậy.
Em kể anh nghe nhiều về tuổi thơ của em, một tuổi thơ êm đềm không mộng mị. Anh có lẽ nhớ nhiều lắm nên vẫn hay nhắc em vụ em thích ăn thịt gà. Buồn cười thật, em là đứa mê ăn thịt gà đến nổi đặt tên mình là Chíp, còn anh thì bị bé Hạnh đặt cho cái biệt danh là "máy nghiền thịt gà". Mẹ anh nói nếu bọn mình mà cưới nhau thì nên mở một trang trại và nuôi mỗi gà thôi

.Ý kiến này được đấy. Nhưng mà bọn mình sẽ chẳng bao giờ lấy nhau nên cái trang trại ấy chỉ là dự án treo phải không anh
Em phải nhắc anh thêm chuyện nay, gọi điện về nhà gặp anh rễ, mọi người lại nhắc chuyện chồng con của em. Em phải nói thật với anh là em vẫn dấu chuyện em sắp đi xa vì nếu biết cả nhà sẽ ngăn cấm em với mọi hình thức. Với ba mẹ em lúc này thì em cứ lấy chồng đi rồi muốn sao thì muốn. Vẫn biết là em vốn rất bướng nhưng em thà để mọi người cứ hy vọng là em đang tìm kiếm còn hơn là để mọi người thất vọng. Em từng xa nhà nhiều, giờ ba mẹ xa thêm mấy năm thì có sao phải không anh? Nhưng mà nghe mãi nên cái tai nó cũng

mệt quá. Tại anh đó, anh đánh vỡ hình tượng người đàn ông trong em và khiến em hết tin tưởng một ai nữa rồi. Thì thôi vậy anh ah! Em vẫn đi bên cạnh cuộc đời thôi.
Ah em bực mình quá, híc có khi em tự đi mua một cái gì đó rồi nấu ăn để đãi mình quá. Lan man hoài chán em thiệt là chán. Anh ngủ dậy chưa?
Em thích hoa gì nhất?/Hoa Făng đỏ/Ha ha ha ha ha/Anh cười vô duyên quá/.............../Có biết vì sao lúc nãy anh cười không?/Không?/Vì em lại giống anh "chúng ta cùng thích Făng".