gửi bởi As Eros » Thứ 4 Tháng 1 17, 2007 8:46 pm
Vết đinh
Nó lặng lẽ nhìn những ký tự trước mắt, lặng lẽ nhấn vào lệnh del...
Những ký tự biến mất, vĩnh viễn...
Ngày xưa, nó được đọc một câu chuyện thế này:
Có một ông bố nọ rất phiền lòng về cậu con trai mình hay hỗn hào, một hôm, ông gọi cậu con trai đến mà bảo rằng:
- Từ nay về sau, mỗi lần con làm đau lòng ai đấy, hãy lấy một chiếc đinh ra đóng ngập lên cái cây sau nhà kia...
Những chiếc đinh lần lượt được đóng ngập vào thân cây, mủ cây ứa ra, nhểu xuống, quánh lại...
Cho đến một thời gian sau, cậu con trai lễ phép đến thưa với bố rằng từ lâu, cậu không còn làm rầu lòng với ai nữa, bố cậu liền bảo rằng:
- Còn hãy ra nhổ hết những chiếc đinh mà con đã đóng vào thân cây kia.
Cậu con trai ngoan ngoãn vâng lời, không đếm được là bao nhiêu chiếc đinh, người cha không nhìn vào những chiếc đinh, mà sờ vào những chiếc lỗ, bảo:
- Hãy nhìn này, những chiếc đinh đã bị nhổ ra, sẽ mất đi, nhưng những chiếc lỗ do nó găm vào thân cây sẽ còn mãi. Những chiếc đinh chính là những lời nói, những việc làm của ta đối với bạn bè, người thân, còn những chiếc lỗ chính là những vết xước sẹo mà ta để lại, nó sẽ còn mãi...
Nó nhìn màn hình trống trơn, chỉ là những ký tự, nên việc xoá bỏ chỉ cần một cái click chuột.
Đó là sự khác nhau, duy chỉ có những chiếc lỗ sâu hoắn là giống nhau, không có cái cây nào ứa nhựa, chỉ có những giác quan lặng lẽ rỉ ra những vết như mủ của cây, như máu của người, một thứ màu vô hình...
RAR
Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!