Ghé chơi

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 1 22, 2007 12:10 am

Điếu
(Cho nàng)

Ô kìa em điếu tiết trinh
Câu thơ ai
ứa loạn hình thế nhân
Yêu đương miệng thế cười gằn
Ấp ôm riết bức một lần lữa tin.

Ta nghe như gió chùng cơn
Rũ hương tóc tối vờ mơn tình hờ
Sao trời đoạ đáy mắt mơ
Khép mê lộ cực cùng chờ
... dở dưng!

Biết ai nhả nhớt nửa chừng
Xé cơn mơ thuở ngập ngừng về nhau
Tội tình khoé mắt dao cau
Người ta vay trả ngày sau bây giờ...

Đã đành thôi tự vỗ mơ
Cớ sao cứ phải vò tơ lối về
Hớ hênh kìa mảnh trăng mê
Dẫm lên bóng sáng hồ vê bóng tròn.

Cả cười miệng thế nửa cơn
Ngỡ mờ khoé mắt trống trơn tiếng mình!

Ô kìa ai điếu tiết trinh!


Nhuệ Giang đêm 28/12/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi nhanban » Thứ 2 Tháng 1 22, 2007 2:14 am

As Eros đã viết:Điếu
(Cho nàng)

Ô kìa em điếu tiết trinh
Câu thơ ai
ứa loạn hình thế nhân
Yêu đương miệng thế cười gằn
Ấp ôm riết bức một lần lữa tin.

Ta nghe như gió chùng cơn
Rũ hương tóc tối vờ mơn tình hờ
Sao trời đoạ đáy mắt mơ
Khép mê lộ cực cùng chờ
... dở dưng!

Biết ai nhả nhớt nửa chừng
Xé cơn mơ thuở ngập ngừng về nhau
Tội tình khoé mắt dao cau
Người ta vay trả ngày sau bây giờ...

Đã đành thôi tự vỗ mơ
Cớ sao cứ phải vò tơ lối về
Hớ hênh kìa mảnh trăng mê
Dẫm lên bóng sáng hồ vê bóng tròn.

Cả cười miệng thế nửa cơn
Ngỡ mờ khoé mắt trống trơn tiếng mình!

Ô kìa ai điếu tiết trinh!


Nhuệ Giang đêm 28/12/2006


Hì một đống sỏi, cát, sạn nằm đây. Ai mà bảo là dùng ngôn từ độc đáo thì chắc phải xem lại Tiếng Việt quá. Chuyện này khiến math0 liên tưởng đến câu chuyện mà các nghiên cứu sinh bên này thường đùa: Khi trình bày một vấn đề gì mà mình không rõ thì hãy trình bày sao cho người khác không hiểu được mình nói gì :D
Ở đâu có math0, ở đó có miền cát trắng
Hình đại diện của thành viên
nhanban
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:30 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi goals » Thứ 2 Tháng 1 22, 2007 5:42 am

math0 đã viết:
As Eros đã viết:Điếu
(Cho nàng)

Ô kìa em điếu tiết trinh
Câu thơ ai
ứa loạn hình thế nhân
Yêu đương miệng thế cười gằn
Ấp ôm riết bức một lần lữa tin.

Ta nghe như gió chùng cơn
Rũ hương tóc tối vờ mơn tình hờ
Sao trời đoạ đáy mắt mơ
Khép mê lộ cực cùng chờ
... dở dưng!

Biết ai nhả nhớt nửa chừng
Xé cơn mơ thuở ngập ngừng về nhau
Tội tình khoé mắt dao cau
Người ta vay trả ngày sau bây giờ...

Đã đành thôi tự vỗ mơ
Cớ sao cứ phải vò tơ lối về
Hớ hênh kìa mảnh trăng mê
Dẫm lên bóng sáng hồ vê bóng tròn.

Cả cười miệng thế nửa cơn
Ngỡ mờ khoé mắt trống trơn tiếng mình!

Ô kìa ai điếu tiết trinh!


Nhuệ Giang đêm 28/12/2006


Hì một đống sỏi, cát, sạn nằm đây. Ai mà bảo là dùng ngôn từ độc đáo thì chắc phải xem lại Tiếng Việt quá. Chuyện này khiến math0 liên tưởng đến câu chuyện mà các nghiên cứu sinh bên này thường đùa: Khi trình bày một vấn đề gì mà mình không rõ thì hãy trình bày sao cho người khác không hiểu được mình nói gì :D


:D :D :D :mozilla_tongue: :mozilla_tongue: :mozilla_tongue:

"Ass" Eros vui nhé, dù thế nào cũng sẽ k0 chỉ có 1 ng đọc thơ của "Ass" Eros (là Goals tớ) đâu, thêm Math nữa này, Math k0 chỉ đọc bình thường mà còn đọc rất kỹ nữa đằng là đằng khác đấy. :D Goals tớ k0 hề biết bạn Ass Eros là ai, nhưng sẽ vẫn nói lại là "những bài thơ của Ass Eros so với mặt bằng chung của QBO thì như những bản nhạc hay đến từng nốt nhạc, nhưng k0 phải ai cũng có khả năng để cảm nhận được".
Hình đại diện của thành viên
goals
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 2126
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 6:22 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 1 22, 2007 9:52 am

Cưỡng bức

Em nhoen nhoẻn nói với tôi về ba mươi đêm trăng nhờn nhợt sáng
Khúc khích cười mở toang cánh phòng khuya
Những ô cửa sáng đèn
Bóng neon ngạo nghễ giễu bên đường
lia bóng sáng cưỡng bức màu hoang cũ
Mọi ngóc ngách khi màu đêm buông rủ
Nàng Nga vò võ màu cung lãnh
Khi thị thành rũ sáng nhợt đêm...

Ba mươi đêm của tháng hay hơn ba trăm ngày của đêm
Em tìm một màu hoang từ ngàm năm chắt thành từng giọt
Gọi thành tên đủ thứ mĩ miều
Đêm lõa lồ trong một ánh linh phiêu
Giả trăng giả cả tấm màn huyễn hoặc màu sau một cái nhấn tay cưỡng đoạt
Thành phố lên đèn
Mộng mị em tìm về nợ nần xưa cũ
Tựa vào chênh vênh nhắn nhủ
Loang nhợt nhờ một khúc lạnh câm.

Ánh điện hay trăng suông
Vẫn lả lơi tình
khe song khép hững hờ em kiều mị
Loã giấc nồng ngoan...

Nhuệ Giang đêm 10/10/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 1 22, 2007 12:45 pm

Đoạ
(Cho dấu yêu, cho em...)

Ngạo thế
ngạo hơn
rồi cũng chẳng
...
Biết đâu
đâu biết
một lần phai.

Dốc hết
cạn lòng
trơ tiếng bạn
Quờ tay giật thột
vết chai mình.

Vờ nhau
vòi vĩnh khoé môi
khinh
Chớp mắt xiết làn son mỏng rát.

Hề!
em son phấn
nhàu khát rạc
Đói lả thơ tình đoạ
hồ nghi.

Hề!
em dan díu chi
mê đắm
Tình si ai
kẻ biết
đoạ li?

Vĩnh Hồ trưa 11/11/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 6 Tháng 1 26, 2007 8:48 am

Thở dài
(Nghe chuông gió ngàn năm vọng lại
Chuyện tình mình hay dang dở thế gian....)


Cho H

Chẳng biết nói thế nào với em nữa
Ngoan đi em lần kẽ môi cười
Yên bình ư? Nào có phải xa xôi
Tro ngày cũ đỉnh thiêng rùng hoá kiếp

Người xưa ơi! Về đây mà khóc biệt
Mắt giai nhân đọng nợ chén tình ân
Tự rữa trôi giản dị tình chân
Cũng chẳng dám chết tìm nhau nơi cõi khác.

Biết còn nhận ra những định nghĩa hôm qua có lạt
Bài thơ em dang dở nửa chừng mê
Kí tự vô tình em chồng chéo lối cợt chê
Mộ chữ dần dâng....

Tôi đã khóc em thuở chớm nợ nần
Em lẩn mình trong cuộc chơi ngỡ chỉ là giải toả
Trò chữ nghĩa chôn dần những bước tin đói lả
Người xưa ơi về khóc sống luỵ trần!

Sợ mai này tôi ngược đỉnh Phù Vân
Giơ tay đếm trời cao hay đất thấp
Hay chỉ thấy gió lọt hương cửa Phật
Mộng ba sinh tỉnh giấc đã lỡ rồi...

Giật mình kìa
em đấy hay là tôi?

Nhuệ Giang đêm 29/12/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 7 Tháng 1 27, 2007 4:31 pm

Vãn

Thêm một tiếng khóc vay trả mướn nợ người dưng
Có ai sựng gương mặt mình trong bóng chữ
Loè mình chuyện thiên hạ rờ bên bậu cửa
Ta khóc thuê có ai trả vọng mình...

Ai say ai tỉnh
Đám đông vọng lời khen chê lố nhố cả những gương mặt tình
Và bóng ta trong đáy con ngươi người lặng thinh
Lầm lụi tiếng chân mình rệu rã...

Vỗ vai nhau cười cơn bả lả
Dụi ngực tình nghe luồn lạnh nhịp tim
Mắt môi chẳng giấu được thèm
Son phấn chợt mang mùi của khát.

Như người hát xẩm mù già nua bên đường tự đàn tự hát
Chiếc nón mê chìa phía chẳng ai qua...

Nhuệ Giang rạng sáng 30/12/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Chủ nhật Tháng 1 28, 2007 11:52 am


Một sáng bên Nhuệ Giang

Mắt nâu sóng sánh
kìa
em đấy
Má ửng màu hường chẳng phấn son
Uống đi, chén đắng trôi xuống đáy
Cho những lơi tình chếnh choáng cơn...

Trời đông chợt ửng nắng hanh vàng
Đỡ lạnh người dưng lướt qua nhanh
Hoa nắng thẹn dâng sóng Nhuệ Giang
Con rét vẫn khô hàng liễu tạnh...

Con rét vẫn khô hàng liễu tạnh
Em xác xơ gầy ngóng trông ai
Bài hát đầy duyên buông nốt quạnh
Em cạn chén này với liêu trai...

Chỉ đủ men say dưới nét mày
Lơi lả khoé tình thoáng bóng ai
Xốc lại tiếng cười ngày xưa ấy
Em cạn chén tình với liêu trai...

Dòng Nhuệ chợt nghiêng một nét mày...

Nhuệ Giang sáng 28/01/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 1 30, 2007 12:27 pm

Đợi xuân

Chẳng ai nghĩ đến một ngày lật ra từ trang sách
Em bắt gặp mình hệt cô gái ngày nao
Chẳng thể hát cho anh nghe điệu li biệt nghẹn ngào
Về câu chuyện loài hoa đến thì phải nở hay con đò đầy bến phải sang sông...

Đến duyên em, em chẳng chịu lấy chồng
Trót nhỡ đợi người từ thuở dậy thì xuân
Mẹ cha giục mãi kẻ xa gần
Mùa đông này không có nắng...

Có phải mùa đông này không có nắng
Thoa bao nhiêu phấn má vẫn xanh xao
Chiếc khăn đan dở của nàng Bân lầm lũi bảo
Đếm bao nhiêu mũi bấy nhiêu chờ...

Anh chẳng dặn em làm sao thức lại một giấc mơ
Làm sao bình thản cơn bạc bẽo
Làm sao quên lời nguyền trong trẻo
Và lam sao viết lại thuở ban sơ?

Thuyên xuôi nẻo bến có ai ngờ
Một trời oán hận trong yêu mãi
Dỡ chiếc khăn đan mùa mê mải
Trắng như màu chiếc khăn voan...

Hôm ấy trời mưa của hoa xoan
Dấu giày dẫm vỡ bao cánh tím
Họ hàng mừng tiễn đoàn dài lắm
Chẳng ai buồn đếm cánh hoa rơi....

Mùa xuân đêm ấy đến lả lơi
Anh có biết không?
Ai nói nhỏ
Đỉnh xuân dậy thì bao vò võ
Ngoài song mưa nát cánh xoa xoan....

Nhuệ Giang đêm 20/01/2006
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 5 Tháng 2 01, 2007 9:22 am


Cái chết

Đã có những lần tôi muốn giải quyết mọi chuyện bằng cái chết.
Thế là xong
Chẳng còn cay đắng
Chẳng còn anh
Chẳng còn yêu thương
Chẳng hẹn thề
Chẳng còn oán hận trong yêu mãi
Nhẫy môi tri kỷ với tình nhân...

Phút cuồng loạn trôi qua
Tức tưởi đọng thành phù sa năm tháng
Này giáo lý, này miệng bia và này mẹ tôi lọ mọ nhặt nhạnh âu lo từ thuở riết lòng cơn vượt cạn
Lưng ong mẹ nở dần theo vầng ngực chồi tơ tôi con gái
Và này đấy nỗi kiêu hãnh ngấm ngầm bên bàn trà bố tôi cũng đồng đội một thời găm máu thịt dưới từng bước chân tôi
- Con gái rượu!
Thách cưới một con lợn mét bẩy của ví von
Tôi ngửng mặt cười nhìn cha như đoá hướng dương...

Khi muốn giải thoát bằng cách cố tìm cách chết
Tôi ghé thăm một người bạn vong niên
Những mũi moocphin không ngăn được cơn quặt mình tuyệt vọng của người bệnh lẫn người thân
Cô tôi khô héo như cành khô
Đứa em bấu chặt tôi đòi xấn đến chạm vào chiếc quan tài
lần cuối
Từng tiếng búa đậy nắp áo quan, đóng vào tiếng khóc nghẹn của em tôi chữ Mồ côi
Đóng vào dáng tuyệt vọng của cô đời goá phụ
Và đóng vào nỗi nhu nhược của tôi bằng vệt nước mắt em...

Bước chín lần qua đống dấm xộc hăng mùi ký ức
Bồ kết có rũ sạch đường âm?

Nhuệ Giang rạng sáng 01/02/2007
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến3 khách

cron