Năm ấy, lúc em chuẩn bị đi du học thật tình cờ tôi có dịp đi công tác ở Hà Nội - một cơ hội cho chúng tôi gặp gỡ nhau. Tối hôm đó, tôi chủ động mời em ấy đi dạo và em đã nhận lời... Tôi chọn City View cafe, một quán ở ngay đầu đường Đinh Tiên Hoàng.

City view nhìn từ xa.
Hôm đó, tôi đến sớm hơn giờ hẹn những 30 phút để tìm một vị trí tôi cho là "đắc địa" nhất (vì tôi biết cũng như tôi, em có cái lãng mạn với thiên nhiên nhưng có lẽ chưa có thời gian để cởi mở và nhận được cái thi vị đó rồi chia sẻ nó với người khác) và ông trời cũng không phụ lòng khi "ban" cho tôi một chỗ ngồi mà có cái view tuyệt đẹp mà theo tôi nghĩ nó là vị trí để ngồi ngắm cảnh và nói chuyện đẹp nhất Hà Nội...

Nhìn Hồ Gươm lung linh trong ánh đèn

Đêm ấy trăng chưa tròn nhưng với tôi, nó đủ sáng và thanh khiết cho tôi thư thái khi đối diện với em. Tôi bắt đầu chờ đợi bằng việc ngắm trời đất, ngắm trăng và dòng người xuôi ngược phía dưới....

"Anh!" Một bàn tay khẽ chạm vai tôi làm tôi sực tỉnh...
Tối đó, em mặc một bộ váy màu hồng, có make up nên xinh hơn. Tôi buột miệng "Hôm nay trông em rất xinh", "àh thì ra lâu nay em không xinh sao?" - Em nhìn tôi cười và nói ngay. "Hê hê hê thì lâu nay xinh nhưng hôm nay thì rất xinh. Anh công nhận em make up có hiệu quả rõ rệt", chúng tôi cười vui và bắt đầu trò chuyện..
Có lẽ khác với mọi lần gặp nhau, hôm nay em ngắm nhìn đất trời, con người hơn là nói chuyện. Chúng tôi có một khoảng yên lặng để nghe cái thi vị của thiên nhiên ban phát cho mỗi con người.

Hôm đó, trăng 11 nên cũng chưa tròn lắm nhưng rất sáng.
Em bắt đầu nhìn xuống đường, nhìn vào những con người đang xuôi ngược và tôi đọc trong ánh mắt, em đang nghĩ đến cuộc đời của mình. Với em ấy, cuộc đời của mỗi người như một con đường, có thể nó ngoằn nghèo trắc trở nhưng nó sẽ rất sáng nếu ai đó cố gắng và nỗ lực. Tự nhiên em nhìn sang tôi thoáng chút vui và hạnh phúc.

Còn tôi lúc đó tôi nghĩ đến những thăng trầm mà em đã trải qua. Có lẽ lứa tuổi của chúng tôi, ai cũng khổ nhưng với em, cái khổ đó bao gồm cả vật chất lẫn tinh thần. Điều tôi thực sự quý trọng ở em là sự vươn lên không ngừng nghỉ. Để có những thành công như hiện tại thì hình như em ấy chưa bao giờ có những lúc thảnh thơi thả hồn vào những gì ở trước mắt mình như hôm nay. Có lẽ trước cảnh đẹp của thiên nhiên ở ngay giữa lòng thủ đô, trong cái xô bồ của đường phố ở ngay dưới thì chuyện có một không gian tĩnh lặng để nghĩ suy quả là một món quà tinh thần vô giá.
"Em đang nghĩ đến tương lại àh?" - Tôi hỏi
"Dạ! Em sắp đi du học nên em có nhiều tâm sự và suy nghĩ anh ạh" - Em ấy trả lời rồi im lặng.
Thoáng chút nghĩ suy, tôi cũng im lặng như tránh không xen vào dòng suy tư của em ấy. Tôi lại tiếp tục suy nghĩ về những gì đã trải qua mà em từng kể cho tôi, những bài thơ về nỗi lòng mà em ấy đã đọc chỉ cho tôi nghe. Tôi thấy thương em ...
"Anh uống nước đi" - Em tôi nhắc như để bừng tỉnh dòng suy nghĩ của 2 đứa.
"Gặp nhau lần này, chẳng biết lần sau là khi nào nhỉ?" - Tôi bùi ngùi.
"Hì, anh em mình gặp nhau hôm nay là có duyên rồi còn lần sau thì phải đợi cái duyên đó nó thế nào nữa anh ạh" - Em ấy chậm rãi nói.
"Ừa, anh ước chi lần gặp sau, mình vẫn được ngắm trăng như thế này".
"Mà anh ơi! Muộn rồi! em phải về kẻo quá giờ, nhà trông xe khóa cửa" - Em thảng thốt...
Đường về hôm nay sao như ngắn hơn, tôi cố đi chậm để còn giữ lại những phút giây chúng tôi bên nhau. Hà Nội đêm dường như như cũng yên lặng để tiễn em, tiễn tôi. Ở đâu đó hai bên đường, từng đôi uyên ương vẫn lặng yên để cảm nhận tình yêu giữa thiên nhiên, đất trời.
