Nhân đây xin mạn bàn về cái được gọi là "sự tẩy chay"
Trong sự phát triển của xã hội, thì sự vật/ sự việc tốt và xấu luôn song hành với nhau. Theo như thuyết "mâu/ thuẫn" thì cần phải có nhiều mặt đối lập thì xã hội mới phát triển được.
Về "sự tốt" và "cái xấu", không thể phân biệt 1 cách rõ ràng được. Nhưng theo quan điểm của OngNghe tui thì những cái gì được phần đông các thành phần trong xã hội tôn trọng/ cho là đúng trong một thời điểm nhất định nào đó trong quá trình phát triển của xa hội thì đấy là "sự tốt" và ngược lại.
Ngày xưa, Galilê bị hỏa thiêu nhưng "Dù sao trái đất vẫn quay" vì theo xã hội thời đó thì điều đó là "cái xấu".
Nhờ có những "cái xấu" nên mới nảy sinh ra được nhiều cái "sự tốt" hơn nữa. Đấy là thuyết mâu thuẫn mà chắc mọi người đều rõ.
Vậy làm thế nào để phát huy được nhiều cái "sự tốt" và hạn chế "cái xấu"?
Vấn đề có thể rất dễ dàng, nhưng cũng rất phức tạp.
OngNghe không có năng khiếu dùng ngôn từ đễ diễn tả được ý nghĩa của suy nghĩ. OngNghe chỉ nêu những hiện tượng thực tiễn mà thôi.
Dạo gần đây, báo chí phanh phui ra chuyện những cây xăng dùng khoa học kỹ thuật để ăn chặn tiền của mọi người.
Hay những tin đồn về giá gạo tăng. Giá xăng tăng rồi giá xăng giảm.
Hoặc bên cạnh đấy, còn có những sự việc xấu xa hơn nữa đã từng được phơi bày.
Nhưng vì sao những hiện tượng đó đã bị phát giác rồi nhưng vẫn tiếp diễn khắp nơi?
OngNghe thấy rằng ở nước ta hiện nay, đồng tiền nó quyết định quá nhiều thứ, và nghiêm trọng hơn, đồng tiền đã thay thế cho mọi cảm xúc của con người chúng ta, và đó là 1 sự nguy hiểm.
Đi thăm cưới bạn, thay vì những món quà ý nghĩa, 1 bó hoa tươi thắm hoặc 1 hộp sô-cô-la ngọt ngào, thì giờ đây mọi thứ đều được quy đổi thành phong bì. "Sự hiện diện của quý vị là sự tăng thu nhập cho gia đình chúng tôi....." Khi đi cưới, nếu quen sơ thì bỏ phong bì 100k, nếu là thân thì có thể là 200, 300 hoặc tùy vào đó. Đấy không phải là tình cảm được quy ra tiền thì còn gì? Nếu được bạn mời cưới mà không đi được, thì thường bày tỏ với bạn là hạnh phúc đã đến với bạn bắt đầu từ hôm nay, và hôm nay là ngày vui nhất trong cuộc đời bạn vì là ngày đón nhận hạnh phúc. Nhưng rồi tất cả những bày tỏ, những tình cảm dành cho bạn được thay bằng 1 phong bì, gửi người nào đó bỏ hộ, đến nét chử chúc mừng trên phong bì cũng không phải của mình.
Nêu lên những cái đó để làm gì?
Đấy là xã hội. Là sự phát triển của xã hội.
Bạn của OngNghe ở phương Tây, nó kể, nếu đi thăm 1 gia đình nào đấy thì thường mang quà theo để thể hiện tấm lòng. Nhưng quà mang theo là bó hoa tươi thắm, là hộp kẹo ngọt ngào. "Ở bển" nghe được Việt Nam đi thăm nhau bằng phong bì thì cười ngặt nghẽo và đánh giá này nọ.
Nhưng ở ta, có cú trong lòng thì cũng chẳng ai nói ra, và moi người đều làm như thế.
Tại sao lại thế? Xin thưa, đấy tại vì cái "sự tẩy chay" mà ra.
Qua tivi, đài báo... chúng ta vẫn thường được nghe, ở xã hội khác, có những công ty bề thế, thậm chí là cả tập đoàn, nhưng mỗi khi bị phát hiện trong quá trình hoạt động có điều gì đấy trái với lẽ phải của xã hội, thì mọi người sẽ tẩy chay, tránh xa các sản phẩm của nó mang lại, thậm chí sự tẩy chay còn mang lại sự phá sản của những thương hiệu.
Ở ta thì thế nào? Những ông chủ cây xăng, bị phát hiện buôn gian bán lận, rồi thì ít hôm lại nguôi ngoai. Những người tiện đường vẫn ghé đổ xăng. Những người ở xa có thể không biết, thì có ai nói gì nữa đâu mà biết. Những người ở gần thì thây kệ, ai buôn gian bán lận với ai, chẳng ảnh hưởng gì mình, nói cho người ta để làm gì? Rồi mai kia xe hết xăng lại tặc lưỡi cái ông kia bị cơ quan chức năng phát hiện, phat cảnh cáo thế chắc không dám nữa đâu, lại quay ra đấy đổ xăng. Thế thì mất gì mà ta không buôn gian bán lận? Nếu có hệ lụy nặng quá, xóm giềng lời ong tiếng ve nhiều quá, thì ta lại bán cây xăng đi và làm ăn cái khác, thế là coi như không có gì cả và ta lại là người tốt.
Nếu chỉ 1 lần, xóm giềng vô tình thấy có khách vô tiếp tục đổ xăng, chỉ cần kêu lên là anh gì ơi, cái ông chủ cây xăng đó điêu lắm, bán xăng thiếu đấy, để khách đi ra. Những người khác thấy người ta đi ra cũng đâm thắc mắc mà tránh xa. Ông chủ cây xăng có bán cây xăng đi đầu tư buôn bán cái khác mà chưa gột rữa được tiếng buôn gian bán lận thì cũng chẳng ai mua. Thế thì đâu có nhiều "cái xấu" kiểu như thế nữa. Tất cả đều do "sự tẩy chay" mà ra.
(trưa rồi đói bụng buồn ngủ quá. treo lại đây hôm khác type tiếp. giờ kiếm chi ăn đã

)