Hơn một tuần không viết gì cho anh nhỉ, không phải ngày đẹp trời đã trở nên ảm đạm đâu mà có quá nhiều lo lắng, nhiều việc phải hoàn tất nên mới vậy. Bây giờ, niềm vui qua mau và nổi buồn thì ... ở lại. Có những việc em không ngờ tới thì nó lại xảy ra và làm em cảm thấy rất buồn, buồn cho cái gọi là tình thân anh ạ, mà cũng không trách móc gì đâu bởi có thể em chưa hiểu hết người ta, mong là như vậy!
Ui, giá như bi giờ có thể đi đâu đó đổi gió nhỉ, để lấy lại phong độ cái, bạn nói "miệng thì cười sao mắt chẳng ấm"... Hic, em có muốn vậy đâu!



, ko nhớ thì lại tự thấy mình ko sâu sắc, hời hợt nhưng còn nhớ nhung thi lại tội thân, khổ mình, khổ người. Không cần đong thiệt hơn thì cũng tự hiểu kiểu chi thì mình cũng là người bị thiệt. Cho nên cách giải quyết tốt nhất là .... kệ!



. Tính sao giờ anh nhỉ, gió lạnh mùa đông chưa tìm ra nơi sưởi ấm là em ấy mà, tệ quá! Chắc em phải tìm hắn để kéo về thôi, nếu không có lẽ cả hắn và em sẽ cùng ốm mất 




