gửi bởi ngaydeptroi » Thứ 7 Tháng 4 11, 2009 11:12 am
Anh....
Lâu lắm rồi em mới trở lại đây, tưởng rằng cơn gió nhẹ đã mang tất cả nổi niềm, hoài niệm của quá khứ đi xa, tưởng rằng mình đã thật sự nhẹ nhõm, tưởng đã quên được cái cảm giác lao xao nhớ, nhưng…
Thời gian vẫn trôi, em đã dần trở lại bình yên với nhịp đập bình thường của cuộc sống, với công việc, bạn bè, niềm vui và những giây phút "chập cheng" của mình. Vẫn mong tất cả sẽ và vẫn cứ tiếp tục như thế để được bình yên. Nhưng... hình như ngày tháng đang trở nên trống trải và nhạt hơn trước khi quyết định để gió mang những hoài niệm về anh đi vào miền quá khứ. Phải chăng em chưa đủ quyết tâm để đẩy ý nghĩ về anh đi xa?!
Mong được bên anh trong một buổi chiều không vội vã, thong dong trên các nẻo đường thành phố, một cái nắm nhẹ bàn tay để thấy mình không đơn độc, …
Thật khó để quyết định điều gì khi con tim và lý trí không cùng một hướng anh nhỉ, em vội vã muốn quên nhưng thảng hoặc vẫn nhớ. Vẫn biết sẽ phải quên nhưng sao cứ thấy bất lực với chính mình?!
Có bao giờ chân trời xanh thế, như mắt em lần đầu gặp anh...