Tiếp câu chuyện - Xe biển xanh
Đi qua tiền sảnh thấy phòng hành chính văn thư gì gì đấy nhưng ngại lặp lại cái điệp khúc xin xỏ nên miềng đi thẳng đến phòng của bác Chánh văn phòng, tưởng thế hoá nhầm, phòng mình gõ cửa là của bác Điệp phó CVP chứ không phải CVP (phải là bác Xuân). Tết nhất có khác, khách gõ cửa phòng bác cứ gọi là nườm nượp

. Nhưng miềng lại thuộc khách không muốn mời, kệ.
Dạ thưa, cháu tên Rec, bác cho cháu nói chuyện 3 phút được không ạ? (rất lễ phép nhưng không hề khúm núm, hề)
Bác đang bận, đợi tý, mà thôi, có việc gì nói nhanh để bác ... chuyển kênh.
Dạ, việc là như vầy như vầy ... và hiện tại bên cháu gặp khó khăn thế này thế này ... Bên cháu muốn Uỷ ban tỉnh giúp
mấy chuyến xe đưa sách về
các trường hoặc giới thiệu đơn vị nào có khả năng giúp làm việc đó. Hớ hớ, không chuẩn bị nội dung lại đường đột nhảy vào nên nói bừa. Mà cũng tại bác bảo cháu thật ngắn ngọn, thật súc tích nên đành tỉnh lược từ một diễn văn dài ngoằng (như các bác vẫn hay trình bày) xuống còn vài câu ... mệnh lệnh.

Ặc ặc.
...
QBO là chi rứa?
Hờ, bác đã hỏi đến thì cháu tranh thủ tình cảm để quẳng cáo luôn QBO cho nó được việc. Thế là trong vòng 3 câu miềng vẽ ra được cái khái niệm QBO, thấy bác gật gật có vẻ đồng thuận làm mắt miềng cũng chớp chớp theo (cảm động ấy mà).
Nhưng rồi bác đổi ý, đề nghị mình đưa toàn bộ số sách đó đến văn phòng UB, ra tết bác sẽ cho xe chuyển giúp đến các địa chỉ mà QBO yêu cầu vì bây giờ xe bận đi chúc tết kín lịch cả rồi.
Ơ, làm thế đâu có được, bên cháu cần hoàn tất trước tết với lại phải có người của QBO đi theo để trao sách tận trường, yêu cầu họ có phương án cho học sinh và giáo viên khai thác tối đa số sách báo QBO mang tới. Đồng lấy chụp hình, quay phim để lấy tư liệu phục vụ công tác tiếp thị cho các đợt tiếp theo nữa mà.
Thấy bác êm êm đi tìm lịch bàn, tưởng ngon ơ nhưng thành tưởng bỡ.
Làm răng để tin được những việc làm của các cháu ở QBO ...?
Trời ạ, lại quay về tính pháp lý của QBO thì đứt hẳn rồi còn gì. Bí quá miềng nói bừa “nhóm QBO chiều nay đưa sách đến trường có một người là ĐẢNG VIÊN“ - Đến đây thì dường như đã có sự đảm bảo tương đối.
Bác nhất trí cho xe đi Sơn Trạch và Ngư Thuỷ còn Hoá tiến thì để xem lại vì xa quá.
Mừng quá, lật đật rút lui để bác còn tiếp khách vậy là quên béng việc xin số điện thoại, mất công về nhà tra danh bạ cả buổi trưa để tìm số của bác ấy.
Kể ra cũng tủi thân cho bao nhiêu con người làm việc thầm lặng, sự lăn xả của họ mọi lúc mọi nơi, từ HN đến SG, từ trong nước đến ngoài nước nhưng tổng lòng tương ái của chừng đó con người không đảm bảo bằng một cái thẻ Đảng. Đó là nguyên tắc, biết sao được, dẫu sao vấn đề cuối cùng là hiệu quả, được việc là tốt rồi.
