viyeumakhoc đã viết::smt016 ,anh à ,lâu rồi em lại đc xem toàn cảnh ,của bãi biển nhật lệ về đêm ,những ánh đèn lung linh huyền ảo ,thật đẹp và thơ mộng .cũng lâu rồi hôm ấy mới lại đc vui ,.nhớ lại ngày đầu mới về bên anh ,cứ lúc nào rảnh thì anh lại chở em đi biển chơi ,và rồi.bao thăng trầm của cuộc sống ,và lo toan của cuộc đời ,ko có thời gian dành nhau nhiều nữa ,cũng như những con sóng kia cứ ào vào rồi cuốn cát trôi theo sóng ,cũng có 1 thời em cũng như như những hạt cát kia cứ bị sóng cuốn trôn vùi ,nếu ko kip thời tỉnh dậy ,có lẽ sóng đã vùi em vào đại dương mênh mông rồi ,để hôm nay em có thể bình yên và ngồi ngắm những ánh đèn bên dòng sông nhật lệ ,đó là 1 niềm vui và 1 niềm hạnhh
Em à ,lâu rồi anh lại đc xem toàn cảnh ,của bãi biển nhật lệ về đêm ,những ánh đèn lung linh huyền ảo ,thật đẹp và thơ mộng ,nhớ lại ngày đầu mới về bên anh ,cứ lúc nào rảnh thì anh lại chở em đi biển chơi ,và rồi.bao thăng trầm của cuộc sống ,và lo toan của cuộc đời ,ko có thời gian dành nhau nhiều nữa ,cũng như những con sóng kia cứ ào vào rồi cuốn cát trôi theo sóng ,cũng có 1 thời em cũng như như những hạt cát kia cứ bị sóng cuốn trôn vùi ,nếu ko kip thời tỉnh dậy ,có lẽ sóng đã vùi em vào đại dương mênh mông rồi ,để hôm nay em có thể bình yên và ngồi ngắm những ánh đèn bên dòng sông nhật lệ ,đó là 1 niềm vui và 1 niềm hạnh phúc dâng trào mà chỉ có em mới cảm nhận được.
nhiều khi em buột dạ vờ hỏi phía chân trời đàng xa kia là dãy đèn gì mà sáng vậy anh, làm sao giữa biển lại có ánh đèn lấp lánh kia, anh mới trả lời đùa em rằng đó là thành phố của chúng ta mai này chúng ta cùng ra đó sống nha nơi chỉ có anh và em mà thôi và yêu nhau suốt cuộc đời cho đến tóc rụng răng lung. Thế rồi em lại hỏi đứng trước biển thế này mơ mộng và lẵng mạn và chỉ có hai ta anh có nghỉ gì và nếu cho anh nói cảm nhận của anh chỉ có 3 chử thôi anh sẻ nói gì, chưa đến 1s anh đã nói rằng " Gió mát quá" . trời ơi thật là ngu ngốc quá tại sao ta không nói............ để bây giờ lại như bây giờ
