Nhẹ nhõm rồi. Chưa hẳn là thực sự nhẹ nhõm, nhưng em đã trút được một phần gánh nặng, cái gánh nặng cứ đè lên trái tim em, và đôi khi như bóp nghẹt trái tim em.
Anh và em – là gì của nhau nhỉ? Đối vs em thì đó là một mối quan hệ mơ hồ, không thể gọi tên, có một chút ấm áp, một chút ngọt ngào, một chút mong ngóng…Em cũng chẳng muốn mổ xẻ cái mối quan hệ đó ra xem rốt cuộc nó là cái gì, có lẽ cứ như bây giờ hay hơn anh nhỉ?
Em là đứa dễ bị chi phối, vì thế mà khi anh đến trái tim em đã lọan nhịp, anh đã làm em suy nghĩ rất nhiều, làm em phân tâm rất nhiều. Đáng ra em không nên như thế, em đã lãng phí quá nhiều thời gian vào việc nghĩ về anh. Từ giờ em sẽ không thế nữa. Nhất định thế, không thể khác được. Đã có lúc em muốn gạt phăng anh ra khỏi suy nghĩ của em, muốn quên anh đi, dành chỗ cho những việc cần quan tâm khác. Nhưng không thể được, càng cố gắng quên anh thì lại càng nghĩ đến anh nhiều hơn. Đầu óc em cứ loạn hết cả lên, chẳng thể tập trung vào bất cứ việc gì. Rồi em chợt nhận ra rằng, em không thể quên được anh bởi em cứ mãi tạo điều kiện để nhớ anh. Nhìn cái gì cũng nghĩ tới anh, làm việc gì cũng đặt anh làm khán giả cho việc đó, rằng anh có thích cái này không, có thích cái kia không? Nhưng rồi em lại nghĩ rằng tại sao lại phải quên anh nhỉ? Cứ để anh bình lặng thế, trôi đi...cứ để tồn tại trong em như vô số người khác, không nổi bật, chỉ là một người bạn, không hơn…Ừ, phải rồi, anh chỉ là hạt cát nhỏ bé giữa bãi cát bạn bè của em thôi…
Đã đến lúc em phải tạm thời cất anh đi. Cất thôi nhé, khác hẳn vs quên đấy. Cất anh ở đâu bây giờ nhỉ? Ở trong đầu, ở trong lòng hay ở trong tim? Hm, thôi cất anh ở “the bottom of my heart” nhé? Em không có ý gì đâu, đừng tưởng bở, chỉ là cho anh ở cùng chỗ vs gia đình và bạn bè của em thôi. Hay là anh sợ chật? Nếu thế thì em sẽ cất anh vào ngăn to nhất của trái tim em, okie? Anh cứ ở yên đó nhé, bình yên…và có thể đến một lúc nào đó anh sẽ tan luôn vào kỉ niệm…
Em đọc được ở đâu đó rằng, tình bạn là gốc, tình yêu là ngọn, tình yêu cần phải có tình bạn để nuôi dưỡng nó vững bền, trong khi tình bạn thì cần nhiều hơn tình yêu gấp bội. Tình yêu khiến trái tim rung động còn tình bạn khiến ta rưng rưng mỗi khi nhắc tới. Tình yêu có thể gặp một cái yêu điên đảo luôn song tình bạn thì ngấm dần theo thời gian. Nếu phải chọn, em sẽ chọn tình yêu khi trái tim em rung rinh trước người ta và chọn tình bạn nếu em muốn có người ấy cả đời. Em đã có câu trả lời của riêng em rồi, anh ạ, anh đừng hỏi đó là gì đấy nhé, em không trả lời đâu.
Giờ thì em phải học, học vì cái mục tiêu mà em đã đặt ra. Thật là buồn cười khi nghĩ cho tới tận cùng cái mục tiêu của em, vì thế em quyết định không nghĩ nữa. Chỉ biết rằng mục đích trước mắt của em là như thế, và em sẽ cố gắng hết sức để hướng đến cái đích đó. Cái đích đến đó là minh chứng cho con người sống theo cảm tính của em. Em biết sống cảm tính là không tốt, nhưng biết sao được, lí trí của em luôn bị đánh gục. Em chỉ biết chắc chắn một điều rằng, nếu bây giờ em không hướng đến cái đích đó thì có thế sau này em phải hối hận suốt quãng đời còn lại mất. Kệ, em chẳng nghĩ tới cái gì khác nữa, càng nghĩ càng rối, em sợ quyết tâm của em sẽ bị lung lay. Anh cổ vũ cho em anh nhé!
Hiện tại em đang rất thoải mái, chỉ còn để tâm đến học hành và lũ quỷ bạn em thôi. Anh chiếm chỗ hơi lâu rồi đấy, giờ thì nhường lại đi. Không gian thì thênh thang rồi, thời gian chỉ còn rất ngắn, nhưng không bao giờ là quá muộn để bắt đầu phải không anh? Bây giờ em sẽ bắt đầu. Anh cũng cố lên, anh nhé, chúc cho giấc mơ của anh sẽ trở thành hiện thực! Aza aza Fighting!
Writen on March 6, 2009