gửi bởi Hoaphuongtrang » Thứ 5 Tháng 3 15, 2007 8:32 pm
Mẹ kể: ông ngoại quê làng Lộc Thủy, xứ Hai Huyện. Ngày xưa người ta có câu: "nhất Đồng Nai, nhì Hai Huyện" nhưng mà nhà ông ngoại nghèo lắm, không có lúa khoai mà ăn. Ông ngoại bỏ làng đi về Động Hải. Động Hải có biển, có đồng dễ kiếm con tôm, con cá. Về Động Hải, ông ngoại gặp bà - con gái ông chủ vườn hoa hồng nổi tiếng của Động Hải bên cạnh nhà thờ Tam Tòa. Ông thành rể của ông chủ vườn hồng, bà thành con dâu xứ Lệ. Cuộc sống cứ thế trôi đi, Pháp chiếm Động Hải, nhà thờ Tam Tòa bị bom đánh sập, vườn hồng tan hoang, ông bà vào Nam tản cư, bà đặt cậu vào một đầu quang gánh, để mẹ ở lại với ông cố. Hơn hai mươi năm sau, cả nhà mới được đoàn viên, khi đó, mẹ đã về Đức Phổ cùng ba. Quê nội của mẹ ngày xưa giờ chẳng còn ai nữa.
Ông ngoại mất rồi, bà bây giờ già lắm. Vậy mà mỗi khi con cháu về thăm, bà lại dấu tiếng thở dài - suốt cuộc đời làm dâu Hai Huyện, cho đến bây giờ vẫn chưa một lần được về với quê chồng!
Con lớn lên, lại tha hương vào tận Sài thành. Quê ngoại, hóa càng xa .....
Quen biết đầy thiên hạ,
tri kỷ được mấy người?