Ghé chơi

  
Cảm nhận văn chương, đôi dòng tản mạn, thơ và văn xuôi xuống dòng.

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 6 Tháng 3 23, 2007 5:10 pm


Em say
(Cho T)


Em say rồi
Dốc ngược những chén tình rơi rớt
Này thuỷ chung, này hẹn thề, này bạn bè, này ai biết ngày sau…
Chếnh choáng chiều Nhuệ Giang mùa nước cạn
Lụa đào hắt nắng bên sông
Hắt sang bên này
Đỏ cồn cào màu má giai nhân
Em nhìn anh sóng sánh…

Sao không đưa em về
Ngôi nhà bình yên em có những bông ly
Hồng rực trong chiếc bình pha lê
Anh tặng.

Sao không đưa em về
Bức thư pháp bên rèm vàng nhìn em giễu cợt
Cánh hồng vàng mỏng manh rơi rụng
Chẳng thể chờ một kiếp hồi sinh

Sao không đánh thức em
Giấc mơ nao về anh em thắp
Bài hát nào anh hát về em
Giờ mê đắm về đâu…ai biết được…

Có ai say mà quên được đớn đau
Cho chợt tỉnh càng thấy mình chua xót
Anh có bên em chập chờn câu dịu ngọt
Để bây giờ say tỉnh một mình em

Nhuệ Giang đêm
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi goals » Thứ 7 Tháng 3 24, 2007 12:30 am

canaryxao đã viết:
goals đã viết:Vô đề ...



(Còn 1 đoạn nữa nhưng dừng ở đây cho hấp dẫn) :D

Khiếp, nghe tang tóc, rùng mình, hỏng hết mạch thơ hay của AS_


Cà ry cứ làm như thể thơ của As_Eros là cơm nguội, nếu để trong tiết trời nóng 1 chút thì bị thiu, bị hỏng ngay k0 bằng. :D Nói rứa thôi, mỗi người cảm nhận 1 bài thơ theo mỗi cách, tùy tâm trạng, hoàn cảnh của mỗi người, thế nên những nhận xét như thế là đều mang tính chủ quan. Vậy hãy đơn giản coi đây như là cùng góp chữ để thở chung không khí thơ. Với lại cái bài thơ trên Goals tớ bẩu là còn 1 đoạn nữa cơ mà. Đấy là bài thơ kể về mối tình của Romeo và Juliet đấy, mối tình buồn của những người yêu nhau nhưng k0 đến được với nhau. Đoạn còn lại có thể là: "Một câu chuyện rất quen/ Chàng Rô nàng Juliet/ Một câu chuyện tình đẹp/ Nhưng buồn hơn cả thơ." Ví dụ thế chẳng hạn. :D
Mà Goals tớ tin rằng em Cà ry k0 thể nhận ra được mạch thơ của As_Eros rõ bằng Goals tớ đâu. :D
Hình đại diện của thành viên
goals
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 2126
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 6:22 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 7 Tháng 3 24, 2007 9:55 am

:D
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Chủ nhật Tháng 3 25, 2007 10:29 pm

Phù Vân
(Cho nơi bình yên yêu dấu nhất của tôi)

Có nơi nào bình yên hơn Phù Vân
Anh có thấy mùa mưa giăng tơ mà nhớ
Tóc em còn ẩm hương từ thuở
Rủ nhau lên chùa xin lộc thẻ mai sau?

Đất quê mình vẫn ầm ì kể những chuyện đẩu đâu
Ngày hội ngộ nhắc hoài về người đi xa mãi
Đường xoan buông cánh tím lên tóc người con gái
Khoả bến sông soi dấu mắt về xa...

Cây gạo cuối làng thẫn thờ rụng những bông hoa
Sắc đỏ ứa dập dấu chân người đi đám cưới
Ngày mai cô bạn đi lấy chồng tận miền xa vời vợi
Ai cũng thương: chẳng biết bao giờ về...

Lối nhà ai chợt tiếng trẻ tỉ tê
Cô bạn thân là hoa khôi một thuở
Lấy chồng làng bên dần quên mùa hoa bưởi
Tóc bớt dày xoã ru chiếc nôi đưa...

Lâu lắm rồi chẳng còn ai viết thư
Để dậu mùng tơi héo rơi từng quả tím
Mẹ vẫn giục kẻo chồng con lận đận
Em tựa hiên hứng giọt lạnh lọt tay...

Nhuệ Giang đêm 25/03/2007
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi dvh_itdr » Thứ 2 Tháng 3 26, 2007 1:28 pm

As Eros đã viết:Phù Vân
(Cho nơi bình yên yêu dấu nhất của tôi)

Có nơi nào bình yên hơn Phù Vân
Anh có thấy mùa mưa giăng tơ mà nhớ
Tóc em còn ẩm hương từ thuở
Rủ nhau lên chùa xin lộc thẻ mai sau?

Đất quê mình vẫn ầm ì kể những chuyện đẩu đâu
Ngày hội ngộ nhắc hoài về người đi xa mãi
Đường xoan buông cánh tím lên tóc người con gái
Khoả bến sông soi dấu mắt về xa...

Cây gạo cuối làng thẫn thờ rụng những bông hoa
Sắc đỏ ứa dập dấu chân người đi đám cưới
Ngày mai cô bạn đi lấy chồng tận miền xa vời vợi
Ai cũng thương: chẳng biết bao giờ về...

Lối nhà ai chợt tiếng trẻ tỉ tê
Cô bạn thân là hoa khôi một thuở
Lấy chồng làng bên dần quên mùa hoa bưởi
Tóc bớt dày xoã ru chiếc nôi đưa...

Lâu lắm rồi chẳng còn ai viết thư
Để dậu mùng tơi héo rơi từng quả tím
Mẹ vẫn giục kẻo chồng con lận đận
Em tựa hiên hứng giọt lạnh lọt tay...

Nhuệ Giang đêm 25/03/2007


Bài thơ hay thiệt.....
Hoan hô thi sỹ As_Eros =D> =D> =D> =D> =D>
Chà chà, chộ rứa té ra khôông phải. Răng mà ri hè ?
Hình đại diện của thành viên
dvh_itdr
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 1452
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:23 pm
Đến từ: Việt Nam

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 3 26, 2007 1:53 pm

@ dvh_itdr: Suỵt!!!!!!!!!

Post chơi... viết từ 8 hoánh nào rồi, hôm nay tự nhiên lôi ra... :D

Tin

Dòng Nhuệ yên ả hơn khi mầm trăng chớm nhú vẫn xua đi được cái bức bối của ngày hè. Nàng và chàng ngồi bình thản nhìn ra mặt sông, con sông đã chảy vào trong hơi thở của nàng từ thuở lọt lòng, vỗ tiếp vào trong những bài thơ cứ luỵ mị của nàng về những điều tưởng chừng như cũ lắm, như con nước đỏ ngầu chả biết bởi phù sa hay ô nhiễm nữa…

Bên kia sông là quán cà phê nàng vẫn ngồi với tất cả loại bạn của mình, với tất cả loại tình yêu từ điên cuồng đến lờn lợt dành cho nàng, ẩn hiện dưới những tán lá vô tư lự của góc công viên già. Quái, người ta đã bỏ ra bao nhiêu để mua được cái việc thuê một góc lớn công viên già làm quán cà phê nhể? Hẳn là nhiều tiền lắm. Chà, tiền…

Ly nước ngọt lịm ru mị dần những giác quan của nàng. Vẫn như mọi khi, 2 đứa với 3 cốc nước, chàng vẫn thản nhiên làm một hơi hết sạch trước khi nàng kịp mời. Nàng chả bao giờ lấy làm phiền, cảm giác thích thú đọng ở đuôi mắt nheo nheo nhìn chàng tinh nghịch. Trông nàng với chàng lúc này có giống một cặp không nhỉ?

Mai là đám cưới một người bạn của nàng, xa quá, nàng không đi được, phải nhắn tin hỏi thăm mới được. Ngại dùng những phím số cứ hay bị kẹt đến nỗi nhắn được một cái tin là y như rằng tay nàng tấy đau, mượn điện thoại của chàng, vừa nhắn tin vừa cười cười tưởng tượng ra gương mặt của bạn nàng sẽ cười như thế nào khi nhận được tin nhắn này. Sau khi nhấn vào lệnh send, nàng tiếp tục tận hưởng cảm giác mát lịm của cốc nước. Chiếc điện thoại của chàng nhấp nháy, quái, nàng đã bảo là nàng nhắn nhờ từ điện thoại của bạn rồi, thì dẫu có trả lời cũng phải nhớ ra mà trả lời vào điện thoại của nàng chứ. Nàng vừa lần bầm vừa đọc tin…

Chiếc điện thoại Motorola của chàng chả biết là đời nào, bấm vào nút lên xuống để đọc cho hết tin nhắn của mình, mắt nàng tự nhiên tối sầm trước những kí tự đang hiện ra trước mắt nàng:

“Yêu ơi! Đang làm gì thế? Yêu nhớ em không?...”

“Mình ơi! ước gì lúc này lại được ở bên mình, yêu sẽ cắn mình một cái thật đau. Để nghe mình gọi Mèo con ơi….”

...Nhưng danh xưng mà chàng vẫn nhắn cho nàng khi muốn bày tỏ một niềm thắm thiết, tự nhiên có cái gì nhầy nhầy, trườn dần trên cổ nàng, cố gắng uống một hơi nước dài để giữ được sự thản nhiên…Nàng nhìn số điện thoại của người gửi đến, vẫn là cái số điện thoại ấy, cái số điện thoại mà đã có lần vô tình nàng phát hiện ra một điều cách đây khoảng 2 tuần…

Chàng về quê với gia đình, khi chuẩn bị trở lại Hà Nội, nàng bảo chàng, rất dịu dàng:
- Về đến nhà gọi gọi lại cho em nhé!
Nàng nói câu ấy đến hai lần, không thấy chàng rối rít như mọi khi, có cái gì thắt lại, nàng chờ đợi..

9h, rồi 9h30, rồi 10h tối, không thấy chàng gọi, nàng sốt ruột bấm số của chàng, chiếc điện thoại đổ chuông mải miết như khiêu khích. Những ngón tay của nàng run run bấm từng phím chữ: “Nếu 10h30’ anh không gọi lại cho em thì sẽ không bao giờ phải gọi lại cho em nữa đâu”, lệnh send nhấp nháy…

10h45’… chàng vẫn không gọi lại, không nhắn tin, chần chừ một chút, rồi nàng quả quyết bấm số điện thoại…
- Alô
- Alô, dạ, cháu xin lỗi vì đã gọi khi hơi muộn, bác có thể cho cháu gặp anh Z được không ạ?
- Anh Z nhà em không có nhà chị ạ.
- L đấy à, thế em có biết khi nào anh Z về không? Chị có việc muốn trao đổi với anh ấy ngay hôm nay.
- Anh ấy bảo sang Hà Nội, tối nay không về.
- Ô, vậy à, cảm ơn L nhé, khi nào anh ấy về phiền em nhắn lại là có chị G gọi nhé!
- Dạ!

Giá có gương, nàng muốn soi xem gương mặt của nàng lúc ấy trông như thế nào lắm.

Hôm sau…

Yahoo message mở, nàng nhếch mép cười nhạt khi đọc tin nhắn của chàng:
- Em ơi, hôm qua anh về quê lên, mệt quá, ngủ như chết, không biết em gọi, nhận được tin nhắn của em, sợ quá, nhắn cho em này…

Đúng lúc ấy, thấy nick của chàng sáng:
- Anh đang ở đâu đấy?
- Anh đang ở nhà.
- Tối qua anh bận à?
- Anh về nhà, mệt quá, lăn ra ngủ, nhắn tin rồi mà em không nhận được à?
- Em có nhận được, thế tối qua anh ngủ ở đâu thế?
- Anh ngủ ở nhà mà.
- Thật không?
- Thật mà.
- Sao nhà anh bảo anh không ngủ ở nhà?
- Ôi, mẹ của tôi!
- Không, là em L bảo, không phải phu nhân V.
- Người ta đòi nợ anh, anh sang 166 HN, tối qua anh phải ngủ trên ghế đây này, anh không muốn làm em lo lắng cho anh về chuyện tiền bạc, anh muốn là người đàn ông của em đúng nghĩa và anh luôn phấn đấu để xứng đáng là chồng của em sau này, giờ anh vẫn đang ở 166 HN đây này…

...Chàng còn nói nhiều lắm, chat nên chàng không nhìn thấy được gương mặt nàng, nó dửng dưng với cái nhếch mép, chàng đã khôgn biết vô tình nàng biết được một tin nhắn: “Tối CN này yêu sang với em nhé! Yêu sẽ hát cho em nghe nhé…”

Chàng đã không biết mà…

…Gió vẫn thản nhiên mát rượi trên mặt nàng, mảnh trăng chếch cao dần, trăng này đã có lần nàng đố chàng:
- Đố anh biết, trăng này gọi là trăng gì?
- Mồng một lưỡi trai, mồng 2 lá lúa, mồng ba câu liêm, mồng bốn lưỡi liềm… trăng này là trăng lá lúa.
- Không phải, nàng khúc khích cười khoái chí, trăng này là trăng mày Kiều, Nguyễn Du đã tả lông mày của Thuý Kiều đẹp như thế… (phỉ phui sao lúc này nàng lại quên mất câu thơ ấy nhỉ? Không biết chính xác có phải là Mày ai trăng mới in ngần không nữa. Bạn nào nhớ chính xác bảo nàng với nhé, lâu lắm rồi không đọc lại truyện Kiều)…

…Nàng vẫn cười đáp những câu chuyện của nàng, hình như nó không được tươi lắm, nhoẻn miệng cười che cơn run lạnh đang bò dọc sống lưng…

Nàng vẫn chở chàng ra bến xe bus như thông lệ, chỉ khác, thay vì nhìn theo chiếc xe khi nó lăn bánh thì nàng lúi húi với những phím chữ: “Anh ạ! Em rất ấn tượng với số điện thoại 09883…238”

Lệnh send được thực hiện, nỗi chua chát về thất vọng trào sôi, nàng thản nhiên tắt điện thoại ngay sau đó, khi chàng gọi lại cho nàng…

…Tính đến thời điểm này, nàng mới gật đầu lời tỏ tình của chàng được gần 3 tháng, trước đấy, họ là đôi bạn cực lỳ hiểu ý nhau đã được 3 năm…
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 2 Tháng 3 26, 2007 11:45 pm

hoangtrungspkt đã viết:
Phải chăng là nàng As...?


Vu vơ... viết...thế rồi...thôi...
Biết đâu...mai ấy...mai rồi...biết đâu...

:mozilla_sealed:
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 3 27, 2007 12:04 am

Tối nay ngồi uống trà nhài, chả hiểu họ nhà nhài có dan díu gì với nhà bưởi không mà tự nhiên thấy mọi người lại nhắc đến hoa bưởi, bỗng nhiên thấy nôn nao quá thể. Ngứa nghề post một seria về hoa bưởi và những thứ liên quan mà mình cũng mới viết được mấy ngày như một thứ nhảm nhí, mỗi tội, nhiều chữ quá nhìn thấy mỏi mắt.

Em giấu cả quê mình trong hương tóc...

Bà ốm, bác ốm, chú ốm mấy hôm rồi... nó chuẩn bị về quê thì nhận được điện thoại của anh...lại say... loanh quanh rồi nó cũng qua...thằng cu Biển chỉ chờ có thế là tót đi với người yêu mất. Anh cầm lấy bàn tay giá ngắt của nó, sờ sờ vào lóng tay đeo nhẫn để nhận ra là nó (chả biết phải không, ấy nó đoán thế)... Căn phòng nồng nặc mùi của rượu. Mí mắt anh sưng húp mà nó chả muốn phỏng đoán vì sao...Ngồi một lúc thì nó về, khó chịu và khó chịu...

...Mẹ nó không đồng ý cho về quê nữa, bảo mai hay về vì sợ sẽ không kịp về đến nhà trước khi trời tối, mà mắt nó thì vồn cận lòi ra từ 8 hoánh nào rồi, hình như từ 3 năm trước đi đo mắt đã là 2,75... sau vài lần tai nạn, nó chả dám đeo kính nữa, riết rồi quen, từ bấy đến giờ chả đi đo mắt lại, chả biết giờ lên mấy đi ốp nữa. Đành phải để sáng hôm sau về vậy.

...Chuẩn bị về thì cậu Lợi lại điện ra bảo đang chở mợ từ Hoà Bình ra viện C khám, nghi chửa trứng với lại u iếc gì đấy ở tử cung mợ Xuân, lật đật mất một buổi sáng, mãi đến gần 12h trưa mới xong thủ tục về giấy tờ...chao ôi là xếp hàng, là xí chỗ ở bệnh viện, trời rét mà mồ hôi nó rịn ra...

Mãi đến chiều muộn nó mới về đến nhà, từ hôm mọi người ốm đến giờ, chỉ còn bà với bác chưa dứt những cơn ho xé đêm. Nhìn thấy cháu gái về bà nó hờn dỗi như mọi khi:
- Tiên sư bố chị, giờ thì còn thiết gì về đây nữa!
Nó ôm cổ bà phụng phịu:
- Bà! Nói thế tội con chết!
- Thôi...gớm...bà trông từ sáng hôm qua, không thấy. Đến chiều hôm qua, cũng không thấy, mãi đến chiều tối thì cháu gái gọi điện về bảo là mai mới về. Sáng nay lại ngóng, cũng không thấy, trưa cũng không thấy, chiều cung không thấy. Giờ mới thấy đây. Gớm! Quý chưa kìa...

Nó cười hề hề, rúc tay vào lòng bà mà than rét với kêu đói như năm 45, thế là bà nó quên ngay chuyện nó hẹn về trễ, rối rít giục dọn cơm ăn. Trời vẫn rắc mưa và luồn những con rét run rẩy trên giàn nhót trĩu chịt quả của bà...

Sáng hôm sau, nó nịnh bác:
- Bác ơi, cháu đun nước tắm nhé!
- Việc cái gì cháu, sao không bật nước lên!
- Dạ, tạic háu thấy bác với bà còn chưa dứt cơn ốm, để cháu đi hái lá về đun nồi nước, tắm xong khéo lại hết ốm hẳn. Nhưng mà chả biết nhà ai còn hoa bưởi không bác nhề, cháu thấy cây bưởi nhà thím đậu quả hết rồi, chả còn bông nào nữa...
- Nhà ông Ngoạn đầy đấy!

Nó cười tít mắt, mùa hoa bưởi năm nay nó chưa được dùng lần nào. Bà mới xây nhà xong, nên vườn gần như không còn cái cây gì đun nước được nữa trừ khóm hương nhu. Đã mấy năm rồi nó không còn giữ thói quen gội đầu và tắm hàng tuần bằng lá cây nữa, thế mà bà nó vẫn không bỏ mấy bụi sả, hương nhu và cây bưởi góc vườn, vì lần nào nó về nhà qua đêm là y như rằng lặp lại thói quen của cái thửa tóc còn tết 2 bím quá hông.

Trời vẫn lùn phùn mưa, nó với lấy chiếc nón của bà, chiếc nón mà bà nó đội đi khắp làng, mỗi lần ai trầm trồ khen: "Bà Hùng có cái nón mua ở đâu mà đẹp thế!" là y như rằng bà nó khoe: "Cháu gái tôi nó mua tận ở làng Chuông đấy!".

Rẽ vào ngõ nhà ông Ngoạn, nhà duy nhất còn mấy cây bưởi hoa vẫn nở rụng trắng ngõ. Nhà ông Ngoạn không có ai ở nhà hay sao ý...nó bỗng giật bắn người lùi lại khi một loạt những âm thanh nhặng xị của mấy con vện sủa ầm ĩ...
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 3 27, 2007 12:58 am

Ghen hờ


Anh không phải là người đàn ông của em
Tự răn mình trong cơn bất lực
Anh đắm đuối như tình si tuyệt khúc
Mềm lòng em chẳng biết tự bao giờ...

Ai nói cho ai tỉnh táo giữa cơn mơ
Em vẫn nhớ anh thuộc về nơi khác
Nơi không em, một lần mê như đói rạc
Em lụi lầm khép dấu một lần anh...

Ừ thì người ta vẫn biện minh
Cho những trò chơi tình ái
Anh rải lòng với ai cũng như là mãi mãi
Rồi lãng im... chuyện ngày ấy xao lòng!

Chuyện bắt đầu bằng bội phản thuỷ chung
Em chẳng thể ôm hận ghen Kiều thị
Xót cho cả những người đến sau đắm đuối hiến niềm tin tận cùng bản thể
Trơn miệng tình ve vuốt lại về yêu...

Nhuệ Giang rạng sáng 27/03/2007
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Bài viết chưa xemgửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 3 27, 2007 12:34 pm


Hương bưởi


Giật mình, nó lùi lại, cất tiếng gọi:
- Bác Ngoạn! Bác Ngoạn ơi....
Phải mất ba bốn hồi mới thấy một thằng cu chừng năm tuổi ngơ ngáo đi ra. Đoán chừng là con anh Nam, nó cười hỏi:
- Ông có nhà không cháu?
- Dạ, ông cháu có ạ
- Ngoan quá, bảo ông là cho ông Hùng xin ít hoa bưởi nhá!
- Dạ!

Thằng bé le te chạy vào khi thấy nhắc đến ông Hùng, là bác nó. Rồi nó tươi cười chạy ra, giữ chặt hai con cho đang lồng lộn lên với cái xích. Dào, nó chả vẻ gì là sợ sệt bởi đã có bận lên nhà bác Hiển nó vào đêm một mình, đi qua chỗ nhà ông Cả Mừng, anh ruột bà ngoại nó, dễ có đến gần chục con chó xô ra sủa inh ỏi, vây nó vào giữa. Nó đứng im một hồi lâu rồi thản nhiên rẽ đám chó đang sủa nhặng lên mà bước tiếp, dù trống ngực đánh huỳnh huỵch.

Cái ngõ nhà ông Ngoạn quả là hoa bưởi rụng trắng xoá thật, nhưng nó chả dại mon men với mấy cây bưởi ở đấy, xếch quần ra góc vườn nơi có từng chùm bưởi ngây ngất, vừa định thò tay ra hái thì tiếng ông Ngoạn vang lên sau lưng làm nó giật bắn mình như kẻ đi ăn trộm bị bắt quả tang:
- Trèo lên cái ghế này cho dễ hái này.
Thì ra ông Ngoạn đã mang chiếc ghế đẩu ra từ bao giờ, nó ngoan ngoãn leo lên hái những bông trên cao (để ông ấy đỡ xót ruột), chưa kịp hái bông nào thì ông ý đã dặn với lên:
- Hái từng bông, đứng hái cả chùm nhá!
- Dạ.

Nó cười thầm, nếu không phải nó nhanh trí nghĩ ra bào rằng xin hoa về cho bác nó, thì chắc gì ông Ngoạn đã cho. Mọi năm về, nó toàn sang vườn nhà bác Thành lọ mỡ hái trộm, gọi là Thành lọ mỡ là bởi chả biết bác ý mắc bệnh gì mà mũi lúc nào cũng thò lò. Hay như cái hồi Phương Anh chưa đi lấy chồng, nó vẫn đến nhà Phương Anh chơi, giữa ngõ nhà Phương Anh có cây bưởi nhà bà Liêu, hai đứa toàn phải thay nhau trông để hái đầy một túi hoa mới chịu thôi, rồi cười rinh rích.

Nhưng giờ Phương Anh đã lấy chồng ở xóm bên, tự nhiên thấy xa hun hút, từ thuở người con gái đẹp nhất nhì xóm Ba đi lấy chồng ấy, cái ngõ nhỏ lúc nào cũng ẩm ướt nhà nàng vắng hẳn, mỗi lần về, đi ngang qua, nó không giấu được lòng vẫn liếc nhìn vào, nó đã quen với cái ngõ ấy, đi mòn cả cỏ hơn 20 năm. Phương Anh lấy thằng Hùng, thằng Hùng cũng là bạn thân của lũ chúng nó từ thuở học cấp I. Nhà Hùng cũng có cây bưởi, ngày trước, thằng Hùng vẫn lén hái trộm mẹ nó, mang hoa xuống cho nó mỗi lần nó ghé về thăm quê vào dịp hoa bưởi nở. Nó sẽ đun một nỗi nước to, kêu cả Phương Anh xuống gội đầu. Nhưng đó là chuyện của hai năm trước rồi...

Bác Ngoạn với bác Hùng nó là bạn thân từ thuở "mặc quần thủng đít", theo như lời hai ông ngồi trà thuốc với nhau. Ông Ngoạn ở lại làng lấy vợ, sinh con đẻ cái, còn bác nó thoát ly rồi định cư ở Sài Gòn. Trước đây, mỗi lần về thăm quê của bác rất vội vàng vì chỉ là tranh thủ của những lần ra họp. Bác mới nghỉ hưu 1 năm nay, nghỉ hưu, bác về ở hẳn với bà một tháng, bà vui và hãnh diện ra mặt.

Bà không có con gái, chỉ có 3 người con trai, cũng chả có đứa cháu gái nào ngoài nó. Hình như họ nhà nội nó hiếm con gái hay sao ấy. Báo hại mỗi lần giỗ chạp, lễ Tết, nó còng lưng ra mà nấu nướng với dọn dẹp vì hai thằng quỷ nhà thím chỉ ra vào hóng hớt được vài câu là tếch đi chơi mất, có gọi như hò đò hoạ ra chúng bóc cho củ hành. Chỉ có nó với thím lọ mọ, mà bà nó là dâu trưởng, ui chao... nghĩ lại những buổi làm cỗ mà rùng mình...

Bác nó nghỉ hưu, có thời gian rảnh rỗi nên về ở chơi với bà một tháng, đi thăm thú họ hàng và bạn bè. Tối nào ông Ngoạn cũng sang ngồi xem ti vi hay ngủ gật nó cũng chả biết, uống hết ấm trà thì mới ra về. Bác nó vẫn giữ thói quen uống cafe của người Sài Gòn. Nhà chỉ nó uống cafe với bác, cũng như chỉ có nó đối ẩm trà với bố. Cả hai người đàn ông đều chỉ muốn nó pha cafe hoặc pha trà cho uống. Có lần, nó rủ bác đi uống cafe ở bên sông Nhuệ, nó trêu: để cháu chở bác, kẻo không người ta lại lầm tưởng cháu là thư ký của bác. Bác nó cười xoà. Trong câu chuyện, nó hỏi về sự khác nhau giữa 28 năm bác nắm giữ cương vị so với bây giờ, bác bảo: nghỉ hưu rồi, đầu óc thoải mái hẳn, không còn phải lo nghĩ, không còn phải bon chen, không còn phải toan tính. Giờ chỉ khó khăn về chuyện đi lại thôi. trước đây còn làm việc thì mỗi lần đi đâu là tiền hô hậu ủng, giờ phải lo lấy tất. Nó nheo mắt cười: Vậy có thể kết luận là làm đày tớ cho nhân dân vẫn sướng hơn, bác nhể?

Giờ thì bác đang bị ốm, đêm ngủ với và, nghe bà và bác thay nhau ho mà xót ruột quá. Nịnh mãi bác mới đồng ý tắm bằng lá cây. Nó đi xin khắp làng, từ bó cây mùi già, nắm sả, hương nhu, lá bưởi, vỏ bưởi, lá tám... và giờ là đi xin hoa bưởi. Nó ngả nón thả hoa bưởi vào, những bông bưởi ngan ngát thơm, mấy năm trước, khi nó chưa dùng đến dầu gội mà chỉ dùng lá cây, khi nó chưa yêu anh, nó đã nghĩ: "Sau này có ai tinh chế ra tinh dầu hoa bưởi, nó sẽ lấy người đó làm chồng". Nó bật cười khi nghĩ lại điều ấy, ngớ ngẩn hệt như thuở bé từng ao ước mẹ mua trâu hoặc bò để được đi chăn. Đi chăn trâu bò rất sướng, chả phải làm gì, ấy là nó nhìn lũ bạn của nó nên nghĩ thế. Nó thèm, thèm được mẹ mua trâu hoặc bò để nó đi chăn, không phải ghánh nước tưới rau nữa, nó quá bé, nên bố nó gò riêng một cặp xô để nó ghánh nước tưới rau vụ đông, lối xuống đầm trơn nhẫy, bàn chân nó bấm xuống đất cho khỏi ngã, có lẽ thế mà bàn chân nó bây giờ giống hệt bàn chân Giao Chỉ. Đôi ghánh nước oằn nặng trên đôi vai bé bỏng của con bé còn đang học cấp I. Trời tối, rét như cứa vào xương, nó vừa ghánh nước tưới xu hào, vừa lẩm bẩm nói chuyện để quên đi cảm giác về những nấm mồ nhấp nhô xung quanh. Cả cánh đồng chỉ còn lại một mình nó lầm lũi ghánh nước, mẹ nó làm ở một chỗ khác. Nó ước ao được đi chăn bò để không phải làm gì như thế, có lần còn nghĩ: sau này lấy chồng, nhất định phải lấy nhà nào có trâu (hé hé, ngố thế chứ). Lớn lên, nó gọi những buổi ghánh nước đêm, một mình lẩm bẩm nỗi chuyện để át đi nỗi sợ hãi là những buổi nói chuyện với những nấm mồ.

... Khi những bông bưởi cao dần trong chiếc nón, nó ríu rít cảm ơn ông Ngoạn rồi ra về, mưa chăng tơ trên tóc, trên những tán cây, phủ một màu buồn bã xuống mặt sông....

Má nó đỏ lựng như say, có lẽ lâu lắm mới thấy lại cảm giác mê mê đi trong thứ hương xưa quen thuộc đến lịm người. Đã bao nhiêu lâu rồi nó không gội đầu và tắm bằng lá cây, vừa lầm bầm hát, nó nghiêng đầu chải tóc, chợt một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng làm nó giật bắn người, suýt rơi cây lược sừng:

- Đun nước gội đầu mà không bảo anh nhá!
RAR

Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!
Hình đại diện của thành viên
As Eros
Nàng Thơ
Nàng Thơ
 
Bài viết: 460
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 8:04 am
Đến từ: Phù Vân

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về • Văn - Thơ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến10 khách