gửi bởi As Eros » Thứ 3 Tháng 3 27, 2007 12:34 pm
Hương bưởi
Giật mình, nó lùi lại, cất tiếng gọi:
- Bác Ngoạn! Bác Ngoạn ơi....
Phải mất ba bốn hồi mới thấy một thằng cu chừng năm tuổi ngơ ngáo đi ra. Đoán chừng là con anh Nam, nó cười hỏi:
- Ông có nhà không cháu?
- Dạ, ông cháu có ạ
- Ngoan quá, bảo ông là cho ông Hùng xin ít hoa bưởi nhá!
- Dạ!
Thằng bé le te chạy vào khi thấy nhắc đến ông Hùng, là bác nó. Rồi nó tươi cười chạy ra, giữ chặt hai con cho đang lồng lộn lên với cái xích. Dào, nó chả vẻ gì là sợ sệt bởi đã có bận lên nhà bác Hiển nó vào đêm một mình, đi qua chỗ nhà ông Cả Mừng, anh ruột bà ngoại nó, dễ có đến gần chục con chó xô ra sủa inh ỏi, vây nó vào giữa. Nó đứng im một hồi lâu rồi thản nhiên rẽ đám chó đang sủa nhặng lên mà bước tiếp, dù trống ngực đánh huỳnh huỵch.
Cái ngõ nhà ông Ngoạn quả là hoa bưởi rụng trắng xoá thật, nhưng nó chả dại mon men với mấy cây bưởi ở đấy, xếch quần ra góc vườn nơi có từng chùm bưởi ngây ngất, vừa định thò tay ra hái thì tiếng ông Ngoạn vang lên sau lưng làm nó giật bắn mình như kẻ đi ăn trộm bị bắt quả tang:
- Trèo lên cái ghế này cho dễ hái này.
Thì ra ông Ngoạn đã mang chiếc ghế đẩu ra từ bao giờ, nó ngoan ngoãn leo lên hái những bông trên cao (để ông ấy đỡ xót ruột), chưa kịp hái bông nào thì ông ý đã dặn với lên:
- Hái từng bông, đứng hái cả chùm nhá!
- Dạ.
Nó cười thầm, nếu không phải nó nhanh trí nghĩ ra bào rằng xin hoa về cho bác nó, thì chắc gì ông Ngoạn đã cho. Mọi năm về, nó toàn sang vườn nhà bác Thành lọ mỡ hái trộm, gọi là Thành lọ mỡ là bởi chả biết bác ý mắc bệnh gì mà mũi lúc nào cũng thò lò. Hay như cái hồi Phương Anh chưa đi lấy chồng, nó vẫn đến nhà Phương Anh chơi, giữa ngõ nhà Phương Anh có cây bưởi nhà bà Liêu, hai đứa toàn phải thay nhau trông để hái đầy một túi hoa mới chịu thôi, rồi cười rinh rích.
Nhưng giờ Phương Anh đã lấy chồng ở xóm bên, tự nhiên thấy xa hun hút, từ thuở người con gái đẹp nhất nhì xóm Ba đi lấy chồng ấy, cái ngõ nhỏ lúc nào cũng ẩm ướt nhà nàng vắng hẳn, mỗi lần về, đi ngang qua, nó không giấu được lòng vẫn liếc nhìn vào, nó đã quen với cái ngõ ấy, đi mòn cả cỏ hơn 20 năm. Phương Anh lấy thằng Hùng, thằng Hùng cũng là bạn thân của lũ chúng nó từ thuở học cấp I. Nhà Hùng cũng có cây bưởi, ngày trước, thằng Hùng vẫn lén hái trộm mẹ nó, mang hoa xuống cho nó mỗi lần nó ghé về thăm quê vào dịp hoa bưởi nở. Nó sẽ đun một nỗi nước to, kêu cả Phương Anh xuống gội đầu. Nhưng đó là chuyện của hai năm trước rồi...
Bác Ngoạn với bác Hùng nó là bạn thân từ thuở "mặc quần thủng đít", theo như lời hai ông ngồi trà thuốc với nhau. Ông Ngoạn ở lại làng lấy vợ, sinh con đẻ cái, còn bác nó thoát ly rồi định cư ở Sài Gòn. Trước đây, mỗi lần về thăm quê của bác rất vội vàng vì chỉ là tranh thủ của những lần ra họp. Bác mới nghỉ hưu 1 năm nay, nghỉ hưu, bác về ở hẳn với bà một tháng, bà vui và hãnh diện ra mặt.
Bà không có con gái, chỉ có 3 người con trai, cũng chả có đứa cháu gái nào ngoài nó. Hình như họ nhà nội nó hiếm con gái hay sao ấy. Báo hại mỗi lần giỗ chạp, lễ Tết, nó còng lưng ra mà nấu nướng với dọn dẹp vì hai thằng quỷ nhà thím chỉ ra vào hóng hớt được vài câu là tếch đi chơi mất, có gọi như hò đò hoạ ra chúng bóc cho củ hành. Chỉ có nó với thím lọ mọ, mà bà nó là dâu trưởng, ui chao... nghĩ lại những buổi làm cỗ mà rùng mình...
Bác nó nghỉ hưu, có thời gian rảnh rỗi nên về ở chơi với bà một tháng, đi thăm thú họ hàng và bạn bè. Tối nào ông Ngoạn cũng sang ngồi xem ti vi hay ngủ gật nó cũng chả biết, uống hết ấm trà thì mới ra về. Bác nó vẫn giữ thói quen uống cafe của người Sài Gòn. Nhà chỉ nó uống cafe với bác, cũng như chỉ có nó đối ẩm trà với bố. Cả hai người đàn ông đều chỉ muốn nó pha cafe hoặc pha trà cho uống. Có lần, nó rủ bác đi uống cafe ở bên sông Nhuệ, nó trêu: để cháu chở bác, kẻo không người ta lại lầm tưởng cháu là thư ký của bác. Bác nó cười xoà. Trong câu chuyện, nó hỏi về sự khác nhau giữa 28 năm bác nắm giữ cương vị so với bây giờ, bác bảo: nghỉ hưu rồi, đầu óc thoải mái hẳn, không còn phải lo nghĩ, không còn phải bon chen, không còn phải toan tính. Giờ chỉ khó khăn về chuyện đi lại thôi. trước đây còn làm việc thì mỗi lần đi đâu là tiền hô hậu ủng, giờ phải lo lấy tất. Nó nheo mắt cười: Vậy có thể kết luận là làm đày tớ cho nhân dân vẫn sướng hơn, bác nhể?
Giờ thì bác đang bị ốm, đêm ngủ với và, nghe bà và bác thay nhau ho mà xót ruột quá. Nịnh mãi bác mới đồng ý tắm bằng lá cây. Nó đi xin khắp làng, từ bó cây mùi già, nắm sả, hương nhu, lá bưởi, vỏ bưởi, lá tám... và giờ là đi xin hoa bưởi. Nó ngả nón thả hoa bưởi vào, những bông bưởi ngan ngát thơm, mấy năm trước, khi nó chưa dùng đến dầu gội mà chỉ dùng lá cây, khi nó chưa yêu anh, nó đã nghĩ: "Sau này có ai tinh chế ra tinh dầu hoa bưởi, nó sẽ lấy người đó làm chồng". Nó bật cười khi nghĩ lại điều ấy, ngớ ngẩn hệt như thuở bé từng ao ước mẹ mua trâu hoặc bò để được đi chăn. Đi chăn trâu bò rất sướng, chả phải làm gì, ấy là nó nhìn lũ bạn của nó nên nghĩ thế. Nó thèm, thèm được mẹ mua trâu hoặc bò để nó đi chăn, không phải ghánh nước tưới rau nữa, nó quá bé, nên bố nó gò riêng một cặp xô để nó ghánh nước tưới rau vụ đông, lối xuống đầm trơn nhẫy, bàn chân nó bấm xuống đất cho khỏi ngã, có lẽ thế mà bàn chân nó bây giờ giống hệt bàn chân Giao Chỉ. Đôi ghánh nước oằn nặng trên đôi vai bé bỏng của con bé còn đang học cấp I. Trời tối, rét như cứa vào xương, nó vừa ghánh nước tưới xu hào, vừa lẩm bẩm nói chuyện để quên đi cảm giác về những nấm mồ nhấp nhô xung quanh. Cả cánh đồng chỉ còn lại một mình nó lầm lũi ghánh nước, mẹ nó làm ở một chỗ khác. Nó ước ao được đi chăn bò để không phải làm gì như thế, có lần còn nghĩ: sau này lấy chồng, nhất định phải lấy nhà nào có trâu (hé hé, ngố thế chứ). Lớn lên, nó gọi những buổi ghánh nước đêm, một mình lẩm bẩm nỗi chuyện để át đi nỗi sợ hãi là những buổi nói chuyện với những nấm mồ.
... Khi những bông bưởi cao dần trong chiếc nón, nó ríu rít cảm ơn ông Ngoạn rồi ra về, mưa chăng tơ trên tóc, trên những tán cây, phủ một màu buồn bã xuống mặt sông....
Má nó đỏ lựng như say, có lẽ lâu lắm mới thấy lại cảm giác mê mê đi trong thứ hương xưa quen thuộc đến lịm người. Đã bao nhiêu lâu rồi nó không gội đầu và tắm bằng lá cây, vừa lầm bầm hát, nó nghiêng đầu chải tóc, chợt một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng làm nó giật bắn người, suýt rơi cây lược sừng:
- Đun nước gội đầu mà không bảo anh nhá!
RAR
Lòng người ai rồi cũng phản trắc nhau thôi!